Teya Salat
Cây Thuốc Phiện Thiên Đường

Cây Thuốc Phiện Thiên Đường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324861

Bình chọn: 9.00/10/486 lượt.

lập tức trầm xuống.

“Nha đầu, em điên rồi sao? Rõ ràng em đã biết hết…”

“Anh Tả Lăng!” Tôi cắt ngang lời nói của anh ấy, cắn nhanh môi dưới nói “Anh trai em xương cốt cũng không tìm thấy… Một mạng đổi lấy chỉ là một chiếc huân chương anh hùng hi sinh vì nhiệm vụ, chuyện này có công bằng không?” Lộ Tịch Duy xuất sắc như thế, nổi bật như thế, nhất định không thể để cái chết của anh ấy không rõ ràng như vậy, chỉ dùng một chiếc huân chương để mong che dấu hết tất cả hay sao!

Trước mặt tôi, Tả Lăng dừng lại động tác, nhíu mi nhìn về phía tôi, mất nửa ngày, siết chặt cánh tay, bất khả tư nghị nhìn tôi nói “Em đã biết… Từ đầu tới cuối em đã biết hết tất cả… Như vậy em… Em có biết có bao nhiêu nguy hiểm không? Em tại sao lại ngu xuẩn như vậy, nha đầu nhà em…”

“Anh phải nói với ba em!”

“Tả Lăng, anh không được nói, em gặp anh lần này chỉ muốn hỏi, anh đồng ý giúp em được không?” Tôi cầu xin nhìn về phía anh ấy.

“Không. Không được, em không thể lại đi vào thế giới ấy!” Tả Lăng ngây dại một lúc, lắc đầu nói tiếp “Anh trai em đã phải mất đi tính mạng, đội trưởng thì vẫn ngày đêm theo đuổi Độc Phiến, không được. Tuyệt đối không thể được!”

“Nhưng anh có thể hiểu được sao? Mất đi người thân của chính mình, cha em liều mạng muốn chuộc lỗi, mẹ em gần như phát điên, em sao có thể đứng ngoài nhìn chứ? Đó là loại áy náy cùng đau lòn đan vào nhau, cảm giác ấy thực sự rất khó chịu.

Tả Lăng nhìn nước mắt đang trào ra của tôi, đang muốn phản bác lại nuốt xuống, cúi đầu không nói gì.

“Có lẽ phương pháp của em có chút ngây thơ, không chịu được đả kích, nhưng mà, chúng ta muốn tiếp cận được bọn họ, điều này mọi người có cố gắng bao nhiêu cũng không thể, nhưng em thì có thể, không những vậy, không lâu nữa em còn có thể đi Thị… Anh Tả Lăng, anh trai em không phải nằm vùng ở Thị hay sao? Lần này, em sẽ thay thế vị trí của Tịch Duy, tiếp tục công việc của anh ấy, em biết, sau này mọi người sẽ phải mất đi nhiều tính mạng nữa, thậm chí không chỉ có anh trai em phải hi sinh, anh cam tâm để mọi chuyện như vậy hay sao?”

Tả Lăng càng thêm trầm mặc, bàn tay càng nắm chặt hơn.

“Nhưng mà… Nha đầu!”

“Anh Tả Lăng” Tôi biết anh ấy đã bắt đầu lung lay.

Tôi chua sót cười, chậm rãi nói “Huống hồ, em đã không còn đường lùi!” Một khi bị tên ác ma kia phát hiện, hắn ta nhất định sẽ giết tôi. Bởi vậy, hoặc là hắn ta, hoặc là tôi, chỉ cần hai chúng tôi đều sống trên cõi đời này, thì sẽ tiếp tục dây dưa với nhau cả đời, cho đến tận lúc chết.

Nhưng người nắm việc này, không phải tôi mà là “Vận mệnh”. Chúng tôi giống như con quay, càng không ngừng xoay tròn, càng không ngừng nhảy bắn thì càng không thoát được khỏi cái quỹ đạo vốn có ấy, đó chính là quy luật.

Mỗi bước đi của tôi như sa vào đầm lầy, càng giãy dụa lại càng lún sâu xuống, không thể làm theo ý mình được, chỉ có thể đứng nhìn cái thứ gọi là “Vận mệnh” kia tuyên án.

Cho dù phía trước là con đường chết chóc, một khi tôi đã đặt bước chân đầu tiên, sẽ không thể lùi bước.

“Nha đầu….”

“Nha đầu…. Em sẽ rất bất ngờ, thế giới kia không phải như em tưởng tượng đâu!”

Tả Lăng nặng nề thở dài, ánh mắt khó hiểu nhìn tôi. Đó là anh mắt bất đắc dĩ, tôi biết tôi đã thắng, anh ấy đã chịu thỏa hiệp.

Nghiêm Diệu cũng từng nói, đó là một nơi tôi vĩnh viễn không nên đặt chân đến.

Nhưng các người có thể hiểu được không?

Đối với tôi, còn thế giới nào tàn nhẫn bằng thế giới không có Lộ Tịch Duy?

Không có Lộ Tịch Duy, thế giới nào chẳng giống nhau. Địa ngục hay thiên đường cũng vậy!

Thị là thành phố nằm ở biên giới nước tôi, vẫn có biệt danh “Xứ hoa”. Ở nơi đó quanh năm bốn mùa đều có hoa hải đường nở, còn nhiều loại hoa tỏa hương đầy đường. Ngẫu nhiên có thể gặp được những người mang hoa tươi đi bán, ở ngã tư, ở các cửa hàng, giống như con người ta đang đặt chân vào thiên đường hư ảo.

Thực không thể tưởng tượng được, nơi đây là nơi tội ác diễn ra thường xuyên.

Nhưng tất cả mọi người đều biết, thành phố tên Thị này, còn một thứ khác làm cho nó nổi tiếng, là nơi buôn bán ma túy.

Bởi vì vị trí địa lý đặc thù, Thị trở thành nơi vận chuyển trung gian tốt nhất của tập đoàn buôn ma túy, đặc biệt bọn chúng luôn luôn biến hóa, không có một sơ hở nào, điều này càng khiến cho Thị trở nên nổi tiếng.

Thuốc làm giảm đau – hay cây thuốc phiện yêu dã đúng là làm cho con người giảm bớt nỗi đau da thịt, nhưng cũng chính là con mồi đưa con người ta đến gần với địa ngục.

Đó cũng chính là, khúc dạo đầu cho bài ca hủy diệt.

Tôi chưa từng đến Thị, mặc dù ba tôi công tác ở đây hơn mười năm, chúng tôi cũng chưa được đến lần nào, mỗi lần ba tôi trở về chúng tôi đều đắm chìm trong cảm giác hội ngộ, nhưng lại không thấy ông nói gì về chuyện ở nơi làm việc, ba tôi luôn che dấu rất tốt, ông ấy luôn kịch liệt ngăn cách chúng tôi khỏi nguy hiểm ở thế giới bên ngoài. Ông lại không hề biết rằng, càng muốn tránh, thì càng dễ bị liên lụy.

Tôi yên lặng nhìn ô tô đi trên phố to ngõ nhỏ, tự nhủ với bản thân “Lộ Tịch Duy, không lâu nữa đâu, anh có thể ra đi một cách thanh thản, lúc ấy trong không khí sẽ tràn ngập mùi hoa.”

Em đã đ