pacman, rainbows, and roller s
Cây Thuốc Phiện Thiên Đường

Cây Thuốc Phiện Thiên Đường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325135

Bình chọn: 7.5.00/10/513 lượt.

ên giở trò hài hước, lấy ra một chiếc bật lửa “Một chiếc bật lửa… Thế nào?”

Tôi thật sự không thích cách hành xử của Hiệp Thịnh, trời lạnh như vậy mà còn đứng ngoài trời ra vẻ phong độ,

Tôi nhíu mi, tức giận đem khăn len trên cổ mình quàng lên cổ cậu ta, buông một lời trách mắng “Hiệp Thịnh, cậu nhàn rỗi như vậy sao?”

Hiệp Thịnh xuýt xoa hai tiếng, xem ra đã không chịu được lạnh, nhanh chóng kéo tay tôi đi nhanh “Lên xe, lên xe đã!”

Thì ra cậu ta lái xe đến “Cậu ở trong xe chờ tôi không phải tốt hơn sao?”

“Không phải chị thích lãng mạn hay sao?” Hiệp Thịnh mở điều hoà, không khí trong xe trở nên ấm áp.

“Lãng mạn? Cậu như vậy được coi là lãng mạn sao, ít nhất cũng phải có đạo cụ chứ!” Tôi trợn mắt lườm cậu ta, lúc vừa xuống lầu chỉ thấy một người đang run lập cập, thật là lãng mạn quá thể.

Hiệp Thịnh ngừng động tác, nhìn tôi đầy vẻ kỳ quái, nửa ngày mới làm bộ vô cùng đau đớn nói “Lúc đầu vốn nghĩ em không giống những cô gái khác, thì ra em cũng thích mấy trò đàn dương cầm lãng mạn?”

Tôi cười nhạt “Diễn đi, diễn tiếp đi!”

Hiệp Thịnh uất ức không nói được gì chỉ nhìn tôi một cái, ngồi trong xe một lúc, sắc mặt của cậu ta đã hồng hào lên không ít.

“Được rồi, ngày mai tôi bận lắm, cậu tìm tôi có chuyện gì sao?” Tôi đi thẳng vào vấn đề chính, nếu cứ tranh luận với cậu ta, buổi tối của tôi coi như xong.

Hiệp Thịnh ngồi im không nói lời nào, tôi lại hỏi tiếp “Xảy ra chuyện gì sao?”

Hiệp Thịnh vẫn trầm mặc, một lúc lâu sau mới nói, thái độ có chút tức giận “Lộ Tịch Ngôn, em đi những một tuần?”

“Đúng vậy!” Đội trưởng chắc đã nói cho cậu ta, tôi cũng đang định nói.

“Em…” Tôi phát hiện Hiệp Thịnh nghiến răng nghiến lợi hít sâu rồi nói “Đội trưởng bảo tôi đến nói cho em biết tình hình đã thay đổi!” Không đúng, nếu Lí đội trưởng muốn thì sẽ trực tiếp gọi cho tôi, đâu cần nhờ đến Hiệp Thịnh.

“Lộ Tịch Ngôn…”

Hiệp Thịnh giống như nghẹn lời, bỗng nhiên nói một tràng “Em có biết không, em đi như vậy chúng ta sẽ phải xa nhau một tuần!”

“Tôi đương nhiên biết…” Tôi cũng có chút giận, cậu ta tính tính không tốt thì thôi đi nhưng sao có thể như này chứ. Nhưng nháy mắt nhận ra Hiệp Thịnh đang cúi xuống gần tôi, môi hơi phiếm hồng. Bên tai tôi là hơi thở nóng bỏng của cậu ta… Thì ra…

Bên trong xe trở nên yên tĩnh, bỗng nhiên bên ngoài xe truyền đến tiếng bước chân.

“Thật ra!” Tôi đè nén âm thanh trong cổ họng, muốn phá tan bầu không khí căng thẳng “Một tuần trôi qua rất nhanh!”

“Ừm”! Hiệp Thịnh rầu rĩ trả lời.

“Hiệp… Ưm!” Một bóng người phủ lên người tôi, tôi còn chưa kịp phản ứng, trên môi đã cảm nhận được sự nóng bỏng. Trằn trọc một cách lạ lẫm, cảm xúc và hương vị cũng xa lạ vô cùng.

Một lúc sau, Hiệp Thịnh mới buông tôi ra rồi thở hồng hộc, trên khuôn mặt hồng lộ rõ nét thâm trầm, tôi biết mình cũng không khá hơn cậu ta là bao nhiêu, ngón tay cố gắng xoa lồng ngực để không khí dễ đi vào, căn môi nói.

“Cậu đỏ mặt gì chứ?”

“Chuyện đó… Làm gì có!” Hiệp Thịnh lập tức phủ nhận, ánh mắt không tự nhiên của cậu ta nhìn xung quanh, nửa ngày yên lặng mới cười thành tiếng “Chúng ta đúng là hai người ngu ngốc!”

Tôi cười nhạo một tiếng.

Không khí ngượng ngập trong xe dịu đi không ít, Hiệp Thịnh lục tìm rồi lấy ra một thứ gì màu trắng từ túi áo, thì ra là một đôi găng tay “Dự báo thời tiết nói ở đó tuyết đã rơi, em hãy mang theo thứ này!”

Tôi nhận đôi găng tay, mím môi nói “Cảm ơn!”

Giống như bộ dạng thâm tình này đã xoá đi hình tượng độc ác thường ngày của cậu ta. Hiệp Thịnh nhìn tôi, không quên nhàn nhã bổ sung một câu “Em ở đây lo cho bản thân mình con không xong, đến đó công tác nhất định làm cho cục cảnh sát ở đó thêm rắc rối!”

Xem kìa. Cậu ta không được nhận danh hiệu “Lời nói ác độc” thì thật xin lỗi đầu lưỡi cậu ta quá.

Vuốt đôi găng tay xù lông, tôi cũng lười cãi nhau với Hiệp Thịnh. Trong lòng biết rõ cách quan tâm của cậu ta không giống người khác.

“Được rồi, tôi cũng nên vào nhà rồi, cậu lái xe cẩn thận một chút!” Nhìn đồng hồ, đã gần giữa đêm, sáng mai tôi còn một chuyến bay.

Vừa định nhích người mở cửa xe, bả vai đã bị người ta đè xuống, Hiệp Thịnh ghé miệng đến gần tôi, hôn nhẹ lên má tôi.

“Lộ Tịch Ngôn… Tôi yêu em!!!”

Thành phố này trong vài năm gần đây đã trở thành đô thị loại hai, là một trong những thành phố trọng điểm, những công trình ở đây điều được xây mới hoặc sửa lại, quanh cảnh rất tuyệt vời, vừa mới xuống máy bay đã có người đến đón tôi, nhiệt tình lạ thường.

Tôi còn nghĩ sẽ ở trong khu tập thể, thật không ngờ lại được sắp xếp ở một khách sạn cao cấp.

“Mọi người đi huấn luyện đều ở đây sao?” Vừa đi tôi vừa tò mò nhìn trước ngó sau. Tời đón tôi là một người đàn ông cùng một cô gái xấp xỉ tuổi nhau, chắc là ít hơn tôi một hai tuổi gì đó, bọn họ vẫn còn mang nét ngây ngô khó tả.

“Đúng vậy, chị hãy nghỉ ngơi trước, đợi đến lúc luyện tập sẽ thông báo cho chị sau!” Cô gái vừa trả lời, vừa đưa tay mở cửa một căn phòng, trước mắt tôi là một căn phòng được trang trí với nội thất hoàn toàn bằng gỗ lim.

Tôi ngẩn người “Nơi này?” Quá xa xỉ rồi, nơi này còn có nhiều đổ cổ như vậy? nghĩ đến