Bố nói: “Mày đứng đấy làm gì? Cắt mau lên, xong sớm về sớm!”
Trên gương mặt bố không vương một chút tình cảm.
Lòng cô lập tức trở nên sắt đá, cô quẳng liềm, chạy sang ruộng ngô nhà Cao Mã.
- Mày đi đâu đấy? Bố tỏ ra không bằng lòng.
Cô tiếp tục đi.
- Em ơi, không cắt nữa thì về nhà! – Anh Cả nói.
Cô ngoảnh lại, nói to: “Tôi đi tiểu, các người
thấy không yên tâm thì cứ lại đây!” Nói xong, cũng không nhìn lại mặt bố và anh, cô nhảy đại vào ruộng ngô.
- Kim Cúc! – Cao Mã ôm ghì cô trong khoảng hai giây, nói nhỏ – Cúi xuống, chạy mau!
Anh nắm tay cô chạy dọc theo nhựng luống ngô,
cúi gập người mà chạy như bay về hướng nam. Lá ngô cứa trên mặt, theo
bản năng, cô nhắm mắt chạy theo bàn tay đã dắt cô, hai hàng nước mắt
nóng hổi ràn rụa trên mặt. cô nghĩ: Mình không bao giờ trở về được nữa!
Sợi tơ cuối cùng đã đứt. Cô nghe tiếng lá ngô phát ra những tiếng động
kinh người. Cô nghe thấy tiếng đập của trái tim cô.
Tận cùng cánh đồng ngô là con đê mọc đầy hoè
tía. Trong lúc hoảng loạn, cô còn kịp ngửi thấy mùi ngây ngất đến lạ
lùng cụa hoè tía.
Cao Mã lôi tuột cô lên đê. Lên mặt
đê, cô bất giác ngoái lại, thấy mặt trời đỏ như đồng điếu đang lặn từ
từ, mây hồng rải khắp, đồng ruộng rực rỡm bố và anh vung liềm, thất thểu đuổi theo. Hai hàng nước mắt lại ứa ra.
Cao Mã lôi cô chạy một mạch xuống thân đê. Lúc
này cô nhũn ra, đứng không vững. Trước mặt là con sông phân chia địa
giới giữa hai huyện: huyện Thương Mã của Hà Nam, huyện Thiên Đường của
Hà Bắc. Tên con sông là Thuận Khê. Con sông Thuận Khê nước nông, những
cây lau khô héo lắc lư trong dòng nước màu vàng. Cao Mã không kịp cởi
giầy, cõng Kim Cúc lội qua sông. Cô phục trên lưng anh, nghe tiếng lau
xào xạc, tiếng nước chảy róc rách. Qua tiếng thở nặng nề của Cao Mã, cô
biết bùn đất dày.
Trèo lên mặt đê, đã sang bộ phận huyện Thương
Mã. Đây là một vùng đầm lầy mênh mông, trồng toàn đay. Lúc này là vụ đay muộn, lá xanh mượt đầy sức sống, bồng bềnh như mặt biển xanh, không
nhìn thấy bờ.
Cao Mã cõng Kim Cúc chui vào ruộng đay như cá gặp biển. Hướng dương tháng Tám hướng về mặt trời
Trẻ con quấy khóc, đưa trả mẹ nuôi.
Trăm họ dựa vào đảng Cộng sản
Tỏi không bán được, tìm Huyện trưởng.
- Trích đoạn lời ca của Khấu mù, hát khi tỏi không bán được.
Đám cảnh sát hối hả khiêng Mặt Ngựa lên chiếc
xe tù sơn hai màu đỏ vàng. Cao Dương không nhìn thấy mặt của Mặt Ngựa,
chỉ nhìn thấy máu thấm đẫm chiếc áo cảnh phục, rớt tong tỏng xuống đất.
Còng mở một bên, một mỏ còng vẫn trên một cổ tay. Lúc cảnh sát khiêng
cậu ta ra xe, mỏ còng cùng với bàn tay kéo lê trên mặt đất. Tài xế lái
xe tải bị viên cảnh sát trẻ lôi khỏi ca bin. Mặt vàng như nghệ cổ rụt
tay buông thõng, tài xế sợ run cầm cập. Viên cảnh sát trẻ tịch thu bằng
lái, còn đá cho tài xế liền mấy đá.
- Tiểu Cao, mau đưa tội phạm lên xe! – Lão Trịnh gọi to – Rồi sẽ hỏi tội thằng này!
Một cảnh sát mở còng cho Cao Dương, lệnh cho anh đứng lên. Tiếng mở còng, anh nghe thấy. Lệnh của viên cảnh sát, anh cũng nghe thấy. Ý đồ thu tay về, anh cũng đã nghhĩ. Vậy mà anh
không thu tay về được. Anh ra lệnh cho tay, nhưng chua xót mà nghĩ rằng, chúng không tồn tại. Chúng đã hoàn toàn tê liệt, chỉ còn những cảm giác nặng nề anh cõng trên lưng. Chỉ hai lần gạt bằng chân, cảnh sát gạt hai tay anh về chỗ của chúng, anh đã nhìn thấy hai tay, chúng vẫn nguyên
vẹn treo dưới hai bả vai, anh mừng quá.
Không lịch sự gì hết, cảnh sát lại còng tay
anh. Mặt Ngựa đã được khênh lên xe tù. Hai viên cảnh sát xốc nách anh
đứng dậy, lệnh cho anh đến chỗ chiếc xe. Anh cũng định bụng đi đứng cho
tử tế, đừng làm phiền các đồng chí cảnh sát. Anh đoán các cảnh sát đã vô cùng vất vả, để các đồng chí đỡ mệt chừng nào hay chừng ấy. Nhưng anh
rất buồn khi thấy hai chân không nghe lời anh. Anh đỏ mặt, tự đáy lòng,
anh thấy xấu hổ.
Cảnh sát đẩy anh đến trước xe tù, lệnh cho anh leo lên.
Anh ngượng ngùng nhìn cảnh sát, định nói mà không thể mở miệng.
Hình như cảnh sát hiểu được tâm trạng anh,
không quát tháo nữa. Hai cánh tay rắn như thép xốc nách lẳng anh lên xe. Anh cố gắng phối hợp với họ, rướn ngực lên, hai chân co quắp rời mặt
đất. Lúc định thần lại, anh thấy mình nằm phục trên sàn xe, bên cạnh
thân thể nằm ngang của Mặt Ngựa.
Lại một vật to đùng rúm ró quẳng lên xe. Đó là
thím Tư Phương. Qua tiếng thét giật giọng của thím, anh biết mông đít
thím đã bị chấn thương.
Chiếc thang sắt sau xe đã được gập lên, hai cảnh sát leo lên, chia nhau ngồi hai bên thùng xe.
Xe nổ máy, bắt đầu lăn bánh.
Khi xe chạy qua sân, Cao Dương nhìn cây bạch
dương mà anh bị còng ở đó, bất giác nảy sinh một tình cảm quái gở: lưu
luyến nó. Cây bạch dương tắm trong nắng chiều, thân ánh lên màu cà phê,
lá vốn xanh thẫm, giờ rất giống những đồng tiền kim loại màu đồng điếu.
Gốc cây có một bãi máu đỏ sẫm. Đó là máu của Mặt Ngựa. Chiếc xe tải chở
đồ đạc vẫn đổ ở đó. Một đám mũ mãng rực rỡ xúm quanh tài xế, hình như
dang phê phán anh ta.
Kim Cúc với cái bụng to tướng lặng lẽ đứng dưới gốc cây. Chợt nhớ lời mẹ ban nãy cho phép cô lấ
