XtGem Forum catalog
Cha Con Tranh Sủng Mẹ Cha Không Phải Người

Cha Con Tranh Sủng Mẹ Cha Không Phải Người

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325300

Bình chọn: 9.00/10/530 lượt.

ới biết nhau không lâu, cậu thật là, sao lại quyết

định nhanh thế ?” Hắn thật không hiểu rõ. Mặc dù Mạn Mạn quả thật rất

đáng yêu, Thiên cũng động tình thật, nhưng cậu ta cứ như vậy mà kết hôn

à. Hắn có chút cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

“Tôi đã

biết cô ấy lâu rồi, chính cậu không biết thì có, hiện tại tôi chỉ muốn

thời thời khắc khắc trói cô ở bên người, như vậy mới an tâm.” Vốn tưởng

rằng, cả đời này hắn sẽ không động tình, nhưng cuối cùng hắn vẫn động,

nếu động, hắn cũng không định chỉ để mình cô đơn trong hố tình, hắn muốn có cả cô, cùng hắn lấp đầy hố tình ấy.

“Nói như vậy, hai người đã biết nhau trước, đúng không?” Sao hắn chưa từng nghe Thiên nói tới.

“Ha ha.” Không trả lời, coi như là đồng ý.

Ngoài cửa.

“Con trai, con muốn ăn gì?” Người còn chưa xuất hiện, giọng đã vang tới.

“Câu này phải để con hỏi Mạn Mạn mới đúng, sao cả ngày lẫn đêm Mạn Mạn luôn

nghĩ tới ăn thế.” Giọng Khoái Khoái bất đắc dĩ, sao nhóc lại có người mẹ bất bình thường thế. Trời ạ, nhóc có thể có quyền lựa chọn cha mẹ

không.

Bạch Kiểu Thiên nghe được giọng cô, liền vui vẻ đi

nghênh đón lão bà cùng con trai của mình, không để ý gì tới người bạn

tốt bên cạnh. f Hiện tại, trong lòng cùng trong mắt hắn đều chỉ có con

trai cùng lão bà, thứ khác không lọt được vào.

“Con trai, sao con có thể nói mẹ đáng yêu của con như vậy?” Thường Mạn Mạn không thuận theo nói.

“Mẹ à, mẹ có thể đừng ghê tởm như thế không, con không muốn ăn không ngon.” Dáng vẻ Thường Khoái Khoái như không thể chịu được. 1 Thật ra thì hắn

rất thích mẹ như vậy.

“Nhưng…”

“Lão bà, con trai, hai người đã tới rồi. Anh nhớ hai mẹ con muốn chết.” Bạch Kiểu Thiên khoa trương, ôm chặt bọn họ.

“Khụ khụ, mau buông ra, em không thể thở.”

“Đúng vậy, tôi bị ông ép đến chết rồi.”

Hai giọng nói khổ sở phát ra cùng lúc.

“A, thật xin lỗi, anh quá kích động.” Bạch Kiểu Thiên vội vàng buông bọn họ ra. Hối hận vì sao mình lại làm cái việc lỗ mãng như vậy.

“Cái gì? Chúng tôi chỉ không gặp anh có mấy giờ mà thôi, vậy mà anh lại ăn nói khoa trương như vậy.” Thường Mạn Mạn phản bác.

“Chẳng lẽ cho đến bây giờ em vẫn còn chưa hiều lòng của anh sao?” Bạch Kiểu

Thiên nói với dáng vẻ đau lòng, lại tiếp tục khoa trương hơn, hắn dùng

tay che ngực của chính mình, rồi đột nhiên nắm tay Mạn Mạn lên đặt lên

ngực của mình.

“Em sờ thử xem, tim của anh đang vì em mà đập…” Mọi người bỗng cảm thấy mắc ói. Người này thật quá “buồn nôn” đi.

“Nhưng, nhưng nó là vì chính anh mà đập thôi.” Thường Mạn Mạn tỏ vẻ không hiểu

nhìn Bạch Kiểu Thiên, cảm giác hắn hôm nay là lạ, tim của hắn làm sao sẽ vì cô mà nhảy, tim của hắn chỉ vì chính hắn mà đập, đứa trẻ ba tuổi

cũng biết, tim không đập thì người sẽ chết. Bạch Kiểu Thiên thực ngốc.

Nhưng cô quyết định không nói ra, tránh làm hắn bị tổn thương.

“Thật là, cảm xúc anh vất vả tạo ra, đã bị em cắt đứt rồi. Anh cố lắm mới nói được.” Bạch Kiểu Thiên bất mãn nói.

Mặt Tư Đồ Hoàng cùng Thường Khoái Khoái không ngừng nhăn lại. Tư Đồ Hoàng

không thể tin được cái tên ngu ngốc này chính là bạn tốt của mình, Thiên Địa ơi… mau đem Bạch Kiểu Thiên thật sự trở lại đi.

Thường Khoái Khoái trừng mắt nhìn cha mẹ của mình, nhóc một lần nữa lại cảm

thán, tại sao bản thân nhóc không có quyền lựa chọn cha mẹ, nếu được

sinh ra thêm một lần nữa, nhóc nhất định phải tự chọn cha mẹ cho mình.

“Tim của em đang vì anh mà đập.” Thường Mạn Mạn rất tốt bụng nói.

“Có thật không? Tim của em chỉ vì anh mà đập sao?” Bạch Kiểu Thiên vui mừng nói. Đây chính là lời tâm tình đầu tiên mà Mạn Mạn nói với hắn.

“Ách” đây là tình huống gì. Thường Mạn Mạn không hiểu nháy mắt mấy cái rõ to.

“Được rồi, đừng “phóng điện” nữa, nếu em phóng tiếp anh sẽ bị điện giật cho

bất tỉnh mất.” Bạch Kiểu Thiên nói xong, còn xấu hổ cúi đầu.

Mặt Thường Mạn Mạn nhăn lại. Người này cũng quá tự kỉ rồi.

Tư Đồ Hoàng cùng Thường Khoái Khoái cũng không nghe nổi nữa, nếu tiếp tục nghe, họ chỉ sợ ói hết đồ ăn của ngày hôm qua ra mất.

“Cái đó, người bạn nhỏ, nhóc tên gì?”

“Ồ, người bạn nhỏ, nhóc trông rất quen nha, anh đã gặp nhóc lần nào

chưa!?.” Tư Đồ Hoàng nhìn chằm chằm mặt của Thường Khoái Khoái, kỳ quái, rốt cuộc đã gặp ở nơi nào ta.

“Bác, con xác định, trước đây con chưa từng gặp qua bác.” Thường Khoái Khoái tỏ vẻ mặt thành thật mà nói.

“Gì cơ bác, nhóc thế nhưng gọi anh là “bác”.” Tư Đồ Hoàng tỏ vẻ mặt không

thể tin được. bc Hắn đã già sao, hắn rõ ràng là “đóa hoa vừa mới chớm

nở”, tại sao có thể khiến cho người ta gọi như vậy.

“A,

thật xin lỗi con nói sai rồi, con vốn định gọi “bác” là “ông”, nhưng lại sợ tổn thương ông, cho nên mới miễn cưỡng gọi “ông” là “bác”.” Thường

Khoái Khoái tỏ một bộ dáng vẻ thật sự là vì muốn tốt cho hắn.

“A tiểu tử, nhóc có can đảm nói thêm một lần nữa không…” Tư Đồ Hoàng tức

giận, nhấc Thường Khoái Khoái lên. 5 Dám sỉ nhục hắn ư, lại còn công

khai nữa

“Cậu mau buông con trai tôi ra, cậu muốn chết ư,

dám “động thủ” với coi trai tôi à.” Bạch Kiểu Thiên nhanh chóng giải cứu cậu con trai của mình từ trong tay hắn.

“Có bị thương không?” Bạch K