iểu được tình hình.
“Nhanh lên không tôi đi muộn.” Tô Trí Nhược không quá
bình tĩnh đối với cô gái luôn luôn ngớ ngẩn kia nói: “Thay quần áo, cầm chìa
khóa xe đi ra ngoài cùng tôi.”
“Vì sao tôi phải đưa anh đi làm?” Hơn nửa ngày, hệ
thống suy nghĩ của Lục Tiểu Phong cuối cùng cũng bắt đầu hoạt động, vì thế nàng
nghi ngờ.
Tô Trí Nhược cầm lấy chìa khóa xe vứt cho nàng, nàng
đưa tay bắt được, chỉ nghe anh ta nói như đây là việc cần phải làm: “Tôi bị
thương, tôi thích ngồi xe của mình, không thích đi Taxi.”
Bị thương, hắn cảm thấy rất mất mặt, nhưng mà thời
gian này cũng rất có ích.
Bên trong Lục Tiểu Phong đang hỗn độn bỗng cảm thấy
thái dương vô cùng đau đớn, nàng quyết định thu hồi tất cả đánh giá của mình
tối qua về tên yêu nghiệt này, anh ta nhất định là do ông trời phái tới đùa bỡn
nàng, không phải là thấy nàng bị báo ứng vẫn chưa đủ, lại cho rằng thấy nàng
mấy năm nay sống thật thoải mái.
Như thế, Lục Tiểu Phong có tức giận hay không? Có! Lục
Tiểu Phong có tức giận, còn không nhỏ. Chẳng qua mấy năm trước cũng đã bay biến
hết, hiện tại chỉ còn lại tức, nhưng không có sức lực phát ra.
Tô Trí Nhược có chút bất ngờ nhìn thấy Lục Tiểu Phong
nghiêm mặt đóng cửa lại, hắn dường như lập tức không kịp phản ứng, đây không
phải là bộ dạng mà hắn đã dự đoán, cái này không nằm trong kế hoạch của hắn,
cho nên, hiếm thấy Tô đại gia tròng mắt trợn trừng đứng nguyên tại chỗ, sửng
sốt.
Đợi đến khi hắn cuối cùng cũng hoàn hồn lại, một ngọn
lửa không biết tên bừng bừng bốc lên từ trong lòng, đúng lúc này cánh cửa kia
lại đột nhiên mở ra, Lục Tiểu Phong một bên mặc áo khoác, một bên đi từ trong
ra, trong tay còn mang theo một chiếc túi to. Cô ta đi đến trước bàn ăn, tự rót
cho mình một cóc nước lạnh, uống hết một hơi, thở phào một cái thật dài, lấy
lại tinh thần nói: “Được rồi, đi thôi.”
Lục Tiểu Phong khởi động xe, Tô Trí Nhược ngồi ở ghế
sau, tay trái gãi gãi cằm, nhìn cái bóng của mình trên cửa sổ, không ý thức…
khẽ cong khóe môi.
Giờ cao điểm đi làm thật hết chỗ nói, xếp một hàng dài
từ đầu nhìn không thấy đuôi, Lục Tiểu Phong không thường xuyên ra ngoài vào giờ
này, xe chạy điện chen chúc với xe taxi, xe taxi chen chúc với xe buýt, xe buýt
chen chúc với xe ô tô tư nhân, loạn thành một đoàn, kỹ thuật lái xe của Lục
Tiểu Phong khó khăn lắm mới qua được cuộc thi bằng lái xe, lúc này nàng nhất
định phải xốc lên mười hai phần tinh thần, bằng không để “Vợ” của yêu nghiệt
này chịu một chút xây xước, nàng đều gánh không nổi.
Lục Tiểu Phong làm hết khả năng, những vẫn khiến cho
Tô đại gia đến muộn năm phút đồng hồ.
Lục Tiểu Phong nhìn qua kình chiếu hậu thấy Tô Trí
Nhược nhíu nhíu lông mày lại, truyền mệnh lệnh đến: “Hôm nay tôi chỉ giao ban
buổi sáng, buổi trưa qua đây đón tôi.”
“Hôm nay tôi đi ra ngoài cùng Khả Nham, anh không thể
tự mình đi về sao?” Một người khi bị thiếu ngủ tính tình sẽ không tốt, tuy tằng
Lục Tiểu Phong luôn đè nén tức giận, đè nén tức giận, nhưng nàng cảm thấy mình
sắp đến cực hạn.
Đợi một lúc lâu, người ngồi ở ghế đằng sau cuối cùng
phát ra câu trả lời chắc chắn: “Không thể.”
Thời tiết tốt, hương vị mùa thu mặc dù nồng đậm, nhưng
ánh mắt trời sáng lạn, Lục Tiểu Phong nhìn thấy trên tấm kính trước mặt có một
điểm sáng màu vàng, rất chói mắt, từ võng mạc đâm thẳng đến dây thần kinh ở
não, ngay lập tức thần kinh toàn thân cũng bắt đầu co rút đau đớn.
“Có phải anh không muốn tôi đi hẹn hò với Khả Nham hay
không?” Thời gian lạnh lẽo một lúc lâu, Lục Tiểu Phong đột nhiên thốt ra một
câu như vậy, một chút cùng không phải do nàng tự nghĩ ra, mà là trực giác của
nàng với thái độ kỳ lạ của tên yêu nghiệt này.
Tô Trí Nhược rõ ràng hơi ngớ ra, lập tức bộc phát ra
tức giận tương đối: ‘Cô nói bậy bạ gì đó, tôi mới gọi là chẳng muốn quản cô hẹn
hò cùng với ai.” Hắn gắng hết sức bác bỏ, nhưng mặt lại nén đến đỏ bừng lên,
màu sắc đỏ hồng đến mức làm cho người ta muốn hung hăng cắn một cái.
Tô Trí Nhược nhìn thấy Lục Tiểu Phong không lập tức
trả lời, mà lại giữ im lặng lấy từ trong túi ra một cái gì đó, sau đó cô ta
dùng sức hít vào một hơi, xoay người, trên tấm kính phản chiếu màu vàng, đúng
lúc có thể để hắn nhìn thấy mặt của mình.
Lục Tiểu Phong cười quỷ dị nói: “Lúc Lương đại mỹ nữ
đi có nói cho tôi biết một chuyện rất thú vị. Không sợ trời không sợ đất, tài
năng bò chiến mới của giới cảnh sát Tô Trí Nhược tiên sinh có thể một mình một
ngựa tiến vào hang ổ của bọn cướp, nhưng lại không dám nhìn một vật rất đáng
yêu… Con gián!” (Con gián tiếng trung quốc gọi là Tiểu
Cường!)
Tấm kính phản quang lại chợt hiện lên ánh mắt bỗng
nhiên sợ hãi trợn to của Tô Trí Nhược, khuôn mặt xinh đẹp lộ ra trắng bệch rồi
lại chuyển sang tím tái, anh ta bịt chặt miệng của mình ép buộc khống chế chính
mình không kêu lên thành tiếng, tư thế không lễ độ giống như đang chạy chối
chết đẩy cửa xe đi ra.
Lục Tiểu Phong hạ cửa kính xe xuống, nhìn anh ta mỉm
cười, nhẹ nhàng nói: “Nhớ rõ, tự bắt xe trở về. Tôi còn có rất nhiều bạn bè như
vậy, chúng nó rất vui mừn
