thể thông cảm và thấu hiểu cho người mẹ bị mờ mắt
khi nghe đến chuyện đất đai và được thừa kế đất trong tác phẩm này thì tốt biết
bao. Bà đã sống một quãng đời cơ cực nên rất khát khao được bù đắp dù chỉ là
một chút.
Hình ảnh người mẹ phải làm nhân viên thu ngân ở siêu thị đã
làm thay đổi suy nghĩ của Ji Hyeon chính là mẹ tôi, dù tôi không đi làm mà chỉ
ngồi nhà làm công việc mình yêu thích là viết văn, nhưng mẹ chẳng trách cứ tôi
một lời nào.
Đã bắt đầu làm việc gì thì phải làm cho đến cùng, học tập
nghiên cứu còn phải chờ 10 năm, còn viết lách, đôi khi phải đợi 10 năm, 20 năm.
Hơn nữa do không đủ tiền trang trải nên mẹ tôi phải ra ngoài
làm thêm ở nhà hàng.
Biết chuyện mẹ mình đã phải ra quán ăn làm việc, tôi không
biết mình đã khóc bao lần rồi. Nhưng không phải cứ khóc là khóc ngay được, tôi
giống như Ji Hyeon, khóc ròng ròng một cách bất ngờ.
Tôi đã không ý thức được, tôi chẳng có tài cán gì hơn nên mẹ
tôi phải gánh lấy phần khổ cực. Nếu ngày nào tôi chưa tìm được việc làm, mẹ tôi
còn phải ở nhà dọn dẹp, giặt quần áo và nấu cơm. Để mẹ tôi phải nấu cơm, giặt
giũ, quét nhà như thế, tôi thật vô ý thức biết bao.
Dường như có một mối liên hệ giữa mẹ và con gái. Có những
lúc bực mình, bất mãn, con gái cãi mẹ đến mức quên mẹ là mẹ mình, nhưng khi
bình tĩnh lại nhìn nhận lại mới thấy mẹ là người yêu thương, tin tưởng và thấu
hiểu con gái nhất.
Vì trời đã vào hè nên tôi muốn viết thử một cuốn tiểu thuyết
nhẹ nhàng dễ đọc cho tất cả mọi người. Bắt tay vào làm và tự nhủ sẽ bắt đầu
viết từ mùa thu, khi tên tác phẩm thành hình thì tôi bắt tay vào viết.
Tôi vừa viết vừa tự nhủ mình phải viết một tác phẩm mà người
đọc cảm thấy thật thoải mái dễ chịu, tôi đã nhiều lần nhắc nhở mình phải viết
theo lối đó. Tôi vừa viết vừa nghĩ nếu mình viết mà chính mình cảm thấy thú vị
thì độc giả cũng sẽ cảm thấy thú vị, và vi thấy thú vị nên tôi tiếp tục viết.
Tôi đã từng nghe lời nhận xét rằng bản thảo tiểu thuyết lãng
mạn của tôi thiếu sự lôi cuốn hấp dẫn và lấy lại hình tượng nhân vật nam chính
không phải là người đàn ông có quyền lực nên khả năng thất bại là 90%. Cũng có
người bảo đây là một món xúp nhạt nhẽo vô vị vì kể đi kể lại vẫn là một câu
chuyện tình lãng mạn. Tôi đã bỏ qua mọi thất bại và thành công, tôi muốn viết
một tác phẩm để lại trong lòng độc giả một cảm giác nhẹ nhàng và đáng nhớ.
Chàng trai vườn nho thi thoảng xuất hiện những từ ngữ mạng.
Không phải tôi không cảm thấy lo lắng cho cuốn tiểu thuyết của mình mang hơi
hướng những câu chuyện trên mạng, nhưng tôi nghĩ tôi khống chế được điểm này
trong một giới hạn nhất định, không vượt quá mức độ cho phép là được. Tôi cười
và tự ngẫm xem có điều gì vượt quá giới hạn hay không, không nhận thấy có gì vô
lý nên tôi đã quyết định viết. Tôi muốn gửi lời cám ơn đến Yang Yoon Jeong,
người đã chọn lựa những từ ngữ sử dụng trên mạng thật thích hợp, để cung cấp
cho tôi, một người hầu như không biết gì về loại ngôn ngữ này. Tôi cũng cảm ơn
chị Sim Kyeong Hee dù bận rộn viết lách nhưng vẫn đưa ra những ý kiến giúp ích
cho tôi trong quá trình chỉnh lý lại những từ đối thoại trong câu chuyện. Và
tôi xin chân thành cảm ơn quý độc giả đã đóng vai trò là nguồn năng lượng động
viên cho Kim Rang những lúc mệt nhoài, đọc kịch bản của tôi và đã tận tình nhận
xét giúp tôi. Cuối cùng, tôi xin trân trọng gửi lời cảm ơn đến ngày Kim Kyu Jin
và ngày Lee Jong Min là những người trực tiếp biên tập cuốn sách này.
Mùa mưa đã về. Mùa mưa qua đi, chúng ta lại bước vào ngày hè
nắng cháy, chúng ta phải giữ gìn sức khỏe để khỏi mắc bệnh. Tôi mong rằng khi
các bạn thấy không có cách nào làm dịu bớt được cái nóng nực của trời hè, các
bạn hãy nghĩ đến một cách mát dịu nhất, thú vị nhất, đó chính là đọc sách.
Tháng 7 năm 2005
Kim Rang, luôn cố gắng không ngừng.