g chứng kiến Pioneer trải qua ba lần Chủ biên. Hai người
trước đều là những con cháu của cán bộ cao cấp, tới làm việc chỉ như đi
dạo chơi, hoặc là thử thách thực lực, thời gian chưa được bao lâu liền chuyển
đi làm việc khác. Theo cách nói của Hạ An Mẫn, Toà soạn không chỉ nói là ba
triều đại, mà là bốn, năm triều đại hoặc nhiều hơn đều không ngoa.
"Tình hình cụ thể ra sao thì mình
không rõ lắm, dù sao nghe nói boss Lục từng được American Book Awards."
Lương Hoà ngồi im, yên lặng nhớ lại. Bỗng nhiên quay đầu hỏi Hạ An Mẫn: “Cậu..
cậu vừa mới nói American Book Awards?"
"Ừ, đúng rồi, làm sao vậy?" Hạ An
Mẫn nhìn Lương Hoà không hiểu.
American Book Awards. Cô nhớ rõ lúc còn học, giáo sư
của cô đã từng nhắc đến một người. Sở dĩ cô còn nhớ được không phải vì người
được nhắc đến quá xuất sắc, mà do đó là vị giáo sư già nua tính tình cổ hủ của
cô, ông hiếm khi khen ngợi một người nào. Mà lần khen người ấy, giáo sư lại tỏ
vẻ rất tấm tắc.
Người kia có tên tiếng Anh là Laurence, một cái tên
rất bình thường, vào thời điểm đó anh khoảng hai mươi tư tuổi. Là người Trung
Quốc nhưng lại được giải thưởng sách nước Mỹ, chính vì điều đó khiến cho cả
trường cùng dư luận oanh động, Học viện Nhân văn và Nghệ thuật của Đại Học
Bristol trao cho anh giải thưởng Cành ôliu Hoà bình.
Giáo sư của cô nói, người này theo học nghành Major of
Education (Xây dựng công trình), hơn nữa anh chưa từng dự thính một khoá học
nào của Faculty of Arts (Nghệ thuật và Khoa học Xã hội) nào hết. Học trò thông
minh như vậy từ trước đến giờ ông chỉ thấy có một người, đó chính là Laurence
Lu.
Laurence Lu.
Lương Hoà yên lặng phục hồi tinh thần, thấy ánh mắt
nghi hoặc của Hạ An Mẫn, cô so vai cười nhẹ: “Không
có chuyện gì cả đâu, mình chỉ tò mò thôi."
-------------------------
Hạ An Mẫn vừa dừng trước cửa Lương Hoà nhìn thấy ngay
một chiếc xe quen khác đang đỗ gần đó, Bentley đen, biển số xanh, cô hơi ngạc
nhiên. Bình thường chiếc xe này đều nằm trong gara của Cố viên. Lương Hoà vội
vàng xuống xe, đi ra phía trước gõ gõ cửa kính.
Cửa xe hạ xuống một chút, qua khe hở Lương Hoà thấy vẻ
mặt lo lắng của Phùng Trạm, lại nhìn qua ghế phía sau thì thấy mẹ chồng mình
ngồi đó. Trong lòng cô liền cảm thấy căng thẳng.
Lý Uyển xuống xe, thấy Phùng Trạm cũng định xuống theo
thì nói: “Cậu cứ ngồi đó."
Phùng Trạm đành ngượng ngùng ngồi xuống.
Lý Uyển gặp Lương Hoà vốn định hỏi cô tại sao lại về
muộn như thế này, nhưng tầm mắt bà nhìn thấy quần áo mặc trên người cô như thế,
tức thì lạnh lùng nói: “Con vừa đi đâu về vậy? Sao lại ăn mặc kiểu
như thế này?" Suýt nữa bà nói mấy chữ "hở
ngực hở lưng", nhưng là người nhã nhặn bà liền im lặng dừng
lại.
Lương Hoà hơi cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Toà
soạn có tiệc rượu mừng ba mươi năm ngày thành lập, con đi tham gia một chút mẹ
ạ".
Thấy bộ dáng vâng lời ngoan ngoãn của cô, bà cũng không tiện phát giận. "Có
uống rượu không?"
"Con có uống một chút!". Chỉ có
một ly sâm banh, uống lại vội vàng đổ cả vào quần áo. Cho dù cô muốn giấu diếm
thì mùi rượu trên người cũng che giấu không được.
Lý Uyển vừa nghe thấy cô uống rượu, lại giận lên: “Hừ,
nhìn xem, Hoài Ninh ở nhà lúc nào cũng tìm mọi cách che chắn không để cho con
uống rượu. Con nhớ lúc ở tiệc kết hôn con cũng uống đến mức nôn thốc nôn tháo
ra không, thật không biết tự kiềm chế giữ gìn sức khoẻ bản thân gì cả. Nếu lỡ
đang có thai mà không biết lại uống như vậy, con tính xem nên làm sao,
hả?"
Nhắc đến chuyện con cái sắc mặt Lương Hoà lại buồn bã.
Vợ chồng hai người bọn họ mới chỉ chung đụng có một lần, tính toán lại thì đúng
vào thời kỳ an toàn, khả năng có thai là hoàn toàn không có. Mẹ chồng cô nôn
nóng muốn bế cháu nội hẳn là vì trong bữa cơm hôm đó cô đã đáp ứng bà.
Thời tiết vào mùa đông vô cùng lạnh, ban đêm gió lại
thổi càng nhiều. Lương Hoà vốn mặc ít quần áo, đứng trong gió lạnh tới mức mũi
đỏ hồng lên. Hạ An Mẫn ngồi trong xe trông thấy thế vốn không muốn xen vào
nhưng lúc này cô nhịn không được, xuống xe ôm vai Lương Hoà, nhẹ nhàng nói với
Lý Uyển: “Bác gái, tối nay cháu đi cùng Hoà Hoà, quả
thật Hoà Hoà uống rất ít, bất đắc dĩ mà phải uống thôi ạ".
Lý Uyển liếc nhìn cô một cái cuối cùng cũng không nói
thêm gì nữa. Lương Hoà nhìn là biết ngay bà cũng không muốn làm mất mặt cô
trước mặt người ngoài. Bà mở cửa xe lấy ra một chiếc hộp giữ ấm, đưa cho cô,
giọng nói cũng nhẹ hẳn đi.
"Đây là súp mẹ vừa mới mua, lúc nãy
đưa tới còn nóng, bây giờ hẳn là lạnh rồi, về nhà đun lại rồi hãy ăn."
Lương Hoà ngoan ngoãn vâng dạ cầm lấy, lại tiễn bà lên xe đi rồi tâm trạng mới
hết căng thẳng, thở ra một hơi. Cô cười dựa vào người Hạ An Mẫn: “Cậu
sợ khí thế của bà cơ mà, sao lại không sợ nữa à?"
Hạ An Mẫn cấu mũi cô, giận nói: “Hừ, còn chê mình
à, lúc nãy không biết ai giống hệt con cừu nhỏ ngoan ngoãn cúi đầu để cho bà ấy
dạy dỗ nhỉ? Mình không che chở ch