m chuông như vậy, đi ngủ đi.” Ngụ ý, nam nhi ăn thịt đó
là chuyện sớm muộn, có cái gì mất mặt, chẳng lẽ ăn vào trong bụng rồi
còn muốn nhổ ra hay sao?
Kế Diêu trừng mắt, hạ một quân: “Đánh
cờ!” Hắn không phải mất mặt, mà là đau đầu ứng phó với một hồi khảo vấn
của Tiểu Từ. Lấy hiểu biết của hắn đối với nàng, tối nay không hỏi ra
nguyên nhân, nàng nhất định sẽ không đi ngủ.
Tiểu Chu mở to miệng ngáp một cách khoa trương, tiện thể nằm úp sấp xuống bàn cờ, nhuyễn cổ
họng nói: “Kế Diêu, ta sốt ruột.” Nũng nịu học bộ dáng Tiểu Từ, duỗi
cánh tay đến trước ngực Kế Diêu quấy nhiễu một phen.
Toàn thân Kế Diêu nổi da gà, trốn khỏi phòng.
Vào phòng ngủ, quả nhiên, Tiểu Từ đang nghiêm mặt chờ hắn. Tuy rằng vừa
nhìn thấy hắn bỗng nhiên cảm thấy xấu hổ, nhưng vẫn trịnh trọng nói: “Kế Diêu, ngươi lại đây, ta có việc muốn hỏi.”
Kế Diêu khóe miệng giật giật, trước mắt biến thành một màu đen. Đến trước mặt nàng, che miệng ho nhẹ một tiếng.
Tiểu Từ nửa ngượng ngùng nửa tìm tòi nghiên cứu, sóng mắt khẽ đảo, tràn đầy hiếu kỳ nói: “Ngươi còn chưa nói cho ta biết.”
Giả bộ hồ đồ: “Chuyện gì nói cho ngươi?”
Tiểu Từ bĩu môi, nói thẳng: “Đương nhiên là việc kia.” Nói xong, thanh âm
liền thấp xuống giống như nỉ non, bất quá nàng xấu hổ thì xấu hổ, hỏi
vẫn phải hỏi. Không thể bởi vì ngượng ngùng mà tha cho hắn, việc nhỏ có
thể không tính toán, đại sự không thể hồ đồ.
Hắn tiếp tục giả bộ hồ đồ: “Rốt cuộc là chuyện gì?”
Nàng nói rõ: “Chuyện quyển sách!”
Hắn cắn môi nói: “Thật, thật ném.”
Nàng nâng đầu, vừa thẹn vừa giận: “Vậy ngươi như thế nào biết, ngươi trước
đây đã từng làm qua?” Vẻ mặt của nàng ngay lập tức thương tâm ủy khuất,
đôi mắt như núi ngậm sương, tức khắc có thể tuôn trào như vũ bão. Nhớ
tới đêm qua hắn dũng mãnh thuần thục, thực sự nổi giận. Máu trong người
sôi trào, lập tức đổi thành dấm chua.
Kế Diêu thập phần thống
khổ, thập phần đau đầu, lại có điểm cao hứng, tựa hồ rất thích bộ dáng
ăn dấm chua của nàng. Tuy rằng dấm chua này tới mạc danh kỳ diệu, có lẽ
có. Bất quá trong bình dấm chua này, là nồng nàn mật ý.
- “Lưu
quang kiếm pháp ta cũng vô sự tự thông, chẳng nhẽ chuyện này so với
luyện kiếm khó khăn hơn?” Rốt cuộc tìm được lời giải thích hợp lý lại có sức thuyết phục.
Không ngờ cũng không thông qua: “Kia còn có kiếm phổ để làm theo.”
Kế Diêu nhức đầu, quên đi, vẫn là khai nhận thì hơn: “A, này không phải
cũng có sách nhỏ để tham khảo sao?” Kỳ thực, thật là có chút bị tra tấn
phải nhận bừa. Hắn đường đường là nam nhi anh dũng, thiên tư hơn người,
còn cần phải khai sáng sao? Hắn hận không thể cắn Tiểu Chu một cái cho
hả giận.
- “Vậy ngươi vì sao không sớm thừa nhận, hừ.”
Nữ nhân nếu càn quấy, chỉ có một biện pháp, chính là lấp kín miệng nàng, làm cho nàng phân tâm.
Giải thích không bằng hành động.
- “Ô, ô…” Phản kháng trong lúc đó bật ra mấy chữ: “Về sau, không được phép, gạt ta.”
Kỳ thực nàng chính là cố ý tra hỏi, sau đó nói ra câu này. Trong lòng nàng biết rõ hắn sẽ không lừa nàng, bất quá có một số việc không nói cho
nàng biết, sợ nàng lo lắng. Một phen tâm tư như vậy hai bên đều hiểu rõ, thế nhưng nàng cảm thấy cùng hắn chia sẻ mới chính là một loại hạnh
phúc.
Nến đỏ lay động, bị một chưởng của hắn dập tắt.
-
“Không, hứa, gạt ta.” Từng tiếng nói đứt quãng gian nan bật ra. Xem ra
vẫn chưa đủ phân tâm, dùng miệng vẫn không đủ. Hắn dùng thêm chút lực,
tăng cường thế tấn công.
Lúc này đây nâng cao một bước! Bàn tay
lướt qua, ở trên từng tấc da thịt nàng vuốt ve, lực đạo mạnh nhẹ, đưa
nàng lên tận mây xanh. Nơi đó nàng không phải là đối thủ của hắn, trừ bỏ tước vũ khí đầu hàng, không còn lựa chọn nào khác. Biển mây chìm nổi,
gió xuân dập dờn, nửa thanh tỉnh nửa ngây ngất, nửa trúc trắc nửa e lệ.
- “Ngươi không phải muốn xem quyển sách đó sao, ta họa cho ngươi xem.”
Hắn ở bên tai nàng mập mờ nói, vành tai nho nhỏ ở trong miệng hắn, run
rẩy không ngừng.
Bạch ngọc lăng la đoạn, lấy tay vẽ đỏ xanh.
Từng tấc từng tấc khiêu khích, màu hồng phấn nhiễm tận xuân trướng.
Triều thối, ý mãn.
Kế Diêu tưởng cầm đuốc soi cây hải đường ra hoa. Tiểu Từ đỏ bừng cánh tay ngọc đoạt lấy giá cắm nến.
Trong trướng, một trận chiến vừa ngừng, đánh một trận lại vùng lên. Tiểu Từ
một tay kéo chăn, một tay cướp đoạt nến, vội vã dập tắt ánh nến. Kế Diêu một tay bưng nến, một tay che chở ngọn lửa, mắt nhìn xung quanh, tay
chắn tứ phương.
Nàng một bên phòng thủ một bên tấn công, mệt mỏi
nửa ngày cuối cùng cũng không thổi được nến, ngược lại trước ngực còn bị thất thủ một lần. Kế Diêu đang muốn tiếp tục, đem chăn kéo tuột xuống,
nhìn không sót một thứ gì.
Tiểu Từ vừa thẹn vừa giận, thuận tay
lấy trung y bên gối, không nghĩ tới, trung y tơ tằm mỏng manh. Trong
trướng lướt qua ánh lửa chợt lóe, Kế Diêu cả kinh, vội vàng vén màn đem
trung y cùng giá nến đặt ở trên mặt đất.
Nhìn lén bất thành, suýt nữa hỏa thiêu la trướng.
Kế Diêu bất đắc dĩ thổi tắt nến, phẫn nộ bò lên giường. Lấy tay thay mắt,
tinh tế “quan sát”. Thật sự rất không tận hứng, rất là buồn phiền, rất
là bất mãn. T