i: “Tiêu tiền bối là đệ tử dược vương, phương pháp
hạ độc của nàng xác thực khác hẳn người thường. Ngươi từng lừa ta nấu
bánh trà, độc ẩn bên trong hơi nước, rất khó phát giác. Người Đại Yến
thích ăn đồ chay hơn thức ăn mặn, thường uống bánh trà để hỗ trợ tiêu
hóa. Cho nên kế sách của ta chính là để ngươi đi hạ độc Mộ Dung Hoàn. Mộ Dung Hoàn bị phong hàn, phải liên tục uống trà nóng, đúng là thời cơ
tốt. Hắn là con trai duy nhất của Mộ Dung Hàn, vô luận là vì thế cục hay tình phụ tử, ở trong lòng Mộ Dung Hàn cũng cực kỳ trọng yếu, không cho
phép mất. Chỉ cần hắn bị bệnh trầm trọng nguy hiểm đến tính mạng, Mộ
Dung Hàn nhất định tâm loạn. Có lẽ không cần đợi quân tiên phong của An
vương đến U Châu, hắn đã thoái binh.”
Nguyên lai gọi Tiểu Từ đến, là có dụng ý này. Kế Diêu vội nói: ” Nếu Mộ Dung Hoàn ở trong lòng Mộ
Dung Hàn trọng yếu như thế, Ẩn Lư nhất định có trọng binh canh gác, Tiểu Từ không có võ công, quyết không thể tùy tiện mạo hiểm. Vân đại nhân,
ta đi.”
Vân Dực nhìn Kế Diêu vốn luôn trầm ổn bây giờ sắc mặt
thoáng hiện lên vẻ lo âu, liền trấn an: “Kế công tử không cần lo lắng,
Thư Thư, ngươi tiếp tục nói.”
- “Thứ nhất, Kế công tử ngươi
không biết dùng độc; thứ hai, chính bởi vì Tiểu Từ không có võ công, mới để cho nàng đi. Bên người Mộ Dung Hoàn có tam đại cao thủ Yến quốc bảo
hộ, cho dù dịch dung, chưa kịp tới gần đã bị bọn họ phát giác chúng ta
có võ công. Hơn nữa, Tiểu Từ đối với Ẩn Lư cực kỳ quen thuộc. Chỉ cần
theo mật đạo đi vào phòng bếp, đem độc hạ vào trong bánh trà, liền đại
công cáo thành. Chúng ta ở bên trong mật đạo tiếp ứng, chỉ cần nàng có
nguy hiểm, nhận được tín hiệu, chúng ta liền xông vào cứu nàng. Nếu vẫn
không được, ta ở nơi này có thuốc nổ, nhất định có thể an toàn thoát
thân.”
Kế Diêu cau mày, trầm mặc không nói, hiển nhiên do dự bất
an, chẳng qua ngại mặt mũi Vân Dực nên không trực tiếp cự tuyệt. Nhưng
thần sắc rõ ràng không muốn, bộ dáng vô cùng kiềm chế. Tiểu Chu cũng cực lo lắng cho an nguy của Tiểu Từ, nhân tiện nói: “Đã có thuốc nổ, vì sao không trực tiếp cho nổ tung Ẩn Lư, làm cho Mộ Dung Hàn tuyệt hậu?”
Thư Thư lắc đầu: “Giết Mộ Dung Hoàn lộ liễu như thế, sẽ chỉ làm cho Mộ Dung Hàn một lòng báo thù, liều chết chiến đấu. Ta dùng độc không tiếng động lại vô vị, hắn nhất định không nghĩ tới có người làm, chỉ nghĩ tuổi còn nhỏ cơ thể yếu nhược, phong hàn thêm nặng. Thuốc nổ chỉ dùng để đề
phòng, không đến lúc nguy cấp thì cứ yên lặng hành động, không để cho Mộ Dung Hàn phát giác mới thỏa đáng.”
Kế Diêu trên mu bàn tay mơ hồ nổi đầy gân xanh, không yên nói: “Ta cảm thấy rất nguy hiểm. Ta đã đáp
ứng di nương phải bảo vệ nàng chu toàn.”
Tiểu Từ hít một hơi thật sâu, đột nhiên nói: “Vân đại nhân, ta đi.”
Kế Diêu ánh mắt rùng mình, mày kiếm run rẩy một chút, trước mặt Vân Dực muốn nói cái gì lại thôi.
Tiểu Từ cảm khái nói: “Thư công tử kế sách thâm diệu, ta tuy rằng không có
võ công, nhưng hạ độc cũng coi như thông thạo. Bố cục Ẩn Lư, cho dù
trong đêm tối, ta cũng sẽ không đi nhầm. Vân đại nhân yên tâm, ta sẽ
không làm cho mọi người thất vọng.”
Vân Dực mày rậm giãn ra,
giống như vân khai gặp nguyệt, vui vẻ nói: “Hảo, Tiểu Từ cô nương đã
đồng ý, vậy đêm nay động thủ. Thư Thư đã chuẩn bị chu đáo hết thảy. Cô
nương yên tâm, quyết không để cô nương gặp một chút nguy hiểm.”
Kế Diêu hai mắt phát sáng nhìn Tiểu Từ, không kìm lòng được nắm lấy bàn
tay nàng, da thịt hòa hợp một chỗ, hận không thể khảm vào xương tủy.
Tiểu Từ nhìn vẻ mặt hắn tràn đầy lo lắng, nhoẻn miệng cười: “Ngươi yên
tâm, không có việc gì.”
Thư Thư nhìn thoáng qua liền hạ mi, ánh
mắt dừng ở trên bàn, thản nhiên nói: “Kế công tử, không có mười phần nắm chắc, ta quyết không để nàng lâm vào nguy hiểm. Ngươi không ngại lại
tin ta một lần.” Dứt lời, đứng lên bước vào gian trong.
Cửa vừa mở ra, ánh mặt trời chiếu vào, giống như đem cả căn phòng đông lạnh từng lớp tách ra.
Vân Dực mỉm cười chắp tay, đối Thư Thư nói: “Hôm nay Mộ Dung Hàn không
giống muốn công thành. Có lẽ tính ban đêm động thủ. Ngươi đi ngủ một
lúc, nghỉ ngơi dưỡng sức, đêm nay cho hắn một chút bất ngờ.”
Thư Thư nhếch miệng cười, đã có điểm không yên lòng, mi tâm nhăn lại thật sâu, cả người tràn đầy mệt mỏi. Kế Diêu trở về phòng
liền đóng cửa lại đối Tiểu Từ la lên: “Ngươi vì sao không từ chối? Ta và Tiểu Chu thân là nam nhi, vì nước không thể thoái bỏ trách nhiệm, còn
ngươi chỉ là nữ nhi yếu nhược, thật ra có thể khước từ.” Tiểu Từ ngẩng
đầu lên, ánh mắt thâm tình nhìn Kế Diêu, chậm rãi nói: “Ta chỉ muốn
nhanh một chút chấm dứt cuộc chiến này, ta và ngươi mới có thể thoát
ra.”
Mười bảy năm qua nàng ẩn cư ở Cẩm Tú sơn, ít biết chuyện
trên đời, nàng cũng không có bao nhiêu chí đền nợ nước, nàng chỉ là muốn Mộ Dung Hàn lui binh, bọn họ từ nay rời đi nơi này, rời đi Thư Thư.
Nàng biết ơn Thư Thư vì nàng mạo hiểm, vì thế hôm nay nàng cũng liều
lĩnh một lần trả lại ân tình của hắn. Ở cùng Thư Thư một chỗ, nàng luôn
có loại cảm giác kỳ quái, tựa hồ liếc nhìn hắn, thêm một khắc, đều tiềm
ẩn nguy hiểm. Nà
