Polaroid
Châu Viên Ngọc Ẩn

Châu Viên Ngọc Ẩn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329244

Bình chọn: 7.00/10/924 lượt.

t khẩn trương.

Ba người ra khỏi phòng,

Thư Thư nói: “Ta lần trước trở về Ẩn Lư có xem xét tình hình, hạ nhân

ngoại trừ lão Hồ và người trong phòng bếp đều bị giết. Cửa mật đạo ở

phòng của ngoại công, Mộ Dung Hoàn nằm ở phòng Kế Diêu ở ngày trước.

Tiểu Từ chỉ cần hạ dược vào bánh trà, chúng ta tức khắc rút vào mật đạo. Nếu như nghe thấy tiếng chuông giao ca của trạm canh gác, chúng ta liền chia ra, các ngươi nhanh chóng đi ra cứu trợ, nếu tất cả yên tĩnh trở

lại, các ngươi đợi ở cửa mật đạo.”

Thư Thư dặn dò xong xuôi, lại đợi một hồi, nghe Tiểu Từ bên trong nói một tiếng: “Được rồi.”

Kế Diêu, Thư Thư đẩy cửa tiến vào, chỉ thấy Tiểu Từ đã buộc tóc lên, một

thân y phục nửa mới nửa cũ, cứ như vậy từ một cô nương đổi thành gã sai

vặt.

Thư Thư hơi hơi híp mắt, đối Tiểu Từ nói: “Ngươi ngồi xuống.”

Tiểu Từ theo lời ngồi trên ghế. Thư Thư lấy ra từ trong ống tay áo một hộp

nhỏ, ở bên trong chọn một màu, nhẹ nhàng bôi lên mặt Tiểu Từ. Tiểu Từ

cứng người, chỉ cảm thấy tay hắn lạnh mà trơn nhẵn, ở trên mặt nàng di

động, nhẹ nhàng mềm mại tựa như bàn tay nữ tử.

Kế Diêu đứng bên

cạnh hắn, mắt thấy khuôn mặt Tiểu Từ ở dưới bàn tay hắn nháy mắt biến

đổi. Da thịt trắng nõn có chút vàng vọt, mang theo thần sắc mệt mỏi suy

nhược, bình thường xinh đẹp như minh châu ngọc quý, bỗng chốc biến mất

không thấy tăm hơi. Một khắc công phu, nàng nhưng lại thành bộ dáng lão

Hồ.

Tiểu Chu kinh ngạc thán phục: “Thư Thư, tay nghề của ngươi, quá tuyệt!”

Ánh mắt Thư Thư dời đi, lạnh nhạt nói: “Chẳng qua là dựa vào trời tối không nhìn rõ, nếu là ban ngày, chỉ sợ không qua mắt nổi.”

Kế Diêu thoáng yên tâm hơn nhiều, Thư Thư sắp xếp tỉ mỉ như thế, Tiểu Từ tự nhiên sẽ an toàn.

Bốn người chuẩn bị sẵn sàng, lập tức vào mật đạo.

Kế Diêu hít thật sâu một hơi, một tay cầm kiếm, một tay nắm Tiểu Từ. Mật

đạo yên tĩnh, hắn một hồi lo lắng khả năng sẽ có nguy hiểm, lúc sau lại

an ủi chính mình, hết thảy Thư Thư chuẩn bị kỹ càng không cho phép sai

sót, cứ như vậy trong lòng bất ổn bị tra tấn dày vò. Hận không thể ngay

lập tức đi tới điểm cuối mật đạo, chưa bao giờ cảm thấy bối rối như thế

này, rất muốn ngay lúc này thoát ra kéo nàng trở về. Tiểu Từ giống như

biết tâm tư của hắn, cố gắng ổn định cảm xúc chính mình, ánh mắt khi

giao nhau bình tĩnh trấn định. Kỳ thật, lòng của nàng cũng thấp thỏm

không yên.

Rốt cuộc đi đến cuối mật đạo, bóng đêm tĩnh mịch cùng

mùi vị ẩm mốc của địa đạo hòa vào một chỗ. Khiến Tiểu Từ mơ hồ cảm thấy

bất an.

Kế Diêu từ lúc bước vào mật đạo một khắc vẫn luôn nắm

chặt tay nàng, tay kia đặt ở thắt lưng nàng. Hơi thở của hắn làm cho

nàng an ổn điềm tĩnh, tại đây vào thời khắc nguy cấp phá lệ làm nàng

muốn ỷ lại.

Ngoài tường truyền đến vài tiếng ho khan. Thư Thư

không nói một lời, xuyên thấu qua khe hở nhìn ra bên ngoài. Cổ thư được

xếp đầy trên giá sách cao đến trần nhà.

Trước giá sách cư nhiên

có một thiếu niên, đang chăm chú vào quyển sách lật qua lật lại, đi từng bước đến gần. Hắn màu da trắng nhợt tiều tụy, nhìn vóc người bất quá

chỉ hơn mười tuổi, nhưng vẻ mặt khác với những thiếu niên cùng tuổi, lộ

ra một cỗ trưởng thành sớm cùng ngạo khí. Phía sau hắn có hai nam tử cao lớn, trong đó có một người giúp hắn bưng nến, tên còn lại hầu ở cửa,

lưng hướng vào trong phòng, nhìn không rõ dung nhan. Bất quá hai người

này vừa nhìn đã biết có võ công thâm hậu, dưới lớp trang phục cơ bắp lồ

lộ, khí thế cương mãnh bức người. Thư Thư đưa tay đặt lên môi, làm động

tác chớ có lên tiếng.

Thiếu niên kia ở trước giá sách đứng lặng

hồi lâu, chọn hai quyển sách. Phía sau vang lên tiếng nói: “Điện hạ,

người thân thể không tốt, vẫn là trở về phòng ở trên giường xem đi.”

Thanh âm của hắn thuần hậu, như tiếng chuông kéo dài, ở trong bóng đêm tĩnh

lặng dường như vang vọng. Trong lòng Kế Diêu căng thẳng, võ công của

người này quyết không dưới mình, như vậy thiếu niên này nhất định là Mộ

Dung Hoàn. Hắn có chút lo lắng, bàn tay nắm lấy Tiểu Từ không tự chủ

dùng thêm sức.

Ngón tay Tiểu Từ bị siết mơ hồ có chút đau nhức, nàng vươn bàn tay kia ở trên lưng hắn nhẹ nhàng viết hai chữ: Yên tâm.

Kế Diêu âm thầm than thở, quan tâm tất loạn, ta như thế nào yên tâm?

Mộ Dung Hoàn sức lực tựa hồ cũng chống đỡ hết nổi, nghe người nọ khuyên

giải, rốt cuộc đặt hai quyển sách lên tay người nọ, xoay người đi ra

khỏi phòng. Cửa đóng lại, ánh sáng nhất thời biến mất. Phòng ngủ của Vân Trường An lập tức tối đen.

Thư Thư thở phào nhẹ nhõm, lại im lặng đợi một khắc, sau đó đối Tiểu Từ gật đầu.

Tâm Kế Diêu tức thì nhảy lên, yết hầu cứng đờ, bàn tay nắm lấy nàng vẫn bất động, không buông ra, một tầng mồ hôi mỏng thấm ướt cả lòng bàn tay.

Tiểu Từ trấn định, bằng bất cứ giá nào cũng phải quyết tuyệt.

Nàng dùng sức, cương quyết rút khỏi tay Kế Diêu, đối hắn thản nhiên cười.

Kế Diêu cố gạt bỏ bất an nặn ra một nụ cười cổ vũ trấn an, khuôn mặt nhưng lại đông cứng, không chút biểu tình.

Thư Thư động vào cơ quan mở cửa mật đạo, một khẽ hở hiện ra, vô thanh vô

tức. Hắn đối Tiểu Từ vung tay lên, nhanh chóng lắc mình đ