Insane
Chết, Sập Bẫy Rồi

Chết, Sập Bẫy Rồi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328594

Bình chọn: 9.5.00/10/859 lượt.

vứt bỏ lũ chủ nghĩa tư bản độc ác, trở về cống hiến cho công cuộc kiến thiết tứ hóa [1'> của nước ta.”

Nghiêm Bằng thở dài, nhẹ nhàng vuốt tóc tôi.

Vốn dĩ tôi không muốn khóc, nhưng nhìn ánh mắt thông cảm của nó, tự dưng viền mắt lại đỏ đỏ.

Mơ mơ hồ hồ về tới ký túc xá, Tiêu Tuyết đưa khăn cho tôi: “Lau lại mặt đi.”

Thất tình không xấu hổ, xấu hổ chính là vì còn nhớ anh mãi không quên, không quên được anh không xấu hổ, xấu hổ là vì cái người mình cứ nhung nhớ

kia sớm đã có vợ yêu cạnh bên rồi.

Nghĩ cảnh bạn bè gặp mặt nhau coi, mình thì một mình đơn chiếc, chúng nó thì cứ quấn quýt anh anh em em, lúc thấy mình còn không quên hỏi đểu một

câu: “Tần Khanh, mày vẫn một mình à?”

Chỉ hận không thể lấy khăn ép ngạt chết mình đi!

Thực ra ngẫm lại, thấy bản thân mình cũng đâu có tồi, sắp tốt nghiệp đại

học, được nhận vào làm trong một công ty khối kẻ ao ước, lại được hưởng

sự ưu ái của sếp, từ lúc rời xa anh tới giờ tôi đã tốt hơn rất nhiều, ít nhất là về mặt tiền tài công danh có tốt hơn. Lúc yêu anh, lúc nào anh

cũng mang tôi theo sát bên, cái gì cũng làm thay, ngay cả ăn cam cũng

được anh bóc vỏ giùm. Vừa nghĩ tới đó mắt lại đỏ đỏ lên! Tôi lập tức ngừng nhớ lại quá khứ,

hướng tới hiện tại, giờ tôi đang thiếu cái gì, không phải là bạn trai

sao?! Cười nhạt một tiếng, tôi móc trong túi ra miếng băng vệ sinh có số điện thoại, lôi di động ra bấm số gọi.

“Alo?” Đầu bên kia vang lên tiếng trả lời.

Tôi hét to: “Tôi là người hôm nay anh đã để lại số điện thoại – Tần Khanh.”

Bên kia ngây người, ậm ừ: “À…”

Không cho người kia có cơ hội trả lời, tôi lập tức hạ lệnh: “Từ giờ trở đi

anh là bạn trai của tôi, ngày mai tan làm đứng trước cửa công ty chờ

tôi!”

Thanh âm từ bên kia mang theo ý cười: “Làm gì?”

Tôi gân cổ hét vào di động: “Hẹn hò!”

Hôm sau tôi diện nguyên bộ đồ mới, hăng hái tới công ty làm việc, trong

lòng dâng tràn nhiệt huyết đợi đến lúc hết giờ làm. Chiều, Tống Tử Ngôn

lại gửi một tin nhắn cụt lủn qua: “Cửa, đợi.”

Nhưng tôi đã nghĩ

qua rồi, Tống Tử Ngôn là người đã từng ra nước ngoài du học, có lẽ là

người tôn trọng nhân quyền nhất, tôi run run bấm một tin nhắn hồi đáp:

“Tổng giám đốc, hết giờ làm hôm nay em phải đi hẹn hò, hôm sau anh mà có chuyện em nhất định sẽ giúp liền.”

Đợi mãi không thấy tin nhắn lại, chắc là đồng ý ngầm rồi, tôi lôi gương ra chải lại tóc, mong ngóng tới lúc ra về.

Sắp hết giờ làm việc, giám đốc Tôn vào phòng thông báo: “Mọi người ngừng tay một chút nghe tôi nói.”

Tất cả ngừng lại, ngẩng đầu nhìn giám đốc.

“Xét thấy biểu hiện gần đây của các nhân viên vô cùng xuất sắc, tối nay tổng giám đốc mời mọi người cùng đi liên hoan.”

Ba ngày hai bữa liên hoan, công ty này đúng là lắm tiền chi cho tiệc tùng

thật, nhưng cái giờ tôi muốn không phải tiệc tùng gì hết, mà là bạn

trai! Tôi giơ tay lên hỏi: “Giám đốc, xin hỏi có thể xin nghỉ không ạ?”

“Có chuyện thì nghỉ cũng được.”

Tôi thở phào.

“Nhưng sinh viên của tổng giám đốc phải có mặt.” Chị ta cười cười nhìn tôi

nhưng giọng thì lạnh băng: “Đây là nguyên văn lời tổng giám đốc.”

Người đi không nhiều, vì lúc có thông báo, nhiều người có gia đình, có bồ

bịch, có hẹn hò đều không tới được, chỉ những người buổi tối rảnh rang

không đi đâu chơi mới đến. Đương nhiên, phải nói rõ hơn là cũng có người có hẹn mà không thể trốn được, ví dụ như tôi.

Dài mặt ngồi trước bàn ăn dài kiểu Tây, tôi bắt đầu nốc rượu giải sầu. Có những thứ vốn đã bị chôn sâu, nhưng chỉ một câu nói của Nghiêm Bằng hôm qua đã đủ bới nó lên, lôi nó ra nắng phơi khô cho kỳ được. Uống rượu nhanh chẳng khác gì uống nước lã, nhưng chiếu theo nội dung của đa phần các tác phẩm văn

học, uống rượu có thể phủ lên những thứ cần lãng quên một lớp màng vô

hình.

Mượn rượu có thể tiêu sầu nổi không tôi không biết, nhưng

rượu có thể khiến người say thì đã thành chân lý rồi. Chỉ một lát sau,

hình ảnh người trước mắt tôi đã nhập nhòe. Tôi cố lắc đầu cho tỉnh lại,

dáng Tống Tử Ngôn đang ngồi vị trí chủ tọa chao đảo, nhập lại thành một

với người ngồi cạnh hắn, nhưng ánh mắt lạnh lùng của hắn tôi còn nhận

rõ, chỉ mới liếc qua đã suýt làm tôi đóng băng. Vội vàng chuyển ánh

nhìn, ánh mắt tên nhóc Tóc Vàng ngồi bên kia cũng âm trầm lành lạnh y

chang.

Sao tôi lại bị như thế? Sao ai cũng dùng nhãn thần lạnh tanh đó với tôi?!

Thế nên tôi lại cặm cụi quay về với công cuộc uống rượu giải sầu, đang uống thì người ngồi cạnh đã kéo kéo áo, nhỏ giọng nói: “Tới lượt cô rồi đó.”

“Hở?” Tôi líu lưỡi hỏi lại: “Đến lượt tôi cái gì?”

Cô ta hạ giọng nhắc: “Lúc nãy tổng giám đốc bảo từng người đứng lên nói về mục tiêu của mình.”

“Ha ~ tôi có mục tiêu đó, có.” Tôi lảo đảo đứng lên, lè nhè cất giọng: “Mục tiêu của tôi là mau chóng tìm được bạn trai!”

Phía dưới cười rộ lên, có người còn hét to: “Đã tìm được chưa?”

Khinh nhau à?! Tôi bực mình đáp: “Ai bảo tôi không tìm được! Vốn dĩ hôm nay

tôi đi hẹn hò! Mấy người nghe rõ cho tôi, bạn trai tôi là giám đốc Triển bên bộ phận khai thác kỹ thuật!! Đã rõ chưa? Giám đốc Triển đó là của

tôi, sau này các cô các chị tránh xa anh ấ