Chết, Sập Bẫy Rồi

Chết, Sập Bẫy Rồi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329505

Bình chọn: 9.00/10/950 lượt.

i nhíu mày quay sang hỏi bác gái rất nghiêm túc: “Bình thường anh có bệnh thế hả em?”

Bác gái cũng hơi lúng túng, đắn đo mãi rồi trả lời: “Hình như…có.”

Tôi bị đoạn đối thoại cao siêu trên làm cho đóng băng cứng đờ, mãi một lúc sau mới hiểu được, tôi – 囧 rồi.

Thị trưởng Tống…Tống Tử Ngôn…

Sao tôi lại không nghĩ ra chứ?! Rốt cuộc cái đầu quả dưa của tôi dùng để làm gì chứ?!

Tôi hận, bèn mang trút hết hận thù lên người Tống Tử Ngôn, không ăn chơi,

không cờ bạc, lại không có ai gọi hắn là Tống thiếu tam thiếu công tử

cái của nợ gì đó, sao tự nhiên lại thành con ông cháu cha rồi?!

Nghĩ tới đó, tôi lại hung hăng véo cho hắn một cái.

Ánh mắt đáng hận của hắn có pha chút hả hê, mày dãn ra như đang cười, tới cả giọng nói cũng mang theo ý cười: “Em làm gì đó?”

Tôi ngậm ngùi tố cáo: “Anh đúng là đồ làm con ông cháu cha mà chẳng có tý chuyên nghiệp nào cả!”

Có lẽ ông trời nghe được tiếng than thở của nhân dân tầng lớp chót như tôi đây, nên sau đó cho Tống Tử Ngôn thể hiện ra mặt. Vô cùng lễ phép nho

nhã, không hề cao ngạo hay nịnh nọt, khéo léo tiếp chuyện với từng người khách, hoàn toàn là một thanh niên gương mẫu, con đường làm quan rộng

mở, cái miệng bình thường vẫn hay tuôn ra những lời làm người ta nghẹn

chết, giờ cũng ăn nói ra trò.

Tôi đứng sau hắn nghe hai bên nói qua nói lại, cơ miệng cứ giật giật liên

hồi. May mà tôi không cần phải nói, mỗi lần khách tò mò nhìn tôi hỏi:

“Cô đây là…” thì Tống Tử Ngôn đều chỉ nói một câu đơn giản: “Đây là Tần

Khanh.” Sau đó tôi chỉ cần gật đầu, mỉm cười, đưa tay ra bắt là đại công cáo thành, nói cách khác, hôm nay tôi làm Monalisa.

Lại thêm một người tới, tôi không cần nhìn coi là ai nữa, mỉm cười theo

phản xạ có điều kiện, gật đầu, đưa tay ra, chuẩn bị bắt. Nhưng người

trước mặt chẳng thèm đưa tay ra phối hợp mà còn kêu lên kinh ngạc: “Tiểu Liên à, cháu cũng tới sao?!”

Tôi còn tưởng không phải gọi mình, bèn thả tay xuống, cái giọng kia lại kêu lên: “Mới không gặp ít lâu mà đã mất hết lương tâm rồi, không nhận ra

ông sao?!”

Tôi vừa ngẩng đầu lên mới phát hiện người đứng trước mặt mình là ông nội

Tống Tử Ngôn, đang trợn mắt nhăn mày nhìn tôi. Tôi ngơ ngẩn: “Không phải ông gọi Tiểu Liên ạ?”

Ông cụ trừng mắt: “Đúng, không phải gọi cháu sao.”

Tôi ngượng ngùng: “Cháu là Tần Khanh mà.” Cái này không phải là chứng đãng trí tuổi già đấy chứ.

Ông cụ hùng hổ hỏi lại: “Thế cháu không phải họ Phan, tên Kim Liên à?”

Tôi cứng họng luôn.

Ông cụ không nói tiếp nữa mà chỉ nhìn tôi rất kỳ quái: “Miệng cháu làm sao

thế? Còn trẻ thế này mà đã trúng phong à? Quả nhiên đào hoa lẳng lơ này

nọ là không được a…”

Tôi đưa tay sờ mới biết mặt mình cười tới cứng đơ, hai bên khóe miệng đều

nhếch lên, nói chuyện toàn phải rít qua kẽ răng. Đúng lúc Tống Tử Ngôn

vừa tiếp chuyện với khách xong, nghe thấy thế liền quay lại nhìn tôi thế nào, trong ánh mắt mang theo tia ấm áp, hai tay kéo nhẹ khóe miệng tôi

rồi xoa xoa xung quanh.

Có lẽ vì bị ông cụ đứng ngay cạnh nhìn bằng ánh mắt vô cùng hào hứng, mặt của tôi bỗng nhiên…đỏ bừng lên…

Cũng không thể trách tôi được, tình huống lộ liễu công khai thế này, hành

động lại thân mật tình cảm thế này, hai má nóng bừng lên, trong lòng

cũng nóng theo.

Lúc này, một giọng nói hồ hởi vang lên từ đằng sau: “Anh ba.”

Trong một thoáng, không chỉ mặt, mà cả cơ thể tôi đều cứng đờ.

Quay đầu lại, quả nhiên là anh.

Tô Á Văn đứng ở chỗ khuất, nụ cười trên môi phảng phất như có như không, nói với chúng tôi: “Lâu rồi không gặp.”

Tôi như người bước hụt trên đám mây, vội vàng hoảng hốt.

Tống Tử Ngôn quay người lại thấy anh thì cau mày, giọng nói có phần trách

cứ: “Mấy hôm trước Tử Hàm gọi điện qua, bảo cậu không chịu đi Mỹ với

nó.”

Ánh mắt Tô Á Văn dường như vô tình liếc qua tôi, vẫn cười như trước, chỉ

thoáng pha thêm chút mệt mỏi: “Vì có một số chuyện chưa được rõ ràng, có vài thứ không buông xuôi được nên tạm thời không đi nổi.”

Tống Tử Ngôn ngẩn người ra rồi lại nở nụ cười: “Cũng tốt, lâu lắm rồi chúng

ta không uống rượu với nhau, khó có được cơ hội hôm nay.”

Bọn họ sóng vai nhau đi vào phòng khách, tôi vô thức đi theo sau, chỉ cảm

thấy đầu mình có đôi chút choáng váng. Ông cụ hỏi: “Tiểu Liên này, sao

mặt cháu trắng bệch ra thế?”

Tôi đưa tay lên sờ mặt mới phát hiện, cả tay lẫn mặt đều đã lạnh băng. Tôi

cười khổ: “Ông này, tuy rằng ông kỳ quái, nhưng vẫn có một câu nói rất

đúng.”

Ông cụ nghe hết câu thì đắc ý hỏi lại: “Câu gì?”

“Cháu đúng là đồ đào hoa lẳng lơ chết tiệt.”

Lúc dùng bữa, trong phòng khách có bảy, tám cái bàn, đương nhiên Tống Tử Ngôn và Tô Á Văn cùng ngồi một bàn.

Tôi ngồi bên cạnh Tống Tử Ngôn, nhìn hai người liên tục nói chuyện với

nhau, hoang mang nghĩ thầm, rốt cuộc mình ở đây làm gì? Cứ ngơ ngơ ngẩn

ngẩn sống một cuộc sống mà tới bản thân mình cũng chẳng hiểu ra sao,

nhưng ra được như ngày hôm nay, thì rốt cuộc mình là cái gì đây?

Bọn họ nói chuyện một hồi, Tô Á Văn quay sang nhìn tôi, nâng chén rượu trong tay: “Vì anh ba, anh cũng nên mời em một chén chứ.”

Tôi vội vàng nâng chén rượu của mình lên,


XtGem Forum catalog