ắng kiên trì giữ tinh thần.
Nhìn lại Trường Lạc cung, cửa cung đóng chặt, phòng
ngủ phía đông từ cửa sổ đến cửa chính đều treo màn trúc không có một khe hở,
cái người khởi xướng nào đó đang an ổn nằm trên giường chìm
trong giấc ngủ.
Người ta còn muốn dưỡng sức và tinh thần để buổi
tối cố gắng.
***
“Chủ... chủ tử, đêm nay còn muốn tiếp tục không?”
Tiểu Tuyết nhìn thấy tinh thần của chủ tử cực kì tốt đang đứng trên nóc nhà,
trong lòng run sợ hỏi.
Trời ạ! Hôm qua ồn ào như vậy cũng không bị
phát hiện, mọi người có thể đoán được tám chín phần, mà hoàng thượng cũng không nói gì,nhưng
mà cũng vì sủng chủ tử mà thôi,
nếu như chủ tử lại làm trên dưới nháo nhào lần nữa, khó đảm bảo long nhan không
tức giận. Chủ tử này rõ ràng là dựa vào sự sủng ái của hoàng thượng mà liều mạng mà.
Chỉ là, không có sự sủng ái của hoàng đế nào là vô hạn cả.
“Em nói thử xem?” Tôi tùy tiện cười, “Nếu không phải
tối hôm qua người của Dực Khôn cung đích thân đến, ta vẫn chưa ngừng đâu!” Cho
dù bị tỷ muội bán đứng, nhưng tôi lại không nhẫn tâm để gây tổn hại giấc ngủ
của người đang mang long chủng kia.
Ôi....
Nếu chỉ hát có một ngày sẽ không có tác dụng, tôi
nhất định phải ‘hàng đêm sênh ca’, làm cho mọi
người trong hoàng cung này đềuhận
tôi tận xương tủy!
“Tốt lắm tốt lắm, bắt đầu đi.”
Tôi ra lệnh một tiếng, đội hợp xướng lại bắt đầu.
Mọi người sau khi trải qua đêm đầu phối hợp, hiệu
quả hôm nay càng tốt hơn.
Tiểu Tuyết thở dài một cái, yên lặng lui vào chỗ
tối.
“Ha hả, Lăng chủ tử thật là có nhã hứng, xem ra
thân thể đã khỏe lên nhiều.” Thập Tứ lặng yên xuất hiện ở phía sau Tiểu Tuyết, thấp
giọng nói: “Bệ hạ
lệnh cho ta đến truyền lời cùng ngươi, dặn ngươi chú ý nhiều đến thân thể của
chủ tử một chút, làm ồn như thế này bệ hạ chỉ sợ Lăng chủ tử không chịu đựng
được.”
“Nếu là như vậy thân thể của chủ tử có thể khỏe
mạnh hơn, vậy cũng coi như là không có gì.” Tiểu Tuyết thì thào trả lời.
Chẳng lẽ, sủng ái của hoàng đế thực sự là vô hạn ư?
Tiểu Tuyết nhìn về phía chủ tử đang khua trống, cũng hé
miệng nở nụ cười.
Năm đêm liền, mỗi đêm đều làm cho người khác đau
đầu vì tiếng hát, tiếng gào khóc thảm thiết khiến cho
không ai ngủ ngon được.
Ban ngày hậu cung vốn phải rất náo nhiệt, gần đây
lại thật sự quạnh quẽ, phần đông nô tài đền trốn đi ngủ bù, chủ tử thì lại càng
không cần nói tới, không ngủ đến giờ ngọ thì không dậy, ngay cả hoàng thượng cũng ở buổi tảo
triều ngày thứ năm ngủ gà ngủ gật mà đến, tình hìnhthực sự nghiêm trọng đến
không cần bàn cãi.
Thái hậu không nói, hoàng thượng không hé răng, vì
thế đám người trong cung cũng đều âm thầm không lên tiếng, ráng chịu oán giận
bỏ qua. Cho dù như thế, tường cao cũng có gió lùa, tự nhiên sẽ có không ít kẻ
sĩ không sợ chết, không sợ uy quyền phát biểu ý kiến của mình, tỏ rõ thái độ.
Vì thế, ở ngày thứ sáu, tức là buổi triều sáng
sớm sau đêm thứ năm, Hiên
Viên bệ hạ thật sự
không thể chịu đựng được cơn buồn ngủ
nữa, chợt nghe được thần tử góp lời.
Vốn tưởng rằng Hiên Viên bệ hạ đã sủng người nào
đó đến không có giới hạn, đến cảnh giới cực cao, ở thời điểm nghe thần tử dõng
dạc công kích người nào đó, chắc là
nghĩ muốn đem vị trung thần phò tá kia đem ra ngoài chém. Nhưng người không
phải sắt thép, hơn nữa hoàng đế cũng không có một khắc an nhàn, ngay cả ngủ bù
cũng đều trở thành vọng tưởng, vì thế vị Hiên Viên đế vĩ đại của chúng ta rốt
cuộc nhịn xuống xúc động muốn trảm người, chịu khó nghe vào tai lời khuyên của
trung thần.
Chủ yếu là, hắn thật sự là không chịu nổi
nữa.........
***
Kim quốc hoàng cung, Trường Lạc Cung.
“Hiên Viên bệ hạ hôm nay sao lại chạy đến Trường Lạc cung
của ta vậy?” Lúc tôi nói khóe miệng hơi hơi nhếch lên, trong lòng thì vui vẻ
ghê gớm! Biết ngay là hắn chống đỡ không nổi mà, bằng không sao lại mới bãi triều xong một thoáng đã chạy đến cung của ta.
“Lăng nhi, nhiều ngày không gặp nàng, cho nên đến
đây xem. Mấy ngày nay thân thể như thế nào? Nghỉ ngơi có tốt không?” Hiên Viên
Tiêu mắt thâm quần nhìn Thượng Quan Lăng ở trước mặt, trong lòng vừa yêu vừa
hận.
Khá lắm, tinh ranh nghịch ngợm, bày quỷ kế làm
cho người ta không được ngủ yên, tinh thần của chính mình thì lại tốt như vậy.
“Tạ ơn bệ hạ quan tâm, Lăng nhi ngủ ngonđủ giấc, thể xác và tinh
thần cũng không tệ.” Mặt tôi giả dáng điệu kính cẩn, nhưng trong lòng lại sắp
cười rộ lên rồi.
“Khụ...” Hiên Viên Tiêu thanh thanh cổ họng,
không biết phải mở miệng thế nào, nói quá mập mờ thì sợ người nào đó có lệ cho
qua, nói thẳng ra thì sợ người nào đó tức giận, do dự mãi, mới nói: “Điên đảo ngày đêm thật không
tốt, không phải vì gì khác, mà ta thực sự lo lắng cho thân thể của nàng...” Đây
đúng thực sự là điều trong lòng Hiên Viên Tiêu muốn nói, chứa đầy nhu tình nên quên luôn cả việc tự xưng‘trẫm’.
“Bệ hạ. Đôi mắt ngài quầng thâm thật lớn nha!”
Tôi vạn phần kinh ngạc chỉ vào mặt của Hiên Viên Tiêu, thở dài nói: “Bệ hạ cần phải chú ý nghỉ
ngơi, ngủ không đủ giấc sẽ ảnh hưởng đến quốc gia xã tắc.”
Phát hiện khóe miệng của Hiên Viên Tiêu ru