n rẩy, tôi vừa lòng mà
nở nụ cười.
“Bệ hạ còn có việc gì không? Không có việc gì xin
mời ngài rời đi đi, ta còn chuẩn bị ngủ trong chốc lát.”
Hiên Viên Tiêu xấu hổ mà gật đầu, “...Được, nàng
ngủ tiếp một lát đi, trẫm... đi đây.”
“Bệ hạ thong thả! Bệ hạ yên tâm, Lăng mỗ hát cũng
ngán lắm rồi.” Nhìn theo bóng dáng của hắn, tôi che miệng cười trộm.
Hiên Viên Tiêu đứng hình một lát, bỗng dưng, nở
nụ cười, thầm nghĩ: Đêm nay có thể ngủ ngon một giấc rồi!
Nhưng hắn sai lầm rồi, người là sinh vật có chu
kì, liên tục bị điên đảo năm ngày năm đêm, thói quen làm việc và nghĩ ngơi liền
không thể lập tức thay đổi ngay.
Vì thế, đêm đó tuy rằng không có tiếng ca gào
thóc thảm thiết, nhưng trong cung lại vẫn không ai ngủ được, trong lúc trằn
trọc khó ngủ, mọi người trong lòng lại nghĩ, ngày thường tiếng ca kỳ lạ kia là
từ đâu ra?
Kỳ thực đã nghe quen, cảm thấy giọng hát kia có
một sức mạnh mê hoặc nhân tâm, thực dao động lòng người, lời nhạc cũng khiến
người ta cảm động, đột nhiên không gian yên ắng mọi bề, tiếng vang gì cũng
không có, bọn họ thật không thể thích ứng được.
Đương nhiên, số người không ngủ được không bao
gồm tôi. Sau khi Hiên Viên Tiêu đến, tôi cũng chỉ thiếp đi trong chốc lát, buổi
trưa dù có buồn ngủ nhưng cũng chống đỡ không ngủ, cho nên giờ phút này đây tôi
đang làm bạn cùng Chu Công.
Qua ba ngày yên lặng, tôi cảm thấy người trong
cung cũng trở nên nhàm chán, đang lúc tôi đang cân nhắc có nên tìm chút phiền
toái cho Hiên Viên bệ hạ hay không, trong lúc đang tìm kiếm chút kẻ địch cho
mình, lại không dự đoán được ông trời rơi xuống cạm bẫy khiến tôi sa vào, mặc
dù cạm bẫy này không phải chuẩn bị cho tôi, nhưng bởi vì tôi cũng không muốn
trở thành kẻ đồng lõa, bởi vậy, tôi chỉ có
thể lựa chọn làm ‘kẻ
chịu tội thay’...
Khó được một ngày ấm áp, hơi thở mùa xuân
như bao trùm lên mọi vật.
Tôi sai người mang nhuyễn tháp vào sân, chợp mắt,
mặc cho ánh mặt trời chiếu trên người, hưởng thụ quãng thời gian tuyệt vời sau
giờ ngọ, người của Dực Khôn cung đến.
“Nô tỳ thỉnh an Lăng chủ tử!~~” Lục Y cúi đầu
trước tôi, trên mặt treo nụ cười giả dối đã thành thói quen: “Nương nương của nô tỳ hôm qua
thấy Ngự hoa viên đã tưng bừng cảnh xuân, hôm nay
thời tiết lại rất đẹp nên đặc biệt ra lệnh cho nô tỳ đến mời Lăng chủ tử đến
Ngự hoa viên ngắm hoa.”
“Lúc nào?” Tôi đặt tay trên trán che ánh nắng,
tùy tiện hỏi nhưng trong lòng lại cảm thấy tò mò. Đã nhiều ngày
như vậy nhưng đây là lần đầu tiên Sở Sở mời tôi. Không tính tới những hôm tôi
gào rống, cô ta cho người tới hỏi.
“Nương nương của nô tỳ đã đến Ngự hoa viên đợi
Lăng chủ tử.” Lục Y lập tức nói.
Tôi nghiêng đầu nhìn Tiểu Tuyết, Tiểu Tuyết nhìn
tôi nhợt nhạt cười: “Chủ tử, thời tiết hôm nay thật không tệ, người ra ngoài
một chút cũng tốt.”
“Được.” Thời tiết quả thật không tồi, nhưng sao
mặt trời lớn như vậy lại không chiếu được vào lòng tôi chứ? “Tiểu Tuyết, lấy
cho ta áo choàng.”
“Vâng, chủ tử.”
“Vậy nô tỳ xin đi trước.”
Tôi gật đầu.
Lục Y cúi người chào tôi rồi lui xuống
......
Chúng tôi còn chưa tới Ngự hoa viên đã thấy cung
nhân của Sở Sở ra đón.
“Nương nương nhà ngươi đâu?” Thấy Sở Sở vẫn chưa xuất hiện,
tôi không nhịn được hỏi một câu
“Từ phi nương nương tới một lúc rồi, nương nương của
nô tỳ đang ở trong vườn cùng Từ phi
nương nương nói chuyện.” Cung nữ
đó cười nói:“Nương nương nô tỳ nói ngắm hoa thì phải thưởng trà, mà thưởng trà
thì cần trà ngon, cho nên sai nô tỳ đến cùng Lăng chủ tử xin chút Thiết Quan Âm, không biết.....”
Tôi sửng sốt, chợt gật đầu, xoay người nói với
Tiểu Tuyết: “Tiểu Tuyết, em trở về lấy chútrồi lại đây.”
“Vâng, chủ tử.” Tiểu Tuyết xoay người rời đi.
“Mời Lăng chủ tử vào trước, nô tỳ còn phải đi đón
Hoa phi nương nương.” Nô tỳ kia
hướng ta cười rất cung kính.
Tôi im lặng gật đầu.
Hóa ra không phải chỉ mình tôi......
Sở Sở, có lẽ khi gặp lại tôi phải gọi nàng là Sở
quý phi?
......
Ngự hoa viên nhiễm xuân sắc hiếm thấy, cỏ xanh
hoa cúc hòa lẫn, cảnh sắc vô cùng dạt dào.
Hành lang cung được điểm vài chậu lan, bồn ngọc
bích nhỏ, đủ để lộ vẻ quý giá, nở ra bao nhiêu hoa nhỏ màu vàng, kiều diễm động
lòng người. Theo gió ẩm ngửi ra được hoa kia tỏa ra hương thơm tự nhiên, cảm
thấy cực kì hưởng thụ, tôi liền đứng lại, cẩn thận ngửi.
Lúc này, một tiếng hét cách hồ nước không xa
truyền đến, đúng là thanh âm Sở Sở
“Sao lại đẩy ta?! Cứu cứu mạng —”
Quay đầu nhìn lại —
Từ quý phi đột nhiên rụt tay lại, mắt thấy thân
hình đang ngửa ra sau chính là Sở Sở đang ngã vào hồ.
Cho dù có chạy nhanh nữa, tôi vẫn như cũ chậm một
bước, hai tay cho dù đã vươn rất xa, nhưng ngay cả ống tay áo của Sở Sở cũng
chưa đụng tới.
“Sở Sở rơi xuống nước! Người mau tới! Người đâu?!
Đều đi đâu cả rồi!! Mau...”
Có trời biết các nhóm cung nhân của Dực Khôn cung
đã chạy đi đâu rồi!
Tôi hô mấy tiếng mới có mấy thái giám, cung nữ
cuống quít chạy tới, còn có Hoa quý phi khoan thai đến.
“Lăng chủ tử trăm triệu không thể!”
“Mau! Xuống cứu người!”
Một đám cung nhân đem tôi kéo đến một