Polly po-cket
Chỉ Cần Có Tiền, Ta Yêu!

Chỉ Cần Có Tiền, Ta Yêu!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3216343

Bình chọn: 8.5.00/10/1634 lượt.

ắt của nónhưng

tôi cũng không vui vẻ chút nào.

Tên ngốc kia tại sao vẫn chưa đến?

Sắp phải cử hành nghi thức mà lúc này hắn vẫn còn

chưa lăn đến đây? NND hắn có phải là định để cho lão nương bị cướp đi không?

Fuck, mệt cho lão nương vẫn luôn nghĩ đến hắn! Sớm biết

hắn như vậy thì lão nương nên đem Thất Sắc thảo ăn luôn, sau đó lại hạ độc chết

tên ngu ngốc vong ân phụ nghĩa kia. “Tỷ lẩm bẩm gì vậy?” Vô Cầu kéo tôi một cái, “Có bậc

thang, nhấc chân!”

“Biết rồi.”

Yến Tứ Phương đứng ở giữa Thần Chỉ đài, một thân

quần áo đỏ, chỉ là ở vạt áo có một cành hoa mai trắng. Bộ hỉ phục này e rằng là

hắn chọn trong số những bộ quần áo hắn mặc hàng ngày mà thôi? Nếu không tại sao

màu đỏ này không có vẻ vui mừng?

Yến Tứ Phương tiếp nhận tay Thượng Quan Lăng từ

tay của Vô Cầu, nhìn Vô Cầu cười: “Ngươi có thể đi xuống.”

Vô Cầu hơi sửng sốt, đến tiếng sư phụ còn chưa

gọi, liền quay đầu đi xuống Thần Chỉ đài, “Sư phụ xấu xa! Vô Cầu hận người! Hận

người!” Nó bất mãn lẩm bẩm, âm thanh chỉ

cónó nghe thấy.

Yến Tứ Phương nhìn bóng dáng nhỏ bé, không tiếng

động thở dài, nở nụ cười.

“Ồn ào —”

Khăn hỉ trên đầu bị người xốc lên, tôi trừng to

mắt nhìn Yến Tứ Phương gần trong gang tấc, đè xuống kinh ngạc, dùng khẩu hình

hỏi hắn: “Ngươi định làm gì vậy?”

Hỷ khăn sao có thể vén lên lúc này? Tên yêu

nghiệt này lại tính toán cái gì đây?

Yến Tứ Phương cười nhạt: “Kẻ hèn này không có chú

ý nhiều như vậy, đội hỷ khăn lên nhìn thấy không thật, tháo xuống tốt hơn.”

Tôi sửng sốt, quay đầu không nhìn hắn nữa. Được,

hắn thích sao cứ làm vậy, tôi đây không quản được, dù sao cũng không có ai

quản? Vừa nghĩ ánh mắt tôi lặng lẽ nhìn bốn phía Thần Chỉđài?

Đúng là không có tên ngu ngốc đấy! Mẹ ơi, Hiên

Viên Tiêu cũng đã đứng đây rồi, tên ngu ngốc kia đã chết rồi sao?!

Giờ Tỵ hai khắc.

Đông Phương Cửu vẻ mặt tức giận ngồi trong xe

ngựa, Y Y, Khanh Trần, Bạch U đứng khoanh tay, trừ bỏ khuôn mặt Bạch U, vẻ mặt

hai người khác đều là u sầu, mặt Khanh Trần càng nghiêm trọng hơn.

Chẳng qua là bốn người lo lắng chuyện khác nhau

mà thôi.

“Gia bất tỉnh hai ngày nhưng ba người các ngươi

không có đầu óc sao? Không biết gọi gia một tiếng?” Đông Phương Cửu nhíu mày, không

vui nhìn ba người cúi thấp đầu hỏi.

Y Y nâng mặt: “Gia, nô tỳ biết sai rồi.”

Đông Phương Cửu bất đắc dĩ kêu một tiếng cũng

không truy cứu nữa.

Bình thường còn không sao nhưng hôm nay là thời

điểm quan trọng, nếu chậm trễ? Hậu quả không thể tưởng tượng nổi!

“Còn bao lâu thì tới?”

Bạch U vén rèm nhìn xem xét bên ngoài, quay người

lại rồi nói: “Bẩm gia, không đến một khắc là đến.”

Đông Phương Cửu nhẹ gục gặt đầu, khẩn trương

trong lòng mới thả lỏng một chút, tay lại đặt lên trán, không còn nói gì nữa.

Khanh Trần do dự hồi lâu, cuối cùng mở miệng nói

bình thản: “Khanh Trần muốn bắt mạch cho gia.”

Đông Phương Cửu giương mắt nhìn Khanh Trần, trong

mắt phượng có gợn sóng, trầm ngâm một lát, hắn chắc chắn nói: “Bây giờ không

cần.” Rồi lại cúi đầu xuống chống lên

tay, nhắm mắt suy nghĩ.

Nhất thời bên trong xe ngựa yên lặng không tiếng

động. Đồng thời, một loại cảm giác nguy cơ hoặc nhiều hoặc ít xâm nhập vào tâm

trạng bốn người dù nhiều hay ít.

Y Y trong mắt lo lắng, Khanh Trần nhăn mày, Bạch

U nhẹ cúi đầu, tầm mắt mọi người nhìn Đông Phương Cửu đang nắm chặt tay.

Mỗi một ngày càng ham ngủ hơn, mỗi một giấc mộng

ngày càng ngọt ngào đẹp đẽ hơn, làTriền mộng sao?

Tay nắm chặt run rẩy một chút..

Cùng lúc đó, tại thủy lao, địa lao hoàng cung.

Một tiếng vang thật lớn của dây xích sắt và vách

tường mở ra, nhưng phát ra bên ngoài chỉ là tiếng vang mỏng manh.

Một đôi mắt màu bạc phảng phất như không thể cảm

thấy được sự đau đớn, hững hờ nhìn tay của mình đem dây xích sắc đang gắn trên

người mình từ từ rút ra.

Đó nên là một loại đau đớn như thế nào?

Từ đôi mắt màu bạc kia căn bản đọc không ra được.

So sánh ra thì người trong địa lao ung dung hơn

nhiều.

Tô Tử Chiêm kiên nhẫn lau chùi ngân long thương

yêu quí của hắn, mặc dù đã rất sạch sẽ rồi, đầu thương đã rất sáng nhưng hắn

vẫn chà sát vài lần nữa.

Thượng Quan Thiên đang được hắc y nhân hầu hạ

thay quần áo, gấm xanh thêu rồng, đó là biểu tượng của Thượng Quan gia ở Ngọc

quốc, chỉ có một nam nhân như hắn có thể mặc như vậy, có thể ở trên bộ quần áo

màu xanh thêu lên một con rồng vàng đang bay lên, bởi vì hắn là vua, là vua của

Ngọc quốc.

“Ngươi lau xong chưa? Có thể đi rồi!” Thượng Quan

Thiên bất mãn liếc mắt nhìn Tô Tử Chiêm.

Tô Tử Chiêm chậm rãi đứng lên, cũng không thèm

nhìn đến Thượng Quan Thiên, chỉ phân phó với đám người hắc y nhân hai chữ:

“Hành động.”

Toàn bộ hắc y nhân chắp tay cúi đầu và đồng thanh

đáp lời: “Dạ!” Trên mặt toàn bộ bọn họ đều mặt nạ đồng thau dữ tợn, không phải

là người của Diêm điện thì còn là ai?

Giờ Tỵ canh ba, trời trong bắt đầu có gió thổi.

Gió, mạnh dần.

Tiêu Vô vẫn mặc áo vải bông màu xanh, đứng tại

góc tây nam của Thần

Chỉ đài, kêu to: “Giờ lành đã

đến....”

Bên phải Thần Chỉ đài một bóng dáng thướt tha

cùng với mọi người đi tới, cô mỉn c