Teya Salat
Chỉ Cần Có Tiền, Ta Yêu!

Chỉ Cần Có Tiền, Ta Yêu!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3216333

Bình chọn: 9.00/10/1633 lượt.

không có! Chưa

tới xem lão nương khóc lóc kể lể một phen, càng chưa tới cướp lão nương đi làm

cho lão nương được diễn màn tân nương chạy trốn, đáng ghét nhất chính là hắn

ngay cả một câu cũng không cho người khác tới nhắn với lão nương! Hắn NND tên

ngốc chết tiệt có phải thực sự từ bỏ lão nương?! Nếu không phải dựa vào anh là cổ phiếu blue chip sắp thành

hoàng đế thì lão nương có thể coi trọng anh sao? Xí~ cho dù anhcó tăng giá kịch trần đi nữa

thì lão nương không tin anh không có ngày giảm giá sàn!

Hừ~~ hừ~~

Tức chết tôi!

“Lăng đại nha đầu của Tô gia đang nói lầm bầm cái gì thế?”

“Fuck —” Tôi nhảy dựng từ trên giường ngồi dậy,

nhìn về phía Yến Tứ Phương đứng cách tôi không đến một trượng mà hung hăng

mắng:“Ngươi làm gì vậy!

Sẽ hù chết người đó có biết

không!” Dứt khoát xốc chăn trên giường xuống, chỉ vào mũi hắn mắng, “Tốt xấu gì

lão nương cũng là con gái nha,

ngươi có thể tôn trọng ta một chút được không? Hơn nữa không phải trước đại hôn

sẽ không được gặp mặt hay sao, ngươi không biết lễ nghi này à?”

Xùy…. Vẫn là rất lạnh nha, men theo đầu giường, mặc

thêm áo ngoài, ngồi vào bên giường, tiếp tục dùng ánh mắt trừng hắn.

Yến Tứ Phương có điểm kì quái.

Trong phòng tôi không có đốt đèn, đương nhiên

nhìn người không rõ lắm, dù sao mượn ánh trăng yếu ớt tôi cũng có thể nhìn thấy

hắn ở đâu, cũng có thể thấy khuôn mặt không có biểu cảm gì của hắn. Nhưng hắn

thì sao? Mặc dù hướng hắn nhìn tôi là chính xác, nhưng ánh mắt của hắn không ở

trên mặt hắn. Là dừng ở vị trí trên vai tôi.

Bả vai tôi làm sao vậy? Sờ sờ, không có gì mà.

Ngoái đầu nhìn một cái, quần áo cũng không có bị rách. Hắn nhìn cái gì đây?

Qua một hồi lâu, hắn mới lại mở miệng: “Côkhông

lo lắng cho ngày mai sao?”

Tôi muốn nói, lo lắng thì được cái rắm gì! Phản

kháng lại được cái rắm gì? Đến cuối cùng, tôi chỉ nói: “Thuyền đến đầu cầu tự

nhiên thẳng.” Lời nói càn này chẳng hiểu ra làm sao.

“Cô đã từng gặp Yêu Tinh sao?” Tôi nghe được hắn hỏi tôi, thoáng chốc

sửng sốt. Đầu tiên là tưởng bản thân nghe lầm, sau đó lại không biết trả lời

hắn thế nào.

Tôi cũng không thể nói rằng, đã gặp đã gặprồi, chẳng phải là đang đứng ở trước mắt

tôi đây sao!

Tôi sợ không cần chờ đến ngày mai đã bị hắn bóp

chết.

Cũng may là Yến Tứ Phương cũng không đợi đáp án

của tôi, không hiểu sao hắn cười, lại chuyển chủ đề khác: “Hỉ phục không tệ lắm

đúng không?”

Tôi vừa định nói việc này tôi có thể trả lời –vừa vặn, kết quả lại tiếp thêm

một câu tôi không đỡ nổi —

“Không rườm rà, không lôi thôi, cho dù có chạy

trốn cũng thuận tiện đúng không?”

“Khụ khụ khụ?” Lão nương đã lâu không ho khan!

Yến Tứ Phương cười châm biếm, thể hiện rõ là đang

trêu đùa lão nương.

“Người phàm đều muốn tiêu diệt Yêu Tinh,cô có bao giờ muốn chưa?”

Tôi định mở miệng nói chưa, nhưng quỷ tha ma bắt là

tôi lại vì một câu nói của hắn mà do dự, bởi hắn hỏi: “Dù chỉ trong khoảnh

khắc?”

Tôi trầm mặc.

Dường như, có lẽ, đoán chừng? Thật sự là đã từng

có khoảnh khắc như vậy sao?

Tôi không nhớ rõ lắm?

Tôi mơ hồ nghe được một tiếng thở dài, rất khẽ,

rất khẽ.

Sau đó hắn lại làm như là không có việc gì nói:

“Ðược rồi, tranh thủ ngủ để lấy lại tinh thần. Ha hả, nhanh thật, đại hôn ngày

mai chắc là rất náo nhiệt đây.”

Náo nhiệt? Còn không phải sao. Đã bao lâu rồi mọi

người mới có cơ hội tề tụ một chỗ như vầy?

Nhưng tại sao nghe hắn nói xong thì trong lòng

lại có chút chua xót.

Yến Tứ Phương không bình thường, rất không bình

thường, bởi vì hắn cho tôi một loại ảo giác – thân

phận của chúng tôi đổi chỗ cho nhau, tôi chính là kẻ đầu sỏ bức ép người khác

kết hôn, mà hắn là một kẻ đáng thương, không thể phản kháng phải phục tùng

tôi!?

Làm sao lại có loại ảo giác này chứ?

Thật là chóng mặt?

Ngủ thôi, đi ngủ trước đã, ngày mai sẽ rõ ràng

thôi.

Năm Yến Lăng, ngày mười tháng năm.

Bầu trời trong xanh rộng lớn.

Ðại hôn của Yến Lăng vương, vãn võ bá quan, các

phái đoàn sứ giả của các nước nô nức tới tham dự ở Thần Chỉ đài.

Dưới Thần Chỉ đài, người dân thành Vân Kinh, kinh

đô của Ngôn quốc

đều tề tựu.

Đại hôn lần này dường như cũng độc nhất vô nhị

giống như lần một năm rưỡi trước.

Cũng náo nhiệt, cũng vui mừng hớn hở. Chỉ là

không biết kết quả có giống nhau hay không – đều là hỏng bét.

Ðội khăn hỉ trên đầu, tôi chỉ có thể nhìn thấy

làn váy đỏ trên chân mình. Bên tai văng vẳng âm thanh từ bốn phương tám hướng,

nhưng từ đầu đến cuối chẳng nghe được câu nào trọn vẹn. Trong lòng lo lắng hơn.

Tôi khẽ hỏi tiểu Vô Cầu đang dìu tôi đi lên bục

thần: “Khách khứa đến hết rồi à?”

Cảm thấy thân thể Vô Cầu hơi giật nhẹ, hắn quay

về phía tôi, nhỏ giọng: “Vẫn chưa.”

Này, thực ra tôi có hàm ý cái khác, chỉ là muốn

hỏi một chút xem tên

ngốc Ðông Phương Cửu kia có đến đây

không, đến đây rồi thì tốt xấu gì tôi cũng an tâm một chút.

“Người kia? Khụ? Đến?”

“Tên người yêu cũ của tỷ không tới đâu!”Tên nhóc xấu xa Vô Cầu rất không nể tình nói

câu chặn họng tôi: “Ðừng

trông mong!”

“Đệ —” Tôi hung ác nhéo mạnh vào mu bàn tay nó, nghe thấy tiếng nhe răng

trợn m