XtGem Forum catalog
Chỉ Dụ Anh Cắn Câu

Chỉ Dụ Anh Cắn Câu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326880

Bình chọn: 8.5.00/10/688 lượt.

nó nhuộm máu đỏ, hôm nay lại được Mạc Cách Ly cầm trong tay, nhẹ nhàng ôm ở trong hộp.

Con muốn làm gì?

Mạc Cách Ly cầm búp bê thật chặt, ngẩng đầu lên liếc nhìn Tô Tranh, ngay sau đó chuyển sang Mạc Yên Nhiên.

Môi mỏng của cậu bé nhẹ nhàng chuyển động , cuối cùng cũng mở miệng nói: “Mạc Yên Nhiên, em trả búp bê lại cho chị, chị có thể chia sẻ mẹ với em được không.”

Tô Tranh lập tức ngơ ngẩn, ngay sau vội phản ứng, vui mừng không dám tin nhìn Mạc Cách Ly, nước mắt lập tức trào ra.

Mạc Yên Nhiên cũng ngây dại, suy nghĩ lại mới hiểu ý của Mạc Cách Ly, nhưng cô bé ngẩn người tại đó bỗng nhiên không biết nói cái gì cho phải, Mạc Cách Ly có thể nói ra những câu nay cô bé hoàn toàn không nghĩ đến.

Mạc Cách Ly thấy hai mẹ con không có phản ứng gì, tầm mắt chậm rãi chuyển sang Tô Tranh, nhìn nước mắt trên khuôn mặt xinh đẹp đau thương của cô, lấy dũng khí, bình tĩnh sử dụng giọng nói, mang theo mấy phần khàn khàn, từ từ mở miệng nói: “Mẹ có thể tha thứ cho con không, mẹ nguyện ý làm mẹ của con được chứ?”

Giọng điệu của cậu thực sự vẫn bình tĩnh như trước, nhưng vẫn mang theo sự khát khao mong đợi.

Nước mắt Tô Tranh trao ra, cô khổ sở lắc đầu, giọng nói khó khăn run rẩy nói: “Cách Ly, con. . . . . .”

Mạc Cách Ly nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, tiếp tục nói: “Mẹ không thể tha thứ cho con sao? Mẹ cố gắng đến cạnh chúng con, chẳng lẽ chỉ vì Yên Nhiên thôi sao? Còn con mẹ không muốn con sao?”

Gió mùa hè nhẹ thổi qua, cơ thể cậu nho nhỏ nhẹ nhàng run một cái, lại tiếp tục hỏi: “Là con bỏ lỡ sao?”

Tô Tranh cũng không nhịn được nữa, chợt tiến lên ôm lấy cậu bé vào trong ngực, nước mắt rơi liên tục không ngớt, dính ướt quần áo của cậu, cô kích động khó khăn nói: “Không, không, Cách Ly, là mẹ sai. . . . . .”

Cô ôm cậu bé thật chặt, khóc lóc nức nở nói: “Là mẹ sai, sao mẹ có thể như vậy, sao mẹ có thể bởi vì một chút lạnh lùng của con mà bỏ con lại, sao mẹ không thể kiên cường thêm một chút nữa. . . . . . Thật xin lỗi, mẹ chưa bao giờ nghĩ sẽ bỏ con lại. . . . . . Con và Yên Nhiên đều là bảo bối của mẹ. . . . .”

Khẽ đẩy cậu bé ra, cô quỳ xuống đặt trán của mình vào trán của cậu, thương tiếc khổ sở nói: “Thật xin lỗi Cách Ly, cám ơn con. . . . . .”

Giờ phút này, cô không biết mình đang nói gì, những câu cô nói như không có ý nghĩa gì.

Cô chỉ biết, đứa bé mang đôi mắt bình tĩnh lạnh lùng đó, đang ở trong lòng cô lặng lẽ rơi nước mắt.

Đã rất lâu Mạc Phong chưa trở lại nhà họ Mạc, ban ngày anh liều mạng với công việc, buổi tối sẽ len lén đi thăm Tô Tranh xem cô có khỏe không. Anh âm thầm phái người đến để bảo vệ Tô Tranh, liên lạc với bệnh viện định kỳ gửi người đến để kiểm tra chân cho Tô Tranh. Thậm chí anh còn ra mặt giải quyết chuyện của A Rượu. Anh nhớ đến hôm , Tô Tranh được A Rượu ôm, dáng vẻ hai người thân mật cười đùa, đau lòng nhìn nụ hôn giữ hai người .

Trước đây, anh cũng đã ôm Tô Tranh vào trong ngực, chỉ tiếc hôm nay anh đã không có tư cách.

Buổi tối hôm nay, anh vừa từ nới Tô Tranh ở ra ngoài, tận mắt thấy cảnh Tô Tranh ôm hai con thật chặt, chuyện anh có thể làm vì Tô Tranh, cũng chỉ có những chuyện này, anh đưa các con đến bên cạnh Tô Tranh. Hôm nay khóe mắt của anh cay cay, lái xe ở trên đường đi dạo, nhìn khung cảnh xa hoa trụy lạc trên đường, lại không muốn về nhà.

Anh không có nhà, vợ anh chưa có. Con trai con gái đều ở nơi khác,anh em trai mỗi người một nơi, một lạnh nhạt độc lập xa cách, một người ở nước ngoài không chịu về, ba của anh đang sống một cuộc sống quy ẩn, mẹ của anh nghiêm nghị cẩn thận đối sử với canh hà khắc chí cực.

Nhiều năm về trước anh lái xe ở lưu lạc đầu đường, gặp được Tô Tranh cũng đang lưu lạc; nhiều năm sau Tô Tranh đã có thể hạnh phúc ôm lấy hai con, nhưng còn anh anh lại chỉ có thể tiếp tục lưu lạc đầu đường.

Mạc Phong cười lạnh một tiếng, người như anh, có lẽ đến già cũng chỉ có thể cô đơn một mình.

Nhưng lần này, sẽ không bao giờ có một cô gái xông vào tầm mắt của anh, cứ như vậy cướp đi trái tim của anh nữa.

Cũng đúng lúc này, xuyên qua kính chiếu hậu Mạc Phong nhìn thấy một bóng dáng, có chút quen thuộc. Anh nhíu mày, quay lại từ từ lui về phía sau.

Quả nhiên anh không có nhìn lầm, đó là người luôn ở bên cạnh Tô Tranh A Rượu, A Rượu hình như uống rất nhiều, trong ngực anh ta có một cô gái nhỏ, mặc một bộ đò màu xanh mát, nhìn tuổi không lớn lắm. Cô gái cũng có mấy phần men say, trên mặt hồng, ở trong ngực A Rượu cười khúc khích.

Hai người bọn họ không biết đang nói gì, chợt cười lên ha hả, sau đó A Rượu nâng cằm cô gái kia lên hôn lên khuôn mặt một cái, cô gái bị hôn chẳng những không mất hứng, còn vòng tay lên cổ A Rượu làm cho nụ hôn càng thêm sâu. Kết quả là ở trên đường cái, hai người ôm hôn thật lâu.

Mạc Phong nhìn thấy cảnh như thế, nhớ tới hôm đó A Rượu cũng ôm Tô Tranh, trong lòng chợt phẫn hận, nghĩ người đàn ông này thật là quá đáng, rõ ràng đã có Tô Tranh, sao bây giờ lại còn ôm thêm một cô gái nhỏ! Có Tô Tranh còn chưa đủ sao?

Bây giờ đối với đàn ông Tô Tranh đã rất thất vọng, Mạc Phong chỉ thấy cô cười khi ở bên A Rượu, vậy mà tên