Old school Easter eggs.
Chỉ Được Yêu Mình Anh

Chỉ Được Yêu Mình Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325994

Bình chọn: 7.00/10/599 lượt.

ô sao?”

“Lẽ nào cô muốn nói người đó là cô?” Thượng Linh cúi xuống, phủi qua miếng bông phấn giữa những ngón tay: “Xin cô thôi cho, tôi sẽ cười phì ra mất!” Phần 5: Người yêu em nhất

Trong phòng trang điểm ồn ào nhiều người qua lại, sự lặng lẽ của hai người phụ nữ đã tạo ra không gian tĩnh lặng riêng biệt.

Cơn thịnh nộ dần trào dâng trong mắt Mã U, cô nhìn chằm chằm vào Thượng Linh, giọng nói trầm lạnh lùng: “Cô tưởng cô là người bị hại sao? Cáu giận, hờn dỗi không có ai vỗ về an ủi, nên tưởng mình mới là người đau khổ? Cô có hiểu tình yêu thật sự là gì không? Không cần cho đi chỉ biết nhận lại, không thấy tấm lòng của người ngay bên cạnh mình… cô không hề xứng đáng với tình yêu của cậu ấy.”

“Phải, tôi không xứng đáng, nên tôi mới ra đi!” Khóe miệng cô khẽ nhếch, gương mặt hiện lên nụ cười đầy mỉa mai: “Tôi đi rồi, đáng lẽ cô phải vui mừng mới đúng. Đừng ra vẻ tử tế nhìn tôi với ánh mắt “tại sao cô lại sống rất ổn cơ chứ?” Cô cũng một vừa hai phải thôi, trước khi tôi còn chưa giơ chân ra đá bay cô đi!”

Mã U hơi nhíu hàng lông mày thanh tú đẹp đẽ: “Đã bao lâu rồi, không ngờ cô vẫn tưởng tôi là…”

“Muốn nói thì nói, không nói thì im mồm, tôi không có thời gian dây dưa với cô.” Thượng Linh ghét nhất là kiểu nói nửa chừng thế này, quay mặt sang Mã U tiếp tục làm việc.

Gương mặt dưới những ngón tay cô vẫn xinh đẹp như xưa. Thời gian thật thiên vị cho cô ta, đã gần ba lăm tuổi, vậy mà làn da vẫn mềm mại xinh tươi, đôi mắt vẫn sâu thẳm như làn nước mùa thu. Mã U lặng lẽ nhìn cô, không nói gì nữa.

Sau khi chụp ảnh xong, Thượng Linh lại gặp cô ta một lần nữa trong hành lang trường quay. Lúc hai người đi lướt qua nhau, cô thấy Mã U đột nhiên lên tiếng: “Cậu ấy ốm, nên khi đó đã không đến kịp sân bay.”

Thượng Linh dừng bước chân.

“Những chuyện khác tôi không muốn nói nhiều, nếu muốn biết cô tự tìm hiểu lấy. Nhưng hãy nhớ, dù mọi việc ra sao, điều tôi muốn thấy nhất là cậu ấy được hạnh phúc.” Mã U nói xong liền quay người bước đi khi cô chưa kịp lên tiếng.

Mã U có thể nói cho cô rất nhiều chuyện, nhưng cô ta không muốn nói. Đứng trên lập trường của Mã U, bất kể như thế nào Thượng Linh đều không đáng được biết. Nhưng Mã U biết chuyện này người quyết định không phải cô ta.

Thượng Linh đứng ngơ ngác một hồi, cho đến khi chuông điện thoại reo. Nửa tiếng sau, cô rời khỏi trường quay, leo lên chiếc BMW màu bạc vừa đến đón.

“Mệt rồi sao?” Người ngồi trên ghế lái mỉm cười hỏi.

“Vẽ vời lên mắt người khác thì mệt mỏi nỗi gì?”

“Chuẩn bị xong hành lý rồi chứ?”

“Xin người, cậu đã hỏi đến tám trăm lần rồi đấy!”

Người ngồi đối diện khẽ mỉm cười: “Chẳng dễ gì mới mời được, đương nhiên phải cẩn thận rồi!”

“Được rồi, lái xe đi!” Thượng Linh thắt dây an toàn, quay đầu nhìn ra cửa sổ.

Thượng Linh vừa đẩy hành lý vào phòng khách sạn. Mễ Mễ đã lao đến hồ hởi đón mừng.

“Mình biết là cậu nhớ mình, nhưng thực sự không cần phải thể hiện quá khích như vậy đâu…”

“Đồ vô lương tâm, không thèm biết đường về thành phố S thăm mình. Nếu cậu không đến khai trương khách sạn với thằng nhóc đấy, có lẽ mình chẳng gặp nổi cậu mất!”

“Thôi xin, mình đến đây để kiếm thêm tí chút. Đừng nói như thể mình với cậu ta có gì ám muội vậy.” Ba ngày những hai nghìn tệ, khoản này đương nhiên phải kiếm chứ!

“Xì, đừng có lôi bài ấy ra đây. Nếu cần chuyên gia trang điểm sao không đến tìm mình, dù gì mình cũng là khóa trên của cậu ta.”

“Hình như cậu học chuyên ngành kinh doanh!”

“Có gì khác biệt chứ, đều có liên quan đến mỹ phẩm, thằng nhóc chết tiệt này quá thiên vị rồi!”

Mễ Mễ lải nhải mãi không thôi, Thượng Linh đành phải chuyển chủ đề: “Chồng cậu đâu rồi? Không đến cùng sao?” Ai ngờ lại chạm đúng nọc, Mễ Mễ chuyển mục tiêu, bắt đầu nghiến răng nghiến lợi nhai đi nhai lại về ông chồng bận rộn của cô. Thượng Linh nghe đau cả đầu, đúng là phụ nữ kết hôn xong ai cũng thay đổi, một cô gái tính cởi mở đến thế mà giờ cũng bước vào hàng ngũ các mợ lắm chuyện.

Cất xong hành lý, điện thoại trong phòng đổ chuông, đầu dây bên kia nhắc cô trước khi ăn tối đến xem qua vị trí hậu đài sân khấu catwalk, xem có cần bố trí thêm đồ đạc gì nữa không.

“Cậu cứ làm việc tiếp đi, khách sạn này tuyệt lắm, mình đi một vòng xem sao, lát nữa ăn tối gặp nhau sau.”

Sau khi Mễ Mễ đi, Thượng Linh thay một chiếc áo dài rộng và váy ngắn, đi dép lê ra khỏi phòng. Hơn một năm qua luôn bận rộn, lúc nào cũng chỉ công việc, chẳng mấy khi rảnh rỗi nên cô rất ít đi cắt tóc. Giờ đây mái tóc đen đã dài quá ngực, không nhuộm, không uốn đen nhánh như lụa, càng làm gương mặt nhỏ nhắn thanh tú của cô thêm phần cuốn hút.

Khu khách sạn nghỉ dưỡng 5 sao nằm bên bờ hồ phía đông thành phố S, diện tích rộng lớn, đầy đủ các trang thiết bị, phong cảnh tươi đẹp. Ngoại trừ khách sạn Cẩm Hoàng, đây chính là dự án đầu tư lớn nhất mấy năm trở lại đây của nhà họ Hoa, do thiếu gia nhà họ toàn quyền phụ trách.

Vị trí đặt sân khấu catwalk là cung điện bằng kính trong suốt bên bờ hồ. Tại đây, một tòa nhà hình bán nguyệt được xây dựng hoàn toàn bằng kính, có thể tổ chức yến tiệc, cũng có thể tổ chức tiệc c