XtGem Forum catalog
Chỉ Muốn Làm Ông Xã Của Em

Chỉ Muốn Làm Ông Xã Của Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322494

Bình chọn: 10.00/10/249 lượt.

ân như vậy, cô cũng không biết có nên cám ơn anh ta hay không!

Con mắt Sóc Phong khép hờ mở ra, ánh mắt nhìn trên người cô, hết một vòng, không có hứng thú gì nói: "Vậy tôi cho cô xem lại?"

Siêu cấp vô địch không biết xấu hổ! Kiều Y Y cắn môi dưới kìm nén những lời định nói, cô phải bình tĩnh, phải có khí phách, không được dễ dàng bị anh ta chọc giận như vậy?

Cô nhìn lên bàn ăn, lấy một miếng bánh mì nướng từ trong mâm, để vào miệng ăn thật thùy mị.

Cần câu bất động đột nhiên bị giật mạnh mấy cái, ngay lập tức Sóc Phong nhìn mặt nước yên tĩnh, xung quanh yên tĩnh đến mức Kiều Y Y có thể nghe được nhịp thở của mình, thậm chí cô còn quên nhai, làm một phần nhỏ bánh mì mắc kẹt ở cổ họng.

"Khụ!" Kiều Y Y không nhịn được, vội vàng cầm ly nước trái cây uống, "Nghẹn chết tôi rồi!"

Xung quanh rất yên tĩnh, so với sự yên tĩnh lúc trước thì hoàn toàn không giống nhau, lần yên tĩnh này khiến Kiều Y Y cảm nhận được sự nguy hiểm.

Cô nhìn một mắt, thấy cần câu không có thu hoạch, còn vẻ mặt Sóc Phong thì biểu hiện như người chết, cô nhẹ nhàng để ly nước trái cây xuống, có chút chột dạ.

Kiều Y Y muốn mở miệng nói xin lỗi trước, nhưng Sóc Phong đã lên tiếng, "Rõ ràng cô bị nghẹn chết cũng tốt lắm!" Anh ta ngồi ở đây cả buổi sáng, ngồi hơn nửa ngày, cuối cùng cũng có một con cá đần muốn cắn câu, kết quả lại bị cô quấy rối, không thu hoạch được gì.

Cả khuôn mặt Kiều Y Y lập tức đen lại, người đàn ông này thật quá đáng! Cô bị nghẹn là do cô cố ý sao? Cô cố ý khiến bánh mì nướng cắm ở trong cổ họng của mình? Cô có ý nghĩ biến thái này sao?

Kiều Y Y đang muốn mắng to thì Sóc Phong giành nói: "Câm miệng!"

Cô đành ngậm miệng . . . . . . Kiều Y Y nhìn thấy sợi dây câu màu bạc lại bắt đầu có động tĩnh, cô nỏ nụ cười xấu xa. Khi Sóc Phong chuẩn bị giương cần lên cao thì cô chợt giống như bị điện giật, đứng ở trên cầu gỗ cố tình nhảy nhảy.

Tấm ván gỗ phát ra tiếng "Kẽo kẹt" ở dưới cầu, đàn cá tham ăn cảm nhận được tiếng động, kinh ngạc bỏ trốn, sắc mặt Sóc Phong vô cùng không tốt mà nhìn cô.

Kiều Y Y làm một cái mặt quỷ nhìn anh ta, ai bảo anh ta nói chuyện khó nghe như vậy!

"Cô có muốn ăn cơm trưa không?" Sóc Phong muốn bắt cá nướng ăn rất khó khăn, còn làm cho cô một phần, hôm nay đừng nói là hai người, cho dù một người cũng không có mà ăn!

Kiều Y Y làm ra vẻ khó xử suy nghĩ một chút, sau đó cười to ba tiếng với anh, "Cùng lắm thì không ăn!"

Sóc Phong lắc đầu một cái, không nói lời nào, cô gái điên này!

Kiều Y Y kéo một cái ghế xếp, ngồi ở bên cạnh anh, nói: "Anh có từng nghe qua câu, “Nguyện giả thượng câu*” chưa?"

*Nguyện giả thượng câu: Xuất phát từ câu “Thái công điếu ngư – Nguyện giả thượng câu” (Thái công câu cá – Cá tự cắn câu). Thái công là chỉ Khương Tử Nha, ông có cách câu cá hết sức đặc biệt, dùng lưỡi câu thẳng không móc mồi câu, con cá nào cắn câu là tự muốn mắc câu. Mắc câu không phải vì không biết, mà là cam tâm tình nguyện sa vào.

Anh không rảnh để nghe cô nói bậy, cũng chẳng để ý đến cô, nhưng Kiều Y Y vẫn không chịu khuất phục, "Cho nên, …. Anh câu đến bao lâu cũng không có cá!"

"Có một con vừa tới là bị cô hù chạy mất!" Anh chỉ trích cô.

Cô cười đến cả người run rẩy, "Không phải đâu, tôi nhớ là anh yêu mến động vật nhỏ! Chẳng lẽ tôi hiểu lầm? Thật ra thì anh chẳng qua là đang hưởng thụ quá trình câu cá, sau đó sẽ phóng sanh cá sao?" Tuy nhiên, bỗng chốc cô đã đổi lại lời nói: "Cũng không đúng, tôi vừa nghe anh nói muốn nướng cá ăn!"

Cuối cùng, Sóc Phong để cần câu lại rồi bỏ đi, Kiều Y Y ngồi tại chỗ cười không ngừng, cầm mấy miếng bánh mì nướng, chuẩn bị đuổi theo anh thì cô mới chú ý tới mồi câu mà Sóc Phong dùng lại là bánh mì nướng!

Cô không nói gì nhìn miếng bánh mì nướng đang ăn, anh ta đã mắng mình đần như cá, bây giờ mình lại ăn bánh mì nướng, "Đấy! Đó mới gọi là mắng chửi người không cần dùng lời thô tục!"

Cô im lặng nhìn mồi câu một lúc lâu, mới chạy về, cầm một xẻng nhỏ trở lại, bắt đầu đứng ở chỗ ẩm ướt trên đất mà đào.

C

Chương 2.2

Editor: Cua Rang Me

Sóc Phong từ trên lầu nhìn xuống thấy bóng lưng của cô, lúc bắt đầu thì vẫn còn nghi ngờ, đến khi nhìn thấy cô lôi từ trong đất ra mấy con dài dài thì anh đã hiểu, ngày hôm qua vừa có mưa nhỏ, chính là lúc giun phát triển.

Nhưng ngược lại, anh không biết cô gái này sẽ làm gì với những thứ này, trong lúc vô tình bị ánh mắt của cô hấp dẫn, sau đó anh đi tới bên cạnh cô, "Dùng con giun làm mồi câu?"

"Đúng vậy!"

"Sao cô biết làm điều này?" Anh tò mò hỏi.

"Tôi vốn xuất thân từ nông thôn, sau này thi đậu Đại học Đài Bắc, rồi ở lại Đài Bắc làm việc, bây giờ tôi cũng suýt quên mất! Tôi nói cho anh biết, lúc tôi còn nhỏ, con giun hay chim bìm bịp tôi đều đã bắt rồi . . . . . ." Cô giống như là nhớ lại chuyện thú vị khi còn bé, khóe miệng nở nụ cười ngọt ngào.

"Trừ rắn?"

"Á . . . . . . Thỉnh thoảng làm cô gái đơn thuần á!"

Sóc Phong cười, được rồi, nữ sinh sợ rắn và sợ gián là như nhau, không cần có lý do đấy! Anh ngồi xổm người xuống, đi theo cô tìm kiếm trên mặt đất.

"Anh biết?" Nếu đã biết, mới vừa rồi tại sao lại dùng bánh