đó.”
“Chỉ một bó hoa hồng với mấy lời này của anh mà muốn em làm bạn gái của anh sao, không có cửa đâu!” Tả Á ngắt một bông vứt xuống biển.
Chung Dương ôm Tả Á nói: “Đã xong đâu mà, hoa kia chỉ làm nền thôi. Em
nghĩ xem, sau này anh là người đàn ông của em, tương lai còn là chồng em nữa, là phiếu cơm dài hạn, là cổ phiếu tiềm năng chất lượng của em đó,
em tìm đâu ra người tốt như anh vậy chứ.”
“Chảnh thấy ớn, anh bị tự kỷ nặng rồi.”
“Được, chỉ biết chọc anh mãi thôi, để xem anh trừng trị em thế nào.”
Chung Dương vứt bó hoa ra sau, vươn hai cánh tay ra bồng Tả Á lên, quay
về phía mặt biển xanh biếc, “Mau nói ‘Yes’, nếu không bổn đại gia đây sẽ vứt em xuống biển làm mồi cho cá đấy.”
Tả Á nắm chặt lấy lan can tàu, hoảng sợ kêu lên: “Á, Chung Dương, anh
là tên khốn khiếp, thả em xuống, em không biết bơi, mau thả em xuống.”
“Đồng ý đi rồi anh sẽ thả em xuống, nhanh lên, sự kiên nhẫn của anh có
giới hạn đó.” Chung Dương đùa dai làm bộ như sắp ném Tả Á xuống biển.
Tả Á sợ tới mức òa khóc, lúc này Chung Dương mới biết mình đùa hơi quá, vội ôm cô trở lại trên boong tàu. Thấy Tả Á đã khóc thật, khuôn mặt
giàn dụa nước mắt, Chung Dương hoảng hốt vội vàng lau nước mắt cho Tả Á, dỗ dành: “Đừng khóc mà, chỉ đùa với em một chút thôi, sao anh nỡ ném em xuống biển chứ?”
Tả Á vừa khóc vừa đấm mạnh vào ngực Chung Dương, thút thít nói: “Anh là đồ tồi, còn lâu em mới đồng ý làm bạn gái anh.”
Nhìn Tả Á khóc sướt mướt mà lòng Chung Dương rung động không dứt. Kề
tới hôn, mút lấy bờ môi mền mại của Tả Á, ngăn lại tiếng nức nở của cô.
Nụ hôn sành sỏi của anh khiến Tả Á ý loạn tình mê, khiến cô căng thẳng và hồi hộp, đầu óc trống rỗng.
Cho đến khi bàn tay to xấu xa đặt sau lưng của anh di chuyển xuống mông cô, Tả Á đột nhiên hoàn hồn lại, đưa tay đẩy mạnh. Thân thể Chung Dương bị mất thăng bằng, ngã nhào xuống biển, sau một tiếng “bùm”, vô số bọt
biển bắn tung tóe.
Chung Dương chới với đạp nước, khó khăn kêu gào lên: “Á….Anh cũng không biết bơi……”
“Không phải chứ?” Tả Á không tin lắm. Nhưng khi thấy Chung Dương vùng
vẫy thì Tả Á bắt đầu có phần lo sợ. Cô vội ngồi xổm xuống, nắm chặt lan
can sau đó nghiêng người về phía trước, vươn tay ra, hô lên: “Chung
Dương, Chung Dương, em không cố ý, anh mau nắm lấy tay em, nhanh lên.”
Chung Dương từ từ chìm xuống nước, Tả Á bắt đầu quýnh lên lo lắng gọi
to tên anh. Làm sao đây, làm sao đây, Tả Á hoảng loạn đến mức bật khóc
thút thít, đang tính đứng lên nghĩ cách cứu Chung Dương thì Chung Dương
bất thình lình trồi lên khỏi mặt biển, phun một ngụm nước biển mặn chát
vào mặt Tả Á.
Tả Á né tránh không kịp, mặt bị phun đầy nước, tức giận gào lên: “Ái,
Chung Dương, anh là đồ xấu xa, em sẽ không bao giờ quan tâm tới anh
nữa.”
Nhưng Chung Dương lại khoái chí bật cười.
Vui chơi cả ngày, tuy rằng mục đích của Chung Dương vẫn chưa đạt được,
nhưng anh biết Tả Á sớm muộn gì cũng sẽ trở thành bạn gái của mình.
***
Mẹ và dượng của Tả Á đã từ nước ngoài trở về. Kiều Trạch là em trai của dượng, cho nên trong khoảng thời gian thi tốt nghiệp trung học đã thay
họ chăm sóc cho cô.
Kiều Trạch lái xe đưa Tả Á về nhà. Sau khi vào nhà, Tả Á nhìn thấy mẹ
đang ngồi trên sofa trong phòng khách với vẻ mặt hầm hầm, thấy cô đi vào sắc mặt cũng không hòa nhã lại.
Kiều Trạch lên tiếng chào, sau đó đi tắm
rửa. Người đàn ông này bị bệnh sạch sẽ đến mức nghiêm trọng lắm rồi, cứ
chốc chốc lại đi tắm.
Tả Á lên tiếng chào mẹ cô, đang định quay về phòng thì mẹ cô chợt đứng
lên rời khỏi sofa ném tạp trí trong tay xuống bàn, tức giận nói: “Mày
giải thích cho tao nghe xem, chuyện này là thế nào?”
Tả Á nhìn khuôn mặt tức giận của mẹ, cũng không biết vì sao mẹ lại tức
giận như vậy. Cô đi tới nhìn vào quyển tạp chí, vừa nhìn thấy cô cũng
giật mình, không ngờ phía trên có ảnh của mình. Cô có phải người nổi
tiếng gì đâu mà bị paparazzi chụp, thậm chí còn đặt tiêu đề quá bắt mắt, gì mà người nối nghiệp tập đoàn Chung thị và mỹ nữ ngây thơ hẹn hò trên biển.
Lại còn chụp được đủ tư thế thân mật. Hôn hít, ôm ấp, thập chí còn có
tấm Chung Dương đặt tay lên mông cô. Tả Á nhìn thấy mà cũng nổi giận,
những người đó sao có thể công khai chuyện riêng tư của người khác như
vậy chứ, thổi phồng lên một cách trắng trợn mà cũng vì tờ tạp chí này cô mới biết gia thế của Chung Dương lại vô cùng hiển hách. Tả Á chưa bao
giờ có cử chỉ thân thiết với người khác giới, lần đầu tiên đã ầm ĩ như
vậy, làm cho đầu óc cô hỗn loạn, ” Mẹ….Con……”
“Bốp!” Điền Văn Lệ đột nhiên vung tay tát cho Tả Á một cái, rồi nói:”
Mày không có lòng tự trọng à, mày mới mấy tuổi đầu mà đã hư thân mất nết như thế, là ai dạy mày hả, có phải ba mày di truyền tật xấu sang cho
mày hay không?”
Không tự trọng, hư thân mất nết, mẹ nghĩ mình thế sao, trái tim của Tả Á như bị ngàn cây kim đâm vào kế tiếp còn bị người ta xát thêm ớt rồi đổ
thêm muối. Cõi lòng đau đớn, cô ngước đôi mắt đỏ hoe lên nhìn Điền Văn
Lệ nói: “Nếu ghét con đến vậy thì sinh con ra làm gì, có hận thì mẹ đi
mà trút giận lên người Tả Quốc Cường kìa, là do ông ta phản
