ại, mang theo hương thơm của thiếu nữ. Khoảnh khắc đó, ánh mắt hai người nhìn thẳng vào nhau, anh lạnh lùng điềm tĩnh, còn cô xinh đẹp động lòng người.
Hình như cô luôn có thái độ thù địch đối với từng người xuất hiện trong căn
nhà này. Sau giây phút động lòng, cô đưa tay đánh vào ngực anh, còn
không biết cám ơn mà hô to, “Anh là ai, tại sao lại ẵm tôi, mau thả tôi xuống, đồ lưu manh!”
Lần đầu tiên trong đời Kiều Trạch bị người khác mắng là đồ lưu manh, thấy
cô nổi giận phình to hai gò má, anh không nói lời nào ném thẳng cô lên
ghế sofa, khiến cô càng thêm tức giận, nói anh tại sao thô lỗ và không
có văn hoá như vậy. Anh chỉ lạnh lùng liếc cô môt cái, cô liền im miệng
không nói nữa, hình như rất sợ anh.
Sau đó chị dâu Điền Văn Lệ từ phòng tắm đi ra, mới giới thiệu cho đôi bên
biết nhau. Thì ra cô chính là Tả Á, cô con gái út của chị dâu. Có lẽ kể
từ giây phút đó, người con gái nhỏ bé ấy đã khắc sâu vào trong tim anh,
khó có thể quên được.
Kiều Trạch nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ bé của Tả Á, trong lòng vô cùng rối rắm, đứng dậy kéo theo Tả Á đi ra ngoài.
Tả Á nhìn gương mặt lãnh đạm cùng đôi mắt rét lạnh của Kiều Trạch mà không biết anh ta đang nghĩ gì, theo quán tính thấy sợ anh mà cũng oán hận
anh, “Anh đưa tôi đi đâu? Thả tôi ra!”
Dường như Kiều Trạch đã mất hết kiên nhẫn, bất thình lình dừng bước, cánh tay dùng sức ghịt mạnh, Tả Á va vào lòng anh, thắt lưng cô bị anh siết
chặt, cả người bị áp sát vào ngực anh, bờ môi mang theo mùi rượu thoang
thoảng hung hăng hôn lên môi Tả Á. Nụ hôn ngang ngược của anh gần như là gặm cắn môi Tả Á, hôn đến Tả Á không thể nào thở nổi, răng môi va vào
nhau khiến cô vô cùng đau nhức.
Tả Á dùng sức cắn anh một cái thật mạnh, đến khi nghe có mùi máu tươi mằn
mặn Kiều Trạch mới buông Tả Á ra. Tả Á được tự do liền vung tay tát lên
mặt Kiều Trạch một cái phát ra tiếng giòn tan vang dội.
Anh có thể tránh né bạt tai này nhưng anh lại không tránh, tròng mắt đen
giá lạnh còn mang theo đau đớn nhìn thẳng vào khuôn mặt vừa xấu hổ và
giận dữ của Tả Á, từng bước từng bước tiến tới gần cô, ép cho đến khi cả người cô dán lên vách tường lạnh lẽo. Anh mới duỗi ra hai tay chống lên mặt vách tường vậy cô ở chính giữa, khiến cho Tả Á có cảm giác bị áp
bức không thở nổi.
Kiều Trạch đưa một tay ra, Tả Á không nhịn được rụt người lại, tưởng rằng
Kiều Trạch muốn đánh mình, nhưng ngón tay lạnh lẽo của Kiều Trạch lại
rất êm ái xoa nhẹ lên mặt cô, lau đi những giọt nước mắt chẳng biết đã
chảy xuống từ lúc nào.
“Tại sao khóc?” Trên mặt anh hằn lên nét cô đơn buồn bã, anh tự tay nắm lấy
bàn tay Tả Á đặt lên ngay tim mình, hai mắt ửng hồng còn có chút khổ sở
nói: “Nơi này, vẫn luôn dành cho em, em có biết hay không?” Vẫn luôn để
như vậy đã sáu năm năm tháng rồi!
“Tôi chưa từng nghĩ sẽ làm tổn thương em.” Anh nói xong đột nhiên dịch người về phía sau, đứng ở ngưỡng cửa nhìn cô nói, “Tả Á, thật ra em cũng
không hiểu được con tim mình, em hãy tự hỏi lại lòng mình xem, người em
yêu là ai!”
“Tôi chưa từng nghĩ sẽ làm tổn thương em.” Anh nói xong đột nhiên dịch người về phía sau, đứng ở ngưỡng cửa nhìn cô nói, “Tả Á, thật ra em cũng
không hiểu được con tim mình, em hãy tự hỏi lại lòng mình xem, người em
yêu là ai!”
Tả Á tựa vào tường tức giận nhìn Kiều Trạch, cất tiếng thét to lanh lảnh
nói: “Người tôi yêu là Chung Dương, là Chung Dương. Hơn nữa tôi yêu ai
chẳng có liên quan gì đến anh. Kiều Trạch, nếu như không có đêm hôm ấy
thì chúng ta còn có thể là bạn, hoặc người thân, nhưng bây giờ, chúng ta cái gì cũng không còn. Vì vậy, mong rằng từ nay về sau, xin anh đừng
lảng vãng xuất hiện trước mắt tôi nữa, cũng đừng đến làm phiền tôi.” Tả Á nói xong bỏ đi ra cửa, muốn đi lướt qua Kiều Trạch đưa tay mở cửa thì
đột nhiên cảm thấy trước mắt biến thành một màu đen, thân thể không ổn
định từ từ ngã xuống.
Không biết qua bao lâu, Tả Á mới mơ màng tỉnh lại, tầm mắt mơ hồ thấy bóng
dáng cao lớn của Kiều Trạch cùng một người đàn ông lớn tuổi mặc áo trắng đứng cùng với nhau, hình như đang trao đổi vấn đề gì đó.
“Bệnh nhân đã mang thai 40 ngày, sở dĩ bị ngất xỉu là do mệt vì kiệt sức, lại thêm tâm trạng xúc động, hoặc do hoàn cảnh xung quanh quá ngột
ngạt….Nhưng hiện đã không có vấn đề gì, tất cả đều rất tốt, sẽ tỉnh lại
ngay thôi…..”
Tả Á chóng mặt lắc lắc đầu, cái gì mang thai, cái gì 40 ngày, đang nói ai
vậy? Còn đang nghi hoặc thì bóng dáng cao lớn rắn rỏi của Kiều Trạch đã
đi tới, gương mặtlãnh đạm đẹp trai bỗng phóng đại rõ rệt ngay trong tầm
mắt cô.
“Tôi làm sao vậy, tại sao tôi lại ở bệnh viện?” Tả Á rốt cuộc cũng tỉnh táo
lại nhìn quanh bốn phía, trong lòng bắt đầu lo lắng dữ dội, “Tôi…..Tôi
muốn về nhà.”
Nói xong vùng vẫy muốn ngồi dậy, nhưng bị bàn tay Kiều Trạch ấn giữ vai Tả Á lại để cô nằm, “Bây giờ em không thể đi.”
Tả Á cau mày tức giận nhìn Kiều Trạch, “Tại sao, anh dựa vào đâu mà cản
tôi….Tôi muốn về nhà, tôi không muốn ở bệnh viện, tôi đã không sao rồi!”
Bác sĩ đi tới, là một ông lão lớn tuổi mặt đầy nếp nhăn, rất nghiêm túc
nói: “Cô đã m
