“Tôi đã cho em cơ hội, là em không biết nắm
lấy, hôm nay em phải về nhà cùng tôi.”
“Kiều Trạch, anh nói lý có được không, lời của tôi trong mắt anh đều là nói
nhảm ư? Tôi nói mình tạm thời không về, tôi muốn ở lại nơi này.”
Kiều Trạch hơi híp mắt, một tay ôm lấy Tả Á vác lên vai, Tả Á nhỏ giọng hô
lên một tiếng, cực kỳ tức giận đánh lên lưng Kiều Trạch, chân đá loạn
xạ, tức giận quát: “Kiều Trạch, anh thả tôi xuống, thả tôi xuống.”
Kiều Trạch không muốn nhiều lời, trực tiếp khiêng Tả Á xuống lầu, trong
chung cư thỉnh thoảng có vài ông bà lão đi qua, nhìn hai người như thế
cũng liền ném đến ánh mắt trêu chọc.
Tả Á cúi đầu xuống, nằm trên lưng Kiều Trạch, lại không dám kêu nữa, khuôn mặt đỏ bừng xấu hổ, cho đến khi Kiều Trạch đặt cô vào xe, cô mới trở
lại bình thường, Kiều Trạch khởi động xe chạy về nhà.
Kiều Trạch nghĩ đến chuyện Tả Á muốn rời khỏi mình, mà lòng không dằn được mà tức giận, đau thương, khuôn mặt tràn đầy lo lắng.
Về đến nhà, Tả Á vẫn bị Kiều Trạch khiêng vào nhà, dì Lâm nhìn thấy vậy
cũng không hỏi nhiều, dù sao tiết mục thế này dì đã xem nhiều, làm như
không có chuyện gì trở về phòng mình.
Tả Á bị Kiều Trạch khiêng về phòng ngủ, cô tức giận đánh Kiều Trạch, Kiều
Trạch cũng rất không khách khí vứt cô lên giường. Tả Á định nhổm người
ngồi dậy, cơ thể Kiều Trạch đã đè xuống.
Tả Á căm giận nhìn Kiều Trạch, gầm nhẹ: “Kiều Trạch…..Anh…..anh chỉ biết
thế này đúng không, dùng nửa người dưới để trút hết lửa giận của mình,
thỏa mãn dục vọng chinh phục của bản thân sao?”
Kiều Trạch chộp lấy tay cô, đè ở hai bên, con ngươi đen chăm chú nhìn Tả Á,
“Nói cho anh biết, em yêu hắn ở điểm nào? Ở điểm nào?”
Tả Á lạnh lùng: “Kiều Trạch, điều quan trọng không phải là tôi yêu anh ấy
hay không, mà là tôi có yêu anh hay không, anh hiểu chứ? Tôi không yêu
anh!”
Mặt Kiều Trạch khẽ giật, trái tim bị bốn chữ “Tôi không yêu anh” của Tả Á đập cho nát bấy, đau đớn như bị đâm thủng.
Tả Á nhìn vẻ mặt âm u và ánh mắt dữ tợn của Kiều Trạch, cô có chút sợ hãi
giãy giụa, “Kiều Trạch, buông thôi ra! Dừng vấn đề này lại đi, chúng ta
bàn lại sau.”
Kiều Trạch nhìn thẳng vào mắt Tả Á, lạnh lẽo hỏi: “Em yêu hắn, vì sao lại từ chối lên giường với hắn?”
Mặt Tả Á thoáng chốc chuyển từ hồng sang trắng bệch, tức giận nhìn Kiều
Trạch, không nói lên lời. Đúng, Kiều Trạch đã nói trúng khúc mắc trong
lòng cô. Ba năm bên Chung Dương, không phải Chung Dương chưa từng yêu
cầu, mà là do cô đều cự tuyệt anh, cho đến tận bây giờ cô vẫn còn nhớ
được vẻ mặt ảo não và thất vọng của Chung Dương.
Có một lần, sự cự tuyệt của cô đã khiến Chung Dương nổi nóng, anh nói cô
không yêu anh, không tin anh, thế nên mới khăng khăng giữ mình như vậy.
Hai người vì chuyện này mà cãi nhau một trận. Sau khi hòa giải, Chung
Dương cũng không nhắc đến yêu cầu này nữa.
Nhưng cô không cho Chung Dương, không có nghĩa là cô không yêu anh, mà Kiều
Trạch, người đàn ông đã cướp đi đêm đầu tiên của cô tại sao lại nói cô
như thế. Tả Á căm giận nhìn Kiều Trạch, tức giận đáp: “Kiều Trạch, anh
muốn nói gì, anh muốn nói tôi không yêu Chung Dương, phải không? Nếu
không phải trước đây anh thừa nước đục thả câu thì người lên giường với
tôi tuyệt đối không phải anh!”
Lời nói của Tả Á khiến vẻ mặt vốn luôn lãnh đạm của Kiều Trạch thoáng hiện
lên vẻ đau đớn, mắt đen híp lại, nhíu mày, đau lòng nhìn cô, hồi lâu mới mở miệng nói: “Em muốn ly hôn? Được thôi!”
Em muốn ly hôn, được thôi? Chỉ đơn giản như vậy ư? Tả Á nhìn Kiều Trạch,
trong con ngươi đen lạnh lẽo kia không thấy được bất kỳ cảm xúc nào,
nhưng, cô lại cảm thấy Kiều Trạch hình như đang toan tính gì đó. Trong
lúc cô đang còn nghi ngờ, Kiều Trạch lại nói: “Nhưng mà anh có điều
kiện.”
Tả Á cảnh giác giữ im lặng. Cô biết Kiều Trạch không phải là người dễ nói
chuyện, cũng không tốt bụng như thế, cô chỉ nói sai một câu nhất định sẽ rơi vào bẫy của anh.
Khuôn mặt anh áp sát mặt cô, đôi môi mỏng thì thầm bên tai cô: “Trừ phi…..em giúp anh sinh con.”
Sinh con? Quả nhiên, anh ta là tên vô lại, khốn kiếp, làm sao có chuyện lại
dễ dàng đồng ý ly hôn như thế chứ. Tả Á vùng vẫy, muốn thoát khỏi lòng
anh, nhưng lại càng bị anh ôn chặt lấy, con ngươi lãnh đạm nhìn cô, bên
môi nhàn nhạt cười lạnh, “Sao? Không muốn à?”
Tả Á căm giận nhìn vẻ mặt lạnh lùng, con ngươi lãnh đạm của Kiều Trạch, cau mày nói: “Anh đúng là nằm mơ giữa ban ngày.”
Kiều Trạch buông cô ra, bàn tay ấm áp từ cánh tay cô, lướt sang xương quai
xanh, bờ ngực mềm mại, rồi xuống tới eo, ôm thật chặt lấy, “Không sinh
con? Vậy em không muốn ly hôn nữa sao?”
Bàn tay Kiều Trạch ấm áp có lực, thân thể anh cao lớn cường tráng, dùng sức ép người Tả Á, khiến cô không thể vùng vẫy thoát ra được, nhưng cũng
tránh đè đau cô. Ngón tay thành thạo kéo quần cô xuống, “Anh nghĩ anh
hiểu sai rồi…. Em muốn có con…..”
Tay Tả Á liên tục đánh lên người anh, đẩy anh ra, nhưng đẩy thế nào cũng
không được, tức giận mắng: “Anh…..anh là đồ vô lại, lưu manh, già mồm
lẻo khẩu…..”
Đôi môi mỏng của Kiều Trạch chuẩn xác mà ngang ngược hôn lên c
