h ẩn tích, không có xuất hiện ở Sở Thành. Sở Vân Thiên chỉ có thể trở lại Sở Thành, nắm đại cục trong tay.
"Tại sao không thấy cô ấy?"
Trong phòng bệnh hạng nhất của bệnh viện, một người đàn ông vẻ mặt phiền muộn; mặc dù mặc quần áo bệnh nhân, bắp đùi thon dài to bị bó bột thạch cao, nhưng cũng không ảnh hưởng đến khí chất hơn người của anh.
Lúc này anh tựa vào đầu giường bệnh, đối với sự hỏi thăm của người đàn ông ưu nhã bên cạnh thì mắt cũng không chớp cái nào, chỉ nhìn chằm chằm Bản Bút Ký số lượng hạn chế trên đầu gối anh. Thị trường chứng khoán Luân Đôn mới vừa khai chiến, những đường cong hồng hồng xanh xanh nhấp nhô trên màn ảnh, mỗi một nét đều là một giao dịch lớn. Con chuột trên tay nhẹ nhàng nhấn, mấy ngày trước mua vào cổ phiếu rồi bán ra, mấy giây ngắn ngủn, trên một triệu bảng Anh đã vào sổ, thế mà anh lại có thể mặt không đổi sắc tiếp tục xem.
Người đàn ông trên giường chính là Sở Mạnh - người mấy tuần lễ trước ở ngoài cửa lớn Sở Thành bị thương ngoài ý muốn dẫn đến gãy xương đùi phải vào viện.
Người ngoài chỉ biết là phòng làm việc đầu tư “Những con số màu xanh” là do bàn tay quỷ Giang Doãn Chính lèo lái, nhưng không biết sau lưng công ty đầu tư mười mấy năm trước càn quét các thị trường chứng khoán lớn toàn cầu còn có một bàn tay đen, người kia chính là Sở Mạnh. Đây công ty đầu tư do ba người bạn tốt bọn họ tạo thành, tuy nhiên trong lúc bọn họ không để ý thì phát đạt lên; nhưng bọn họ cũng có riêng chuyện của mình, cho nên cũng không để cho nó phát triển quá lớn mạnh, bình thường chỉ tùy vào tâm tình tốt xấu của A Chính mà nhận đơn; dù chỉ là tiền hoa hồng thôi nhưng đã kiếm được tiền đời này đời sau kiếp sau sau nữa cũng xài không hết rồi, cần gì phải làm mệt mỏi mình như vậy chứ? Bọn họ đều là người muốn hưởng thụ cuộc sống.
Nhưng mà Tống Tử Tự không cho rằng người đàn ông trên giường kia là vì hưởng thụ cuộc sống. Kể từ khi giải phẫu xong, cậu ta muốn A Chính không ngừng nhận CASE, mỗi ngày trừ ăn cơm ra thì uống thuốc, cậu ta ép buộc mình ở trước máy vi tính không ngừng nhìn tài liệu, không ngừng gọi điện thoại. Chưa từng thấy qua bệnh nhân liều mạng như thế, cậu ta liều mạng như vậy có phải vì thiếu tiền xài hay không? Chẳng lẽ không còn là tổng giám đốc Sở Thành cậu ta nghèo đến thế sao?
Không đến nỗi chứ? Đối với người khác, cả đời nhìn lên Sở Thành cũng không tới nhưng mà đối với Mạnh mà nói, chỉ cần cậu ta muốn, thành tựu tương lai sẽ không kém Sở Thành nửa phần.
"Mạnh, bây giờ cậu rất nghèo sao?" Người nào đó vẫn mắt nhìn không chớp mắt.
"Mạnh, nếu như cậu cảm thấy rất rãnh rỗi, không bằng chờ sau khi cậu xuất viện rồi về làm việc! Rất nhiều rất nhiều tiền nhất định sẽ từ trên trời rơi xuống. Nếu cậu cần đối tác, nói một tiếng là được rồi." Bác sĩ Tống la lớn vẫn không thể nào khiến Sở Mạnh trên giường để ý tới anh. Giống như ở trước mặt cậu ta chỉ có những đường cong hồng hồng xanh xanh kia thôi, những thứ khác đều không ở trong mắt.
"Này, Mạnh. Cậu đủ rồi đó! Cậu không lên tiếng thì mình lập tức gọi em Ngưng Lộ đi vào." Tống Tử Tự nhìn không được nữa rồi, một bàn tay gập máy vi tính của anh lại. Để cho mình anh bên cạnh lầm bầm lầu bầu lâu như vậy, Mạnh cũng quá đáng rồi chứ?
Cậu ta rất quá đáng, phẫu thuật của cậu ta là anh tự mình làm, tiêm thuốc mê rồi mà tên đàn ông này ý chí còn vô cùng kiên cường, còn có hơi sức giao phó anh sau phẫu thuật không cho bất kì ai tới gặp anh, dĩ nhiên bao gồm em gái Ngưng Lộ và tiểu ác bá Sở gia đó. Anh không hỏi tại sao, bởi vì dao giải phẩu đã trên tay; mặc dù chỉ là tiểu phẫu, nhưng vì lý do an toàn, làm bác sĩ phải có trách nhiệm, anh cũng có.
Kiên trì của cậu ta anh không hiểu. Ngày ngày Ngưng Lộ ở lầu dưới bệnh viện chờ cậu ta, chỉ muốn gặp cậu ta một lần, cậu ta lại khăng khăng không gặp. Cũng không biết bọn họ chẳng hiểu ra làm sao lại ầm ĩ, thật khó chịu. Nhưng cái sự náo loạn kỳ cục này hơn một tuần lễ cũng đủ rồi chứ! Anh sắp không cách nào lừa gạt nữa rồi.
"A Tự, mình nghĩ mình sai lầm rồi!" Không có giận tím mặt, không có vẻ mặt hăm hở khi làm việc. Sở Mạnh mặc cho Tống Tử Tự lấy laptop trên tay đi, cả người mệt mỏi dựa vào phía sau nằm. Ngày đó, cô bị Sở Khương ôm thật chặt vào trong ngực, đối với việc anh gọi khan tiếng thì một chút phản ứng cũng không có, anh biết rồi!
Tim đau nữa thì có thể thế nào? Không cam lòng thì sao?
"Cái gì?" Sở Mạnh hiếm khi tự phụ lại ở trước mặt anh nhận thua, cuối cùng đã chuyện gì xảy ra? Tống Tử Tự yên lặng nhìn bạn tốt, anh đang chờ cậu ta nói. Anh vẫn biết tình cảm của cậu ta đối với em gái Ngưng Lộ, nhưng cũng không biết lí do bọn họ kết hôn lúc đầu là gì. Tình cảm em gái Ngưng Lộ đối với cậu ta là gì, anh không biết, nhưng anh biết cô ấy thực sự rất lo lắng cho cậu ta, bằng không sẽ không mỗi ngày đều đến bệnh viện hỏi thăm tình hình sức khỏe của cậu ta.
Vậy mà mỗi ngày người đàn ông đi cùng cô là em trai Mạnh trên danh nghĩa Sở Khương nữa chứ? Anh là đàn ông, nhìn ra được ánh mắt toát ra tình yêu say đắm của Sở Khương dành cho Ngưng Lộ. Chẳng lẽ bọn họ muốn hợp lại sao? Chuyệ