, cho dù A Tông có mất mạng đi nữa thì y cũng sẽ không chủ trì công bằng cho A Tông, lại càng không báo thù cho nó.
Làm sao nàng có thể gả cho một người đàn ông như vậy chứ? Vân Phỉ hít sâu một hơi, không khí lạnh ùa vào tim
phổi, làm tỉnh táo đến mức không thể tỉnh táo hơn được.
Úy Đông Đình thấy nàng cúi đầu không
nói, lòng cảm thấy rất bất lực. Thân phận của thích khách vẫn chưa điều
tra ra được, trong cung có nội gián, giữa lúc bộn bề nhiều việc y vẫn cố đến đây thăm A Tông, vì sợ nàng sẽ có ác cảm với mình, nhưng cuối cùng
vẫn không thể tránh được.
Y vào phòng, hỏi han A Tông vài câu rồi
lại vội vội vàng vàng rời khỏi đó. Trước khi đi, không nén được lại nhìn sang Vân Phỉ, sắc mặt của nàng còn lạnh lùng hơn trước, lãnh đạm chưa
từng thấy từ trước đến nay, thờ ơ ngạo nghễ hơn cả lần đầu tiên gặp mặt. Chỉ trong thoáng chốc, dường như quan hệ của họ lại trở về mức xa lạ
còn hơn cả người xa lạ. Y bất đắc dĩ thở dài, lần này không biết phải dỗ dành đến ngày tháng năm nào mới có thể trở lại như xưa, có lẽ ngay cả
vàng cũng không giúp ích được gì.
Đúng như Úy Đông Đình đã nghĩ, chuyện có liên quan đến tính mạng của mẹ và đệ đệ của nàng thì vàng bạc cũng
không còn công hiệu. Vân Phỉ nhìn những vật phẩm thái hậu ban thưởng
cho, chỉ cười khinh thường: thảo nào ai ai cũng muốn làm hoàng đế, làm
hoàng đế thì có thể danh chính ngôn thuận bắt người ta chết thay cho,
hàng ngàn hàng vạn tính mệnh của người khác cũng không quý giá bằng tính mệnh của bọn họ. Chết vì hoàng đế là vinh dự vô hạn.
Nhưng nàng thì lại không nghĩ thế. Mạng
sống của ai cũng là mạng sống, cũng chỉ có một cái. Dựa vào cái gì mà
tính mạng của A Tông lại không đáng giá, có thể bị người ta coi như trái cầu đá qua làm lá chắn?
A Tông một mình lẻ loi ở kinh thành, bây giờ có người hiếp đáp cũng không có ai lấy lại công bằng cho. Người ta
chỉ lấy làm may mắn khi tiểu hoàng đế bình an vô sự, ai lại quan tâm đến sự sống chết của A Tông. Nhưng điều làm cho lòng nàng thấy buồn bực là
Úy Đông Đình lại có lập trường đối lập với nàng, vào thời khắc quan
trọng nhất, y đã không ủng hộ nàng.
Nàng thở dài một hơi, đàn ông quả nhiên là không đáng tin cậy, mọi chuyện đều phải dựa vào chính mình.
Nàng không phải là con cừu non chỉ biết bấm bụng mặc cho người ta hiếp đáp, nàng là một cô gái có ân báo ân, có thủ trả thù.
Mấy ngày sau, buổi sáng, giờ thìn, bách
quan tan triều, lũ lượt xuất cung, võ trạng nguyên Anh Thừa Cương hăm hở từ trong cung đi ra, bên cạnh là một đám kim ngô vệ.
“Anh lão đệ tuổi còn trẻ mà đã được thăng tới ngũ phẩm, đúng là tiền đồ vô hạn.”
“Đúng vậy, tam khôi của võ khoa chỉ có
Anh đại nhân là được vào kim ngô vệ, điều này cho thấy hoàng thượng tín
nhiệm Anh đại nhân biết bao.” Cấm vệ quân trong kinh thành chia làm hổ
thần vệ và kim ngô vệ, kim ngô vệ gánh trọng trách bảo vệ hoàng cung,
thường chỉ có con cháu quan lại trong triều mới được gia nhập. Anh Thừa
Cương có công cứu giá, hoàng thượng đặc cách an bài hắn vào kim ngô vệ,
phòng làm võ tướng ngũ phẩm, hắn rất được thừa tướng tán thưởng.
Đám người kia vây quanh hắn cùng xuống những bậc thang, giống như là những vì sao đang nâng vầng trăng, đi về phía phòng cấm vệ.
Vân Phỉ đứng trên cầu Ngọc Đới ở đối
diện, từ xa quan sát người này. Trẻ tuổi đến không ngờ, thoạt nhìn chưa
tới hai mươi tuổi, mày kiếm mắt sáng, diện mạo rất khôi ngô tuấn tú,
đáng tiếc lại bụng dạ độc ác.
Người bình thường không được qua lại gần cửa cung, Vân Phỉ bảo Phục Linh và Tống Kinh Vũ đợi dưới cầu, một mình mình đi qua đó.
Đám người kia đang đi tới, vừa đi vừa
tán dương tâng bốc nhau tưng bừng thì đột nhiên nghe có người nói: “Anh
tướng quân đúng là nở mày nở mặt nha.”
Giọng nói trong veo như nước suối đầu nguồn, mềm mại như gió khẽ vờn qua nụ hoa, khiến người ta thấy rất thoải mái.
Mọi người ngước mắt nhìn thì thấy bên
kia đầu cầu, nơi những cánh hoa rơi lả tả có một cô gái mặc áo trắng váy đỏ đang bước tới. Nàng có dung nhan long lanh trong sáng, đôi mày thanh thoát, mắt sáng như sao, hệt như một đóa hải đường vừa hé nở.
Đôi mày kiếm của Anh Thừa Cương khẽ chau lại, mắt lóe lên chút kinh ngạc khó có thể phát hiện ra.
“Anh tướng quân thi đậu trạng nguyên,
lại có công cứu giá, đúng là song hỉ lâm môn, thật đáng mừng.” Vân Phỉ
coi như không nhìn thấy những người khác, chỉ lẳng lặng mỉm cười nhìn
Anh Thừa Cương, đôi mắt trong veo ấy tràn ngập ý cười, ngời sáng lấp
lánh.
Những người khác không hề biết Vân Phỉ,
nhưng thấy nàng hết sức xinh đẹp, rồi lại cười tươi như hoa và nói những lời chúc mừng may mắn thì cứ nghĩ nàng là người ngưỡng mộ của trạng
nguyên Anh Thừa Cương trẻ tuổi tài cao kia, rồi không khỏi thầm thán
phục sự can đảm của cô nương này, nàng đang định bày tỏ gì sao?
Nhưng điều kỳ lạ là Anh Thừa Cương không nói tiếng nào, không kích động cũng không ngượng ngùng, chỉ nhìn Vân
Phỉ không chớp mắt, ánh mắt cũng tối sầm lại.
Mọi người cười thầm, Anh tướng quân còn trẻ, chưa từng gặp phải tình cảnh này nên chắc là rất căng thẳng.
Vân Phỉ bước tới trước, cườ