Chiêu Quân Săn Chồng

Chiêu Quân Săn Chồng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323764

Bình chọn: 9.00/10/376 lượt.

n biết càng nhiều đúng

chính ngươi, càng hiểu biết ngươi, lại càng yêu thích ngươi, loại tình

cảm khắc sâu này là thật, cùng việc thích mờ mịt người không thật trong

bức họa kia hoàn toàn khác nhau, ngươi Đàm Chiêu Quân, vĩnh viễn không

có khả năng trở thành bất luận vật thay thế của kẻ nào!"

Đàm Chiêu Quân trong lòng rung động. "Cho dù ta tùy hứng, ngạo mạn, điêu ngoa, cố tình gây sự, bộ dạng nào ngươi cũng thích?"

Hắn khó xử nói: "Ta lo lắng nói thật, ngươi sẽ thẹn quá thành giận."

"Ta chỉ nghe lời nói thật, về phần có thể hay không thẹn quá thành giận, ta không bảo đảm." Nàng lại cố ý tùy hứng, dùng lỗ mũi hừ khí .

Thấy thế, Doãn Thức Câu nhịn không được nhếch miệng nở nụ cười. "Ta cảm thấy bộ dạng này của ngươi thật đáng yêu, giống như bây giờ."

Lời này vừa nói ra, đỏ ửng chậm rãi nổi lên mặt của nàng.

"Ngươi . . . mắt ngươi có tật xấu sao!" Đàm Chiêu Quân quả thực thẹn quá thành giận, nâng tay đánh hắn.

"Nhưng ta thật sự cảm thấy như vậy! Kỳ thật bộ dạng ngươi thẹn quá thành giận

cũng rất đáng yêu đâu, khuôn mặt đỏ au, cực kỳ xinh đẹp." Phát hiện nàng dao động, Doãn Thức Câu cuối cùng thả tâm, cũng cố ý náo loạn tâm tình

của nàng.

"Ngươi còn nói! Ngươi còn nói!" Thấy hắn nhìn không

chuyển mắt cười nhìn nàng, ánh mắt kia nồng đậm tình yêu làm cho mặt Đàm Chiêu Quân càng đỏ."Không được nhìn ta nữa!"

"Nhưng ngươi thật đẹp, ta luyến tiếc dời tầm mắt."

"Ngươi!" Lời này làm mặt nàng gần như muốn cháy, không thèm nghĩ nữa, nàng trực

tiếp đem mặt vùi vào trong ngực của hắn. "Hừ! Như vậy ngươi sẽ không

nhìn thấy!"

Doãn Thức Câu ngẩn ra, chợt cúi đầu nở nụ cười, nâng tay vây quanh vai của nàng.

"Trở về ta muốn nhìn bức họa." Nàng rầu rĩ nói.

"Được." Hắn đồng ý. "Đừng giận ta nữa, được không?" Nhẹ giọng khẩn cầu.

". . . để ta suy nghĩ lại xem." Kỳ thật nàng đã không còn giận hắn .

Hắn cười nhẹ, nghe ra ý tứ thật sự của nàng.

"Bộ dạng nũng nịu này của ngươi ta cũng rất yêu thích." Hắn ở bên tai nàng lặng lẽ nói.

Mặt Đàm Chiêu Quân đỏ rừng rực nhất thời chôn càng sâu, "Ngươi còn nói!" Người này!

"Chiêu Quân."

"Làm chi!" Giọng điệu có chút yếu ớt.

Doãn Thức Câu mỉm cười, biết nàng thẹn thùng.

Nhưng nếu muốn xấu hổ, khiến cho nàng xấu hổ đủ đi!

Hắn một tay nâng cằm nàng, chậm rãi cúi người, nhẹ nhàng, ôn nhu hôn lên môi nàng.

Thu Phong mua một đống ăn vặt trở về tính cùng để uống trà, đứng ở sau tấm

bình phong, thỉnh thoảng thăm dò, không dám tiến lên quấy rầy, khuôn mặt cũng đỏ bừng, cuối cùng bị Giang Dung ở một bên kéo ra xa hai bước.

Vì thế hai người liền đứng ở đàng kia đưa lưng về phía bình phong, vừa ăn ăn vặt, một mặt giúp hai chủ tử . . . canh chừng! "Hồng Môn Yến" đã gần đến giờ. (cụm từ

“Hồng Môn Yến” xuất phát từ dạ tiệc Hồng Môn - một sự kiện nổi tiếng năm 206 TCN nơi tướng quân Hạng Vũ ám sát đối thủ Lưu Bang đại khái mang ý

nghĩa bữa ăn ngon trước khi chết, giống như tử tù thường được cho ăn một bữa ngon trước khi bị hành quyết)

"Trang chủ, ngài thật sự muốn đi?" Giang Dung phụ đẩy ghế có bánh xe ra khỏi Phẩm Hương phường nhưng vẫn không yên lòng.

"Giang Dung, ngươi thực nhiều lời!" Trả lời là Đàm Chiêu Quân, bọn họ không biết thì ra Giang Dung cũng có bản sự gà mẹ.

"Phu nhân, ngài không biết, những người đó …"

Nàng cười. "Có ta ở đây, không thành vấn đề!"

Thu Phong nhịn không được lẩm bẩm. "Tiểu thư, ta muốn nói có ngươi ở đây mới có vấn lớn nha?!"

"Không ai muốn nói chuyện với ngươi, ngươi câm miệng." Nàng tức giận trừng mắt nhìn tỳ nữ đá chân sau nàng liếc một cái.

"Ô, người ta không có nói lung tung, tiểu thư bộ dạng đẹp như thế này, nếu

người giang hồ ngắm trúng tiểu thư thì làm sao bây giờ? Chúng ta khoa

chân múa tay làm sao có thể kháng cự được người ta dù chỉ một chiêu,

Giang Dung bảo hộ trang chủ, nên không thể bảo hộ tiểu thư được!" Thu

Phong ủy khuất nói.

"Chính ta có thể tự bảo vệ bản thân!"

"Bằng công phu mèo quào của ngài sao!"

"Quỷ Đầu Con nói hắn dạy ta bộ công phu này tên là “gậy ông đập lưng ông”,

là một loại dùng yếu đối mạnh, quyền pháp của ta sẽ mạnh lại không dùng

nhiều lực, là công phu thích hợp cho các cô nương học giỏi!" tuy Đàm

Chiêu Quân nói như vậy, nhưng cũng không thể nào tin hoàn toàn vào lời

nói của Quỷ Đầu Con được.

"Lời nói của Quỷ Đầu Con kia có thể tin không? Ta thấy tiểu thư giống như đang khiêu vũ, ta đã xem tiểu thư

đánh nhau qua nha, nắm tay tiểu thư rõ ràng mềm nhũn." Nàng tuyệt không xem trọng.

"Đó là bởi vì quả đấm của ngươi mềm nhũn !"

"Công phu Tiểu thư mới thật là khoa chân múa tay."

Đàm Chiêu Quân tức giận. "Ngươi thực phiền nha! Nếu ngươi sợ … mời ngươi trở về thì tốt rồi!"

Doãn Thức Câu cùng Giang Dung hai người bất đắc dĩ làm khán giả, chủ tớ này thật đúng là thích đấu võ mồm.

"Thu Phong, ngươi không cần lo lắng, Tư Mã gia trên võ lâm rất có địa vị,

trường hợp này sẽ không có người dám gây sự." Cuối cùng Doãn Thức Câu

thật sự nhìn không được, quyết định ra tiếng ngăn lại chủ tớ này càng ầm ỹ cảm tình càng tốt.

"Có nghe thấy không?!" Đàm Chiêu Quân hừ

một tiếng. "Từ giờ trở đi, ngươi muốn


Polaroid