khích, cô bá đạo nhìn gương mặt tinh xảo của Đường Chá tròng mắt đen lộ vẻ thâm tình nói: "Không chỉ nảy mầm, còn phải nở hoa, kết quả, càng ngày càng tràn đầy!"
Đường Chá xoa xoa mái tóc của cô, trầm thấp cười: "Tuân lệnh! Tất cả đều nghe theo tiểu Khả Nhi ."
Đột nhiên Lâm Khả Nhi lại gần thân thể Đường Chá, dí dỏm chớp chớp mắt đẹp, cái miệng nhỏ nhắn khẽ nói: "Anh Chá, chúng ta hiện tại liền khiến nó nở hoa thôi."
Mặt của Đường Chá lập tức hống hồng, anh nhẹ nhàng gõ đầu Lâm Khả Nhi một cái: "Đứa nhỏ tinh nghịch, em bây giờ chỉ là tiểu cô nương, nụ hoa cũng không có, muốn lái hoa, chờ em lớn lên hãy nói!"
"Cái gì tiểu cô nương? Tiểu Khả Nhi đã sớm là một nụ hoa hé nở rồi..., chỉ chờ Anh Chá tới hái." Lâm Khả Nhi bĩu bĩu cái miệng nhỏ nhắn, bất mãn kháng nghị.
Anh Chá cũng sớm đã đem cô hái qua, chẳng những hái rất nhiều, còn hái rất vui, anh tại sao còn có thể nói cô là một tiểu cô nương?
Cô đã sớm tâm niệm phải làm người phụ nữ của Anh Chá!
"Anh Chá còn đang rất mệt mỏi, muốn đợi đến khi Khả Nhi lớn lên chút nữa. Tóm lại, không cho tiểu Khả Nhi nữa suy nghĩ lung tung." Đường Chá ra lệnh.
Vừa nghĩ tới tiểu Khả Nhi là người phụ nữ của anh, Khả Nhi còn quá nhỏ, Đường Chá cảm thấy mình nếu đối với tiểu Khả Nhi mới vừa 16 tuổi xuống tay có phải quá tàn nhẫn. Anh cố gắng nhẫn nhịn, muốn đợi cô lớn lên, thế nhưng chờ đợi thật làm người ta khó chịu.
Lời nói của Đường Chá khiến Lâm Khả Nhi suy nghĩ, không khỏi khó chịu, cô nói: "Cái người phụ nữ chết tiệt kia, làm hại Anh Chá thiếu nữa gặp nguy hiểm. Nếu để Khả Nhi gặp, quyết không tha cô ta! Khả Nhi muốn tìm 18 người đàn ông hành hạ cô."
Editor: Phục Hy
“Mười tám người đàn ông? Tiểu Khả Nhi, như vậy quá độc ác. Đừng làm thế!”
Đường Chá lắc đầu, nói với Lâm Khả Nhi: “Những chuyện đã qua thì nên để cho nó qua đi, đừng so đo nữa.”
“Nhưng mà thiếu chút nữa cô ấy đã hại em mất đi anh.” Nghĩ đến đây, Lâm Khả Nhi đột nhiên run rẩy ôm chặt hông Đường Chá, không muốn buông ra dù chỉ một khắc.
Nếu như chỉ vì một người phụ nữ xấu xa mà hại cô mất đi chú Chá, cô không biết liệu mình có sống nổi hay không nữa. Suy cho cùng, chú Chá cũng là mơ ước trong mười năm qua của cô, là người cô đã chờ đợi mười năm nha.
“Trừ khi Tiểu Khả Nhi không quan tâm đến anh nữa, bằng không anh tuyệt đối sẽ không buông tay.” Đường Chá nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên, dịu dàng hôn lên đôi môi kiều diễm, ướt át.
“Chú Chá!” Lâm Khả Nhi thâm tình hôn trả lại. Cô cố gắng lâu như vậy, rốt cuộc cũng chiếm được trái tim chú Chá. Hiện tại chỉ còn thiếu chú Chá chủ động hiến thân nữa thôi. Cô tin tưởng, không bao lâu nữa, cô sẽ có được cái cô muốn, cô sẽ không để chú Chá chịu đựng quá lâu.
Tay nhỏ bé cũng không chịu yên phận, nghịch ngợm thăm dò vào trong quần áo bệnh nhân của Đường Chá, ở trên khuôn ngực rộng rãi cường tráng nhẹ nhàng châm lửa.
Đường Chá gầm nhẹ một tiếng, bắt lấy tay của Tiểu Khả Nhi, ngăn cản cô trêu chọc hắn. Nhưng trái lại, nụ hôn của hắn lại càng thêm cuồng nhiệt, như thể muốn đem Lâm Khả Nhi nuốt vào trong bụng.
Môi của hắn mút lấy cánh môi cô, lưỡi hắn khiêu khích hàm răng của Tiểu Khả Nhi, nhiệt tình hưởng thụ hương thơm ngọt ngào, không buông tha bất kỳ một tấc mềm mại nào.
Lâm Khả Nhi chỉ cảm thấy toàn thân tràn đầy hưng phấn, nhiệt độ cơ thể trở nên nóng bỏng, như muốn sôi trào. Ngực cô nóng lên, gần như không thể hô hấp. Đầu lưỡi chú Chá cố chấp cuốn lấy cái lưỡi thơm tho của cô, điên cuồng dây dưa, hại khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ bừng, cặp mắt xấu hổ nhìn trộm dung nhan tuấn mỹ, lãnh khốc của Đường Chá.
Nhìn khuôn mặt tuấn tú phóng đại trước mắt, quả thật chính là cực phẩm thế gian, bộ dáng hắn như vậy khiến cô mê muội thật sâu, chỉ muốn đem hắn giấu đi, không cho bất kỳ cô gái nào nhìn thấy
Có lẽ vì chú Chá quá mê người, nên cô gái diễm lệ đó mới muốn có được hắn đi?
Cũng khó trách lúc vừa mới đến Canada, Lance đã đem nàng trở thành hoa si chặn ngoài cửa, thì ra có quá nhiều cô gái mơ ước đến người đàn ông của cô.
Cô sẽ không để họ được như ý. Tới một người, đánh một người, tới một đôi, đánh một đôi.
Ai cũng đừng nghĩ tranh với cô!
Ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Khả Nhi khiến trái tim Đường Chá như ngừng đập, chỉ muốn đem cô khảm vào cơ thể mình, để trong anh có cô, trong cô có anh. Bọn họ sẽ không bao giờ tách ra, bởi vì bọn họ đã sớm hòa làm một.
Môi của hắn không tự chủ được di chuyển xuống dưới, xoẹt qua vành tai hoàn mỹ, nhạy cảm của cô, hôn xuống xương quai xanh xinh đẹp. Nóng bỏng lưu lại trên cơ thể Lâm Khả Nhi từng chuỗi vết hôn.
“Chá, ôm em.” Khả Nhi đem ngực vươn lên cao, đem toàn bộ thân thể nhỏ nhắn dựa vào Đường Chá.
Lâm Khả Nhi khích lệ khiến cho Đường Chá càng thêm mê muội, hai tay của hắn không thể khống chế, chui vào váy Lâm Khả Nhi thăm dò, một đường hướng lên đẫy đà hoàn mỹ. Xúc cảm mềm mại thiếu chút nữa khiến Đường Chá phát điên. Nhất là hai tiểu anh đào trên cùng đã trở nên cứng rắn, đang nằm gọn trong bàn tay hắn, làm cho huyết mạch hắn căng phồng, kích tình nhộn nhạo.
“A Chú Chá.” Lâm Khả Nhi mảnh mai ngồ