ã nghe Trịnh Vy giới thiệu về gia cảnh nhà
Hàn Thuật, thực ra cô không sợ gì Chánh án Hàn, cô là Chu Tiểu Bắc, là người đã
vào Nam ra Bắc, chẳng có gì mà chưa gặp cả, lại có phải là loại gian lận phạm
pháp gì đâu, sợ chánh án toà án làm gì? Chẳng qua là cô cảm thấy không thích
ứng được với danh từ “bố mẹ” anh mà thôi.
Hàn
Thuật nắm bắt được ngay tâm sự của cô, anh cười nói: “Trước sau gì chẳng phải
có đoạn này đúng không? Anh thấy cần thiết phải đưa em ra mắt bố mẹ anh mà.”
Mặc dù
miệng anh cười nhưng vẻ mặt lại rất nghiêm túc. Chu Tiểu Bắc hiểu được thành ý
của anh, một người coi trọng cảm giác của mình, coi trọng không gian riêng của
mình như Hàn Thuật, rất dễ tạo cho phụ nữ cảm giác không khống chế được anh,
nhưng anh lại trịnh trọng dắt cô tới ra mắt bố mẹ, đưa cô bước vào cuộc sống
của mình, đây hoàn toàn không phải là một quyết định nông nổi, thậm chí có thể
nói đây là một sự thổ lộ rõ ràng, là một lời hứa hẹn.
Chu
Tiểu Bắc co chút cảm động, tuy cô không biết tại sao Hàn Thuật lại đưa ra quyết
định này vội vã như vậy, nhưng đối với một người đang khao khát lấy chồng như
cô thì đây chẳng phải giống đất hạn gặp trời mưa đó sao?
“Nét
mặt của em thật là phức tạp, anh có thể hiểu là em đang giằng co quyết liệt
trong lòng không đây?” Hàn Thuật mỉm cười nhìn Chu Tiểu Bắc.
“Có vấn
đề gì đâu, đi thì đi.” Chu Tiểu Bắc phóng khoáng nói.
Nhà của
Hàn Thuật nằm tại khu nhà ở số một của Toàn án Tối cao, thoạt nhìn biết ngay
kiến trúc khu nhà này tương đương với khu nhà dành cho hiệu trưởng ở Đại học G.
Hàn Thuật vừa tắt máy, Chu Tiểu Bắc nãy giờ cố giả vờ trấn tĩnh bỗng khom lưng
xuống, vẻ mặt vô cùng đau đớn, miệng không ngừng kêu “ái, ôi”.
“Em không
sao chứ?” Hàn Thuật sợ hãi hỏi.
“Em bị
đau bụng.” Chu Tiểu Bắc lí nhí nói.
Hàn
Thuật đưa tay đỡ cô: “Thế thì nhanh xuống xe đi, mẹ anh là bác sĩ, để mẹ anh
khám cho.”
“Em bị…
Hàn Thuật, em xin lỗi, em thấy có lẽ em không nên lên nhà anh thì hơn, chắc em
ăn phải đồ hỏng rồi.”
“Cứ cho
là bị đi ngoài đi, chẳng nhẽ em không thấy nhà vệ sinh gần đây nhất là ở nhà
anh à?”
Chu
Tiểu Bắc nhăn nhó lắc đầu, rồi ghé vào tai anh thì thầm vài tiếng. Cô nói vòng
vo quá khiến lúc đầu Hàn Thuật chẳng hiểu chuyện gì, kết hợp với thái độ úp mở
của cô, cuối cùng anh cũng đoán ra được cô muốn nói gì.
“Cái
đó… ồ… á?”
Chu
Tiểu Bắc nói tiếp: “Anh cũng biết đấy, lần đầu tiên đến nhà, em làm sao mở mồm
ra là hỏi mẹ anh mượn “cái đó” được, đúng không?”
Hàn
Thuật không biết nói gì, anh nhún vai: “Anh cũng không biết mẹ anh còn có “cái
đó” để cho em mượn nữa hay không ấy. Thôi được rồi, Chu Tiểu Bắc, ý của em là
bây giờ em rút lui đúng không?”
Chu
Tiểu Bắc cười nịnh bợ: “Nếu như anh không có ý kiến gì.”
Hàn
Thuật lấy tay gõ gõ vào vô lăng, cuối cùng anh cũng nở nụ cười: “Để anh đưa em
về nhà.”
“Không
không không, anh đã đến tận cửa nhà rồi, đừng có đưa em về làm gì.” Chu Tiểu
Bắc liến thoắng từ chối, “Anh vào nhà đi, em tự đi về được mà, không vấn đề gì
đâu.”
“Thật
không?”
“Thật
hơn bao giờ hết. Thôi em đi trước đây, anh đừng nói là em đến đây rồi nhé. Bai
bai anh, gọi điện thoại sau nhé.”
Hàn
Thuật bất lực dõi theo bóng dáng Chu Tiểu Bắc biến mất nhanh như tên lửa, cô có
thể rút lui ngay trước trận đấu còn anh thì không.
Nghe
thấy tiếng mở cửa của Hàn Thuật, mẹ anh đã đứng ngay sau cửa chờ con, vừa nhìn
thấy con, bà đã xót xa sờ nắn tay con trai: “Cục cưng, phải đến hai tuần nay
con không về nhà rồi đấy, xem con gầy thế này này, mẹ kê cho con thuốc bổ con
không uống đúng giờ phải không? Càng bận thì càng phải chú ý giữ gìn sức khoẻ
con ạ, mẹ đã bảo con chuyển về nhà từ lâu rồi mà cứ không nghe…”
Hàn
Thuật nghe từ “cục cưng” không thể sửa nổi của mẹ, bỗng nhiên cảm thấy mừng vì
Chu Tiểu Bắc không có ở đây. Anh ôm lấy vai mẹ, không để mẹ nói tiếp.
“Con
bảo này mẹ ơi, ngày nào con cũng uống no thuốc bổ mẹ cho con rồi, làm gì còn ăn
được cơm nữa. Hơn nữa, người mẹ gọn gàng thế này, con trai mẹ thì béo được đến
đâu?”
Kiểu
khen khéo léo này lập tức khiến mẹ Hàn Thuật vui như tết, bà cười mắng con:
“Chỉ khéo nịnh là giỏi thôi, lát nữa ăn nhiều canh vào nhé, mẹ đun cả chiều nay
đấy.”
Hai mẹ
con vừa nói chuyện vừa đi về phía phòng khách, Chánh án Hàn lúc này ngồi trên
ghế sofa ra điệu đang đọc báo cũng phải hỉ mũi: “Con trai sắp ba mươi tuổi đến
nơi rồi mà còn chiều thế, bảo sao mà đến giờ tính tình vẫn như đứa trẻ con,
chẹp… mẹ hiền thì hỏng con thôi.”
Hàn
Thuật nghe vậy liền nhìn về phía mẹ, hai mẹ con nhìn nhau hiểu ý cười, đây là
câu cửa miệng của Chánh án Hàn mỗi khi nhìn thấy cậu con trai, họ nghe nhiều
quá nên giờ cũng thành vô cảm rồi.
Hàn
Thuật là một điển hình được nuôi dưỡng trong gia đình bố nghiêm mẹ hiền. Vợ
chồng Chánh án Hàn có hai người con, một gái một trai, Hàn Thuật là con trai
út, trên anh còn có một chị gái hơn bốn tuổi tên là Hàn Lâm. Hàn Lâm có lẽ từ
nhỏ đã hơn Hàn Thuật ở chỗ cô thừa hưởng được tính nghiêm túc và chín chắn của
bố, chưa bao giờ khiến bố mẹ phải lo lắng vì mình. Tr
