ô.
“Hả?”
Cát Niên quay đầu lại nhìn cô bé. “À, chú ấy là người.”
Câu trả
lời có cũng bằng không này của cô rõ ràng không thể đáp ứng được tính tò mò của
đứa trẻ đang bước vào tuổi dậy thì.
“Cháu
biết chú ấy là người! Cô chú cứ giằng co nhau, thật là lạ, cô ơi, chúng ta
không phải gặp rắc rối gì đó chứ.”
“Làm gì
có nhiều rắc rối để mà gặp chứ.” Cát Niên mỉm cười, con bé này chẳng biết giống
ai, nhắc đến hai chữ “rắc rối” mà chẳng chút sợ hãi gì cả, thậm chí còn thấy
hứng thú. Thực ra nó không hiểu, rắc rối thực sự không phải là gia vị của cuộc
sống.
Cô bé
tỏ ra không hài lòng chút nào với kiểu trả lời đối phó của cô Cát Niên: “Cô
này, cô cứ lừa cháu, cháu có phải là đứa trẻ lên tám đâu, cháu mười tuổi rồi
đấy.”
Tuy Cát
Niên chẳng biết đứa trẻ tám tuổi và đứa trẻ mười tuổi về bản chất có gì khác
nhau, nhưng cô quyết định trả lời cô bé rõ ràng để cho nó lên giường đi ngủ:
“Là một người trước kia cô quen mà thôi, chú ấy nhìn thấy lá tỳ bà nhà ta, có
chút kích động ấy mà. Cháu phải biết là chú ấy đã bị ho rất lâu rồi.”
“Nhưng
cháu thấy cô làm sao ấy.”
“Tại
sao cháu lại nói vậy?”
Cô bé
bĩu môi: “Cô cười rất giả dối.”
“Nếu như
lúc cháu làm văn cũng quan sát kỹ thế thì cô đoán thể nào điểm làm văn của cháu
cũng tiến bộ nhanh lắm.”
“Cô hận
chú ấy à?”
Cát
Niên cuối cùng cũng không nhịn được cười, cô sợ nhất trẻ con cứ muốn tập làm
người lớn.
“Cháu
có hiểu thế nào là hận không?”
“Trương
Lệ nói xấu cháu với các bạn khác trong lớp nên cháu hận nó, chỉ muốn bóp nát nó
ra thôi. Thế hay là, cô hận cái giẻ lau của cô?”
Cát
Niên cúi đầu xuống theo phản xạ, trên bếp chẳng có gì, cô không hề đun nước,
cái giẻ vốn định dùng để lau bàn gần như đã bị cô vò nát. Cô vứt cái giẻ lau
lên thớt rồi rửa tay: “Đúng vậy đấy, ý nghĩ này của cháu thật là sáng tạo. Này,
sữa của cháu đây.”
“Cô à,
chú ấy là bạn trai cũ của cô à?” Cô bé đỡ lấy cốc sữa rồi ngồi xuống chiếc ghế
con trong bếp, tính tò mò của trẻ con cũng thật đáng sợ.
“Sao mà
cháu có hứng thú với một người lạ đến vậy nhỉ?” Cát Niên ngồi xuống bên cạnh cô
bé.
“Bởi vì
chú ấy đẹp trai.”
Từ quan
trọng nhất của vấn đề cuối cùng cũng được tiết lộ, con bé này cứ vặn hỏi cho
bằng được, hóa ra chẳng phải vì sợ gặp rắc rối gì, cái gì mà yêu này, hận này,
thật này giả này, tất cả đều là vì thấy người ta đẹp trai.
“Hà
hà.” Cát Niên cười phá lên, cô nhìn vào đôi mắt đã sắp biến thành hình trái tim
trên khuôn mặt cô bé. “Thẩm mỹ của người lớn và trẻ con đúng là khác xa nhau.”
“Nếu
như trước đây cháu biết chú ấy, chắc chắn cháu không bao giờ quên được, cô à,
chú ấy liệu có đến nữa không? Cô có nói với chú ấy là cây tỳ bà nhà mình còn ra
quả nữa không ạ?”
“Cái
này à, chắc là không đến nữa đâu.”
Cô bé
có vẻ thất vọng đưa một tay lên chống cằm, không biết vì sao bỗng nhiên nó lơ
đễnh, một lúc sau, mới thốt ra một câu: “Cô ơi, cô bảo bố cháu có đẹp trai hơn
chú ấy không?”
Cát
Niên đã quen với việc bất kể nói đến chuyện gì cô bé thể nào cũng liên tưởng
đến bố của nó.
“Đương
nhiên rồi, bố cháu đẹp trai lắm, cháu nói cứ như là chưa bao giờ được gặp bố
ấy.”
“Không
phải!” Cô bé kích động đặt bình sữa xuống, mép vẫn còn đấy bọt sữa màu trắng,
“Cháu không nói bố Tư Niên, cháu nói bố đẻ của cháu, bố sinh ra cháu cơ!”
Lúc
này, Cát Niên ước gì cô bé vẫn tiếp tục vặn vẹo chuyện “hận hay không hận”,
những vấn đề như thế ít nhất là đủ trừu tượng. Sai lầm lớn nhất của cô là năm
ngoái đã dẫn nó về nhà định để cho ra mắt “ông bà nội”. Cô nghĩ đã bao nhiêu
năm qua rồi, chắc bố mẹ cũng đã tha thứ cho cô, cô bé cũng cần có một mái ấm
gia đình bình thường. Kết cục, quan hệ căng thẳng giữa cô và bố mẹ không những
không có chút cải thiện nào, bà mẹ tuổi cao nhiều lời quá đáng của cô thậm chí
còn nói ra sự thật anh họ Tạ Tư Niên cũng chỉ là bố nuôi của cô bé.
Khi đó
nó đã chín tuổi rồi, do từ nhỏ không có bố mẹ bên cạnh, nên nó rất nhạy cảm với
chuyện thân thế của mình. Tuy lúc đó nó đang xem phim hoạt hình nhưng vẫn hiểu
được hàm ý của câu nói được xen vào trong một chuỗi các tiếng cãi lộn.
Điều
khiến Cát Niên ngạc nhiên là, lúc đó nó không hề khóc, cho đến tận khi về đến
nhà, nó vẫn hưng phấn đến kỳ lạ. Có lẽ trong tâm trí nó luôn mong đợi cuộc sống
của mình xuất hiện sự thay đổi, bố nó không phải là bố Tư Niên, người rất thần
bí và chưa bao giờ xuất hiện trước mặt nó, mẹ nó cũng không phải là một người
đã chết, cô bé không cần phải sống cuộc sống cô quạnh cùng người cô tầm thường
này. Sẽ có một ngày, bố mẹ trẻ trung thắm thiết của nó sẽ cưỡi mây bảy màu đến
bên nó, đón nó đi, cho nó được sống một cuộc sống hạnh phúc vui vẻ. Câu nói của
mẹ Cát Niên vừa hay chứng minh những điều mơ tưởng mông lung của nó là đúng,
khiến nó thấy tất cả những điều này đều có thể xảy ra, cuộc sống của nó sẽ xuất
hiện sự thay đổi.
Bắt đầu
từ lúc đó, nó chưa bao giờ sút giảm lòng nhiệt tình cao độ của mình trong việc
đi tìm người thân, nó suốt ngày dò hỏi Cát Niên về tình hình và tăm tích của bố
mẹ đẻ. Khi Cát Niên nhắc đi nhắc lại nhiều