iên quả nhiên bị đánh lạc hướng.
“Là
Thất thương quyền.” Cô khịt mũi thật thà trả lời Vu Vũ. “Do Mộc Linh Tử của
phái Không Động sáng lập ra, Kim Mao Sư, Vương Tạ Tốn chính là dùng loại võ
công này để giết chết Không Kiến đại sư của Thiếu Lâm Tự. Một thế quyền có bảy
loại công lực khác nhau, Kim Dung nói, trong con người có âm có dương…”
Vu Vũ
cắt ngang lời Cát Niên: “Đúng rồi, chính là cái này, đợi tớ kiếm được quyển
sách bí truyền này rồi luyện thành thì sẽ không còn bị thương nữa.”
Cát
Niên biết cậu đang tìm cách làm cho mình vui, cô bật cười nhưng lại làm vết
thương trên đầu nhói đau, cô méo xệch mồm rồi lại cố chịu đựng.
“Tớ về
trước đây, lần sau tớ sẽ tới tìm cậu, để cậu xem kỹ thuật của tớ có tiến bộ
không.”
“Vu…”
Cát Niên đã nói tạm biệt rồi, nhưng lại nhớ ra một số chuyện, lần sau nhất định
phải nói cho Vu Vũ biết, Thất thương quyền không phải là loại võ công tốt.
Trong
sách có viết: Thất thương quyền, tốc thành. Nhất luyện thất thương, tiên thương
kỷ, hậu thương nhân.
.
Giống
như thói quen xem sách, đọc thơ, nhìn người của cô từ trước đến nay, cô luôn
giải thích mọi chuyện theo cách riêng của mình, còn những ý tứ ẩn chứa sau mặt
chữ thì có gì là quan trọng chứ.
.
Mắt
nhìn theo bóng Vu Vũ khuất dần, Cát Niên sực nhớ ra chuyện đã đưa xe đẩy cho
Khiết Khiết trong lúc vội vàng. Cô không thể để một công chúa xinh đẹp như vậy
thay mình đổ rác được, vì thế cô vội vàng quay trở về chỗ cũ, khi đi qua sân
bóng mà vừa nãy cô bị “trúng chiêu”, không ngờ có rất nhiều người đang tụ tập ở
đấy, tất cả các cặp mắt đều hướng về một mục tiêu, mà mục tiêu đó hình như lại
là cô - người đang đi tới gần.
Cát
Niên càng bước càng thấy do dự, cô không biết tại sao các bạn đều không làm
việc nữa, lẽ nào hành động bỏ xe đẩy để đuổi theo Vu Vũ lại làm mọi người phẫn
nộ thế hay sao? Trong lúc đang suy đoán thì thầy chủ nhiệm bước đến.
“Tạ Cát
Niên, để tôi xem đầu em nào?”
Cát
Niên có đôi chút lắp bắp: “Xem thế… thế… nào ạ?”
Hàn
Thuật lắm mồm từ xa đã nhạo báng: “Đương nhiên là quay người lại để thầy xem
rồi, không lẽ vặt đầu xuống để xem chắc?”
Cát
Niên gượng cười rồi ôm đầu quay lại.
Thầy
giáo vén tóc cô lên để tìm vết thương, khi thầy khẽ chạm vào vết thương thì
nghe thấy tiếng xuýt xoa của Cát Niên.
“Vẫn
còn cười được à, bị sưng lên một cục rồi đây này, hình như còn bị trầy da nữa,
may mà không chảy máu. Con bé này, bị thương rồi mà còn chạy lung tung đi đâu
thế? Đi, đi cùng tôi đến phòng y tế.”
Những
ký ức về chuyện đạp đổ bàn đựng kim tiêm của bác sĩ khi bị tiêm hồi nhỏ ngay lập
tức trỗi dậy trong đầu Cát Niên, bất cứ cơ sở y tế nào cũng là ác mộng đối với
cô, cô vội vàng lắc đầu: “Không cần đâu ạ, em không đau nữa rồi.”
Thầy
giáo không nghe giải thích đẩy Cát Niên về phía phòng y tế: “Bị thương ở đầu
hậu quả có thể nhẹ cũng có thể nặng, sao có thể nói là không cần được.”
Cát
Niên đành phải miễn cưỡng đi theo thầy giáo, cô còn nghe thấy thầy nói với mấy
bạn đứng bên cạnh: “Mấy đứa các em cũng lại đây. Thầy đã nói bao nhiêu lần rồi,
đừng có nghịch ngợm ở nơi đông người, bây giờ thì làm bạn bị thương rồi đây
này, nếu mà nghiêm trọng thì đừng trách thầy gọi phụ huynh đến… Còn em nữa, Hàn
Thuật, đang yên đang lành em đùa nghịch với các bạn làm gì?”
Tuy
rằng Hàn Thuật và các bạn khác không học cùng lớp với Cát Niên, nhưng thầy chủ
nhiệm của Cát Niên là giáo viên bộ môn lớp Hàn Thuật, nên cũng biết một hai
người. Cát Niên không dám nhìn về phía có nhiều người, cô cắm cúi tiến về phía
trước. Bác sĩ ở phòng y tế giúp Cát Niên lau rửa và sát trùng vết thương rồi
bôi thuốc cho cô, bác sĩ nói tạm thời thì không có vấn đề gì, nếu cảm thấy khó
chịu ở đâu thì nói ngay với thầy giáo.
Cát
Niên ngồi trên ghế ngoan ngoãn gật đầu, đau thì đúng là đau thật, nhưng ai bảo
Cát Niên đen đủi thế cơ chứ? Hơn nữa, có khi lại chính cô vì đen đủi bị trúng
nhát đấy, nên thần linh mới khiến Vu Vũ quay lại tìm cô thì sao? Nghĩ như vậy,
cô thấy mình hết cả oan ức.
Cát
Niên khẽ hỏi thầy giáo: “Thầy ơi, em đi được chưa ạ? Em còn phải đi đẩy xe rác
nữa.”
Thầy
giáo thở dài nói: “Em không phải làm gì nữa, đợi vết thương hết sưng đã rồi làm
gì thì làm, bị tổn thương não rồi lấy ai làm đúng hết cho thầy phần đề thi trắc
nghiệm của bài kiểm tra tập làm văn bây giờ?”
“Thầy
Chương ơi, thế em được bao nhiêu điểm ạ?”
Hàn
Thuật vừa nghe thấy kết quả thi cuối kỳ có rồi liền tranh thủ cơ hội hỏi thầy
giáo.
“Em vẫn
còn tâm trạng nghĩ đến chuyện này cơ à? Việc em cần làm bây giờ là mau xin lỗi
Cát Niên đi, bị cả một cái chổi rơi vào đầu xem em có đau không. Con trai các
em nghịch như khỉ ấy, không yên chân tay lúc nào cả, hay là cứ thích bắt nạt
các bạn khác?” Cho dù như thế nào đi nữa, giáo viên cũng luôn bênh vực học sinh
của mình.
Hàn
Thuật vội thanh minh: “Em đã xin lỗi rồi đấy chứ ạ, có phải em cố ý đâu, chả
hiểu tại sao bạn ấy lại xuất hiện trước cán chổi của em, nếu không tin thì thầy
cứ hỏi Chu Lượng, hay Phương Chí Hòa, các bạn ấy đều nhìn thấy đấy ạ.”
