t là 1 đại minh tinh như Bonnie. Bọn họ lúc trước vui vẻ, mấy
giây sau lại nóng giận chửi bới, đây là chuyện thường xuyên diễn ra.
Huống chi, hắn cũng rất muốn nhìn một chút, Đồng Thiên Ái sẽ phản ứng như thế nào.
Tiểu nữ nhân này, tính tình nóng nảy giống như 1 con nhím, hẳn là phải đem
tiểu thư Bonnie ra thống mạ một trận rồi sau đó mới phủi tay bỏ đi,Tần
Tấn Dương trong lòng phỏng đoán.
"Tôi.." Thật lâu, Đồng Thiên Ái khép nép nói, "Thật xin lỗi, Bonnie tiểu thư! Xin cô tha thứ cho tôi!”
Cô gái này lại nói xin lỗi, quả thật làm cho Tần Tấn Dương mở rộng tầm mắt.
Hắn vô cùng hoài nghi, Đồng Thiên Ái trước mắt có phải cùng một người với
Đồng Thiên Ái ngày hôm qua vọt tới phòng làm việc hắn hay không ! Phản
ứng của nàng, thật làm cho hắn cảm thấy kinh ngạc!
Bonnie tựa hồ vẫn không giải tỏa được mối hận trong lòng, bén nhọn trách cứ.
"Người nào dẫn ngươi đến đây? Đem người lãnh đạo trực tiếp gọi tới cho ta! Người như cô mà cũng được làm ở đây sao?"
"Bonnie tiểu thư... Thật xin lỗi... Ta..." Đồng Thiên Ái run lên như sắp khóc
Mặc dù phần công việc này có cực khổ chút, nhưng tiền lương rất cao. So với mấy phân công còn lại mà nói, tiền công lại gấp đôi
Quan trọng là, công việc này hoàn toàn hợp với thời gian học ở trường. Mất đi công việc tốt như thế, quả thực rât đáng tiếc!
"Ngươi có nghe hay không,mau gọi cấp trên trực tiếp của Ngươi tới cho ta!” Bonnie hài lòng nhìn vẻ bối rối của nàng, cười
"Đủ rồi!" giọng nam thâm trầm cất lên
Bonnie ngạc nhiên quay đầu nhìn về Tần Tấn Dương, cảm thấy không thể hiểu nổi ý định của hắn.
Bonnie là một tay hắn bồi dưỡng, vừa xuất hiện được một tháng đã nhanh chóng
nhảy lên thành ngôi sao, hoàn toàn là do dựa vào thế lực cùng với tài
lực của Tần Tấn Dương
Trước kia cảnh này không phải là chưa từng phát sinh, nhưng Tần Tấn Dương chưa bao giờ ngăn cản nàng.
Thế mà lần này, hắn tự dưng lại xen vào mở miệng!
"Tấn Dương..."
Tần Tấn Dương nhìn về Bonnie, ra dấu im lặng, nụ cười trên mặt như quỷ
Satan, không ai có thể kháng cự được uy hiếp phát ra từ đó
Bonnie tức giận im bặt, nhìn Đồng Thiên Ái. Trong lòng nín thở, khuôn mặt càng tối lại, nàng cư nhiên lại bị 1 con bé ti tiện làm công việc lặt vặt
làm cho mất mặt!
Tần Tấn Dương hài lòng gật đầu với Bonnie, rồi phóng tia nhìn khiêu khích sang Đồng Thiên Ái.
Đồng Thiên Ái nhận được ý vị thâm trường trong ánh mắt hắn, nhíu mày.
Gương mặt vừa thấp thỏm lo âu, cũng là không khỏi bồi hồi, tựa hồ như đang cố gắng đè nén cái gì. Hít thở sâu một hơi , cắn răng.
"Ngô Bonie
tiểu thư, bây giờ tôi thu hồi lời nói xin lỗi vừa rồi. Chuyện rốt cuộc
là tình huống gì,tôi nghĩ cô rõ hơn tôi nhiều."
“Cái tát kia, tôi coi như là bị mèo hoang cào. Cô nếu còn muốn động thủ,tôi sẽ không chút do dự phản kích. Tôi cảnh báo cho cô biết , tôi luyện ba năm Không thủ
đạo. Cuối cùng, nói cho biết nhé: bây giờ tôi xin nghỉ việc!” Bonie rít khẽ tức giận, Đồng Thiên Ái mỉm cười nhàn nhạt.
Bao nhiêu bực tức trong lòng rốt cuộc đã được xả, nàng thong dong hướng cửa đi tới.
Ngẩng đầu nhìn về Tần Tấn Dương đang dựa bên cạnh cửa , ánh mắt khiêu khích giống như trước lại trở về.
"Tần Đại tổng giám đốc, phiền ngài tránh ra cho tôi qua." Đồng Thiên Ái nói, khuôn mặt tươi cười.
Tần Tấn Dương hiển nhiên là bị lời nói của nàng làm kinh sợ, hướng bên cạnh dịch một bước. Vẻ mặt sợ sệt , cho đến khi nghe được cửa "Phanh ——" một tiếng, mới phục hồi tinh thần .
Cúi đầu, âm thầm suy tư chuyện gì đó
"Tấn Dương." Bonnie rốt cục đứng dậy, đi tới bên cạnh Tần Tấn Dương
Tần Tấn Dương bỗng nhiên ngẩng đầu, cánh tay vương ra kéo Bonnie vào
lòng,hung hăng hôn lên môi của nàng. Lưỡi tiến quân thần tốc, dây dưa
không rời.
Mãnh liệt là vậy, nhưng thực sự không có một chút gì gọi là dục cảm ham muốn.
Đôi mắt tinh anh giờ đây phủ làn sương mỏng.
Không như cách đối xử ôn nhu thường ngày với tình nhân, hoàn toàn chẳng qua
là cướp đoạt, chính xác mà nói, hành động cuồng loạn lúc này của hắn,đơn giản chỉ để trút giận.
Nữ nhân chết tiệt !
Lại đúng lúc hắn mở miệng thay nàng giải vây , liền cố ý thể hiện thái độ phản kháng! Nàng rõ ràng là nhằm vào hắn!
Bonnie hoàn toàn chìm đắm trong nụ hôn của Tần Tấn Dương, cánh tay mãnh khảnh chủ động đặt trên cổ hắn.
Nàng kiễng chân, thân thể mềm nhũn dán lên thân thể khỏe mạnh tràn đầy khí
lực của hắn, nhắm mắt lại, lại càng quên mình say mê hôn đáp lại.
Nhiệt độ càng ngày càng cao,bên trong phòng hóa trang nho nhỏ nồng đậm không khí hoan ái.
Ngay cái lúc "sợi chỉ treo chuông", Tần Tấn Dương chợt tạm dừng nụ hôn.
Cúi đầu ngắm nhìn nữ nhân chưa thỏa mãn dục vọng phía trước, tuấn mỹ như
vậy trên mặt thoáng hiện tư thái cuồng ngạo , môi mỏng nở nụ cười tà,
không biết có thể làm bao thiếu nữ mê đắm
"Nói cho ta biết, ngươi yêu ta sao?"
Bonnie rạo rực không thôi, đôi mắt si mê, đưa môi hôn thêm một cái: "Tấn Dương, em yêu anh!"
“Tốt!” Tần Tấn Dương đưa tay khẽ vuốt khuôn mặt của nàng, trên mặt vẫn giữu nụ cười ôn nhu, "Đáng tiếc ta không yêu ngươi."
Nữ nhân này, đem lại cho hắn cảm giác đần độn vô vị
