kiếp trước cô lại cảm thấy anh không hiểu phong tình, cảm thấy anh thật đầu gỗ. Thực ra, chỉ là bởi vì lúc đầu anh thiếu kinh nghiệm, cho nên đơn giản là không biết làm cách nào để sống chung với cô. Chỉ cần cho anh thời gian, chỉ cần nói thẳng cho anh biết cảm giác của cô, anh nhất định có thể làm tốt mọi thứ.
Thấy Văn Mân không có ý định xem văn kiện nữa, Tiếu Đồng mới lần nữa cầm văn kiện lên, nhưng không phải đưa cho Phó Thiên Húc mà là đưa cho Khương Bạch San.
“Cô xem mấy hình ảnh trong tư liệu, nói một chút suy nghĩ của cô đi.”
Giọng điệu thản nhiên nghiêm túc, một tia gợn sóng cũng không có, hoàn toàn không có tí ôn nhu giống như đối với Văn Mân vừa rồi.
Văn Mân thấy Khương Bạch San mở ra tờ văn kiện, chỉ liếc mắt nhìn ảnh chụp phía trên một cái sắc mặt liền trắng bệch, vẻ mặt phảng phất giống như nuốt phải con muỗi không được tự nhiên.
Văn Mân liếc mắt nhìn lại Tiếu Đồng, chỉ thấy anh lúc này đang nhìn Phó Thiên Húc, trong mắt thoáng hiện một tia đùa cợt.
Trong tích tắc, cô liền hiểu rõ ý đồ của Tiếu Đồng, người này thì ra lại nhỏ mọn như vậy. Lúc trước Phó Thiên Húc tỏ ra khinh thường anh, anh lại còn ghi hận, không chỉ ghi hận, anh còn nghĩ đến hành động trả đũa này nữa chứ, lúc dùng cơm lại cố ý để Khương Bạch San nhìn thấy mấy tấm ảnh chụp nhằm trả đũa Phó Thiên Húc.
Chẳng qua là, Phó Thiên Húc không biết là do mình đã thấy rất nhiều hình, đã tê liệt, hay là bởi vì thần kinh quá vững nên căn bản không để ý tới loại ảnh chụp này sẽ làm cho phụ nữ kinh sợ. Vì vậy, lúc này anh ta còn thật sự chờ đợi đáp án của Khương Bạch San, cũng không có ý định giúp cô cất đi mấy tờ văn kiện đó.
Khương Bạch San nhìn cái người đàn ông cục mịch bên cạnh, bất đắc dĩ thở dài, sau đó mới đem lực chú ý đặt lên tấm ảnh chụp lần nữa. Trên ảnh là một cái đầu lâu được cắt từ cổ xuống, đã thối rữa gần như chỉ còn lại xương cốt. Từ chỗ bị cắt bỏ, nhìn thấy hốc mắt đen nhánh của cái đầu lâu, cô liều mạng khắc chế xúc động muốn đem tập văn kiện đập lên đầu Phó Thiên Húc một cái. Giáo sư Tiếu dù chỉ số cảm xúc kém đến mấy cũng biết đau lòng vợ mình, cô và Thiên Húc tốt xấu gì cũng là từ nhỏ lớn lên cùng nhau, anh lại có thể không chút lo lắng xem cô xem rồi còn có thể ăn ngon.
Dù sao cô cũng chỉ là một trợ lý nghiên cứu viên, bình thường ở phòng thí nghiệm nhìn thấy đều là xương cốt đã được rửa sạch, mà Phó Thiên Húc tuy làm cảnh sát nhưng vì quy định giữ bí mật của đội cảnh sát nên cho tới bây giờ vẫn chưa từng mang loại văn kiện này về nhà. Lần này nếu không phải vụ án khó giải quyết, vẻ mặt anh lộ rõ sự phiền não thì cô cũng sẽ không muốn đi nhờ giáo sư Tiếu hỗ trợ làm gì.
Tính ra, cô đúng là cho tới bây giờ cũng chưa bao giờ nhìn qua cái loại còn treo thịt vụn máu chảy đầm đìa gì đó, cho nên lúc này chỉ cảm thấy bên trong dạ dày cũng cuộn lên. Cực lực áp chế sự khó chịu bên trong dạ dày, Khương Bạch San trợn to hai mắt cố gắng nhìn rõ
vết thương trên đầu lâu. Nhưng bởi vì trên ảnh chụp đầu lâu vẫn còn dính một ít da thịt thối rữa, nên dù độ nét của ảnh chụp rất tốt cũng không
thể nhìn rõ các chi tiết nhỏ.
Điểm duy nhất có thể nhìn rõ là ở giữa hộp sọ có miệng vết thương xuyên suốt hai bên với đường kính khoảng 0.25 tấc, miệng vết thương này xuyên qua hộp sọ, để lại một hỗ hổng.
Miệng miệng vết thương ở cổ giống như là bị một loại vũ khí sắc bén cắt mà thành.
“Giáo sư Tiếu, từ ảnh chụp có thể thấy được, cái đầu lâu này hẳn là bị
một loại vũ khí sắc bén cắt bỏ, về phần sau khi chết mới bị cắt ra hay
đây chính là nguyên nhân chí mạng vẫn cần phải tiến hành một bước xét
nghiệm, còn miệng vết thương trên hộp sọ lại giống như dấu vết bị viên
đạn bắn thủng để lại.
“Ừm ~” Tiếu Đồng chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng, làm cho người khác hoàn
toàn không thể đoán ra anh đối với câu trả lời của Khương Bạch San là
hài lòng hay không hài lòng.
“Giáo sư Tiếu, tôi đoán đúng rồi sao?” Không nhận được câu trả lời chắc chắn của Tiếu Đồng, trong lòng Khương Bạch San có chút thấp thỏm không
yên. Chương trình nghiên cứu của cô ở trường đại học cũng không phải là
xương cốt người mà là các loài động vật, đối với kiến thức về xương cốt
người là sau khi vào sở nghiên cứu làm việc mới đi theo các tiền bối học được một ít.
“Phần khung xương ở trên chân mày của đầu lâu cũng không nhô ra chứng
tỏ người chết là phụ nữ, phần bị cắt đi nằm giữa đốt xương sống thứ năm
và thứ sáu, theo tình trạng thối rửa và màu sắc của nó có thể thấy được, chiếc đầu lâu này đã bị ngâm trong nước ít nhất bốn đến năm ngày.”
Nếu như nói, sau khi nghe đội trưởng Phạm nói qua, Phó Thiên úc đối với năng lực của Tiếu Đồng cũng đã tín nhiệm tới hơn sáu phần, còn hiện
tại, thấy được Tiếu Đồng chỉ nhìn vào nội dung ảnh chụp đã nói ra được
nhiều thông tin như vậy, mức độ tín nhiệm gần như đã đạt tới mười phần.
“Giáo sư Tiếu, quả nhiên anh thật lợi hại, chả trách đội trưởng Phạm
nói chỉ cần anh chịu ra tay hỗ trợ thì việc phá án coi như sắp xong
rồi.”
Tiếu Đồng cũng không để ý tới sự sùng bái của Phó Thiên Húc, chẳng qua
là một tay cầm lấy thức ăn trên