Old school Easter eggs.
Chồng Cũ Nuôi Tôi

Chồng Cũ Nuôi Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324274

Bình chọn: 9.5.00/10/427 lượt.

của mình! “Nhưng anh không đẩy cô ấy ra.” Đây mới là điểm làm cho cô đau lòng.

“Anh đương nhiên là có! Chẳng lẽ em không thấy sao?”

Cô sửng sốt một chút rồi lắc đầu.

“Gì cơ?” Lần này biến thành hắn sửng sốt.

Quảng Nhân Nhân nhíu mày, cố gắng nhớ lại, thực sự là cô không nhìn thấy nhưng giờ nghĩ lại, cô cũng không dám chắc mình nhìn cái hình ảnh đau lòng đó trong bao lâu nữa, có lẽ là ba giây, có lẽ là năm giây, cũng có lẽ chỉ có một giây, cô chỉ biết rằng hình ảnh đó khiến cho cô có cảm giác như bị đóng băng, một giây đối với cô dường như là cả một đời. Tim rất đau, đau đến mức cô không thể chịu được, đành nhanh chóng xoay người rời đi, khóc với cả cõi lòng tan nát.

“Sao em có thể không thấy cho được? Chỉ một giây, không, thậm chí còn ngắn hơn vậy nữa, anh đã lập tức đẩy cô ta ra. Em thực sự không nhìn thấy ư?” Hắn nói với cô bằng chất giọng kích động, cố gắng bảo vệ cho sự trong sạch của mình.

“Hình như……… Em lập tức quay đầu chạy đi.” Cô áy náy nói.

Hắn lập tức ngây ngốc, quả thực không biết nói gì nữa.

“Gặp phải chuyện như vậy, em có thể xông lên tát cho người phụ nữ kia một cái, hoặc tát cho anh một cái, việc gì em phải chạy đi?” Hít sâu một hơi, hắn dạy cho cô việc đáng ra phải làm.

“Em có quyền gì cơ chứ?” Cô đau đớn nhìn hắn, hỏi lại.

“Ý em là gì?” Hắn không hiểu.

“Em dùng cái thân phận gì để mà đánh cô ấy hay đánh anh?” Cô hỏi, cuối cùng cũng đem câu hỏi không dám đụng vào nói ra.

“Dùng thân phận gì á? Đương nhiên là dùng thân phận bà xã rồi. Nếu em cảm thấy thân phận này vẫn chưa đủ sức nặng thì còn thân phận là mẹ của con anh nữa!” Hắn thẳng thắn nói, như thể chuyện vốn phải như thế.

“Anh quên chúng ta đã li hôn rồi sao?” Cô nhịn không được mà nhắc cho hắn nhớ, bọn họ sớm đã không còn là vợ chồng nữa rồi.

“Em không biết sao?” Vẻ mặt hắn có chút trách móc.

“Biết gì cơ?”

“Chúng ta chưa li hôn bao giờ, cho đến bây giờ, em vẫn đường đường chính chính là bà Triển.” Hắn nhìn thẳng vào cô.

Cô kinh ngạc đến há hốc mồm. “Gì cơ?”

“Thì ra em thực sự không biết.” Hắn thở dài nói, cúi đầu hôn lên khuôn mặt đang ngây ngốc của cô.

“Rốt cuộc là có chuyện gì vậy, hai chúng ta rõ ràng đã li hôn rồi mà, tại sao anh lại nói chúng ta chưa li hôn bao giờ?” Cô khó hiểu nhìn hắn. “Chúng ta đã kí vào đơn li hôn rồi, thậm chí còn nhờ luật sư giúp chúng ta chuyện phí trợ cấp cùng chuyện sang tên nhà cửa, không phải sao?”

“Em có đi đăng kí li hôn không?”

“Hả?”

“Trên chứng minh thư của em vẫn viết tên anh là chồng đúng không?”

“Đó là vì…..” Đó là vì cô không đành lòng, nên không đi đổi giấy chứng minh thư mới.

“Thực ra, anh cũng không nhờ luật sư xử lí chuyện đăng kí li hôn của chúng ta, chỉ nói với ông ấy rằng, nếu như em phát hiện ra hai chúng ta thực không có li hôn mà tìm đến ông ấy vậy thì xin ông ấy cứ làm theo ý muốn của em. Nhưng trong suốt hai năm qua, việc duy nhất em muốn làm là đem ngôi nhà trả lại cho anh, chẳng hề nhắc đến việc kiểm tra chuyện trước pháp luật, chúng ta vẫn đang là một đôi vợ chồng.” “Anh từng nghĩ, có lẽ là vì em căn bản không chú ý đến chuyện này, nhưng điều này cũng gián tiếp chứng minh một chuyện, đó là sau khi em rời xa anh, ít nhất cũng không gặp người nào đó mà em muốn lấy, cho nên em không phát hiện ra chuyện li hôn giữa chúng ta là giả, em không biết khi anh nhận ra điều này, anh đã vui mừng biết bao nhiêu đâu.”

“Vậy nên cho tới bây giờ, anh mới không cầu hôn em hay nói chuyện tái hợp, là vì chúng ta vẫn là một đôi vợ chồng chân chân chính chính đúng không?” Quảng Nhân Nhân rốt cục cũng ngộ ra, điều này cuối cùng cũng đã hóa giải hết những khúc mắc trong lòng cô. Ông Trời ơi, thì ra bọn họ căn bản không có li hôn, cô vẫn mãi là bà xã của hắn, mãi mãi là bà Triển, là người mẹ duy nhất của con hắn.

“Em muốn anh cầu hôn em lần nữa sao?” Hắn đột nhiên hỏi cô.

Cô sửng sốt, vội vàng lắc đầu, nói: “Em không phải có ý này_____”

Nhưng cô còn chưa nói hết thì hắn đã đứng dậy, quỳ trước mặt cô. “Quảng Nhân Nhân tiểu thư, em có đồng ý lấy anh không?” Hắn nắm lấy tay cô, chân thành, thâm tình nhìn cô mà nói: “Đồng ý để anh chăm sóc cho em cả đời này, thương yêu em cả đời, bất kể sau này có chuyện gì xảy ra, vẫn mãi là chỗ dựa cho em, vĩnh viễn bầu bạn bên cạnh em, có được không?”

Nhìn hắn, mắt Quảng Nhân Nhân bất giác đỏ hoe, muốn mở miệng nói em đồng ý, nhưng lại nhận ra cổ họng không tài nào phát ra tiếng, vậy nên cô chỉ có thể gật đầu như để nói rằng, cô đồng ý, nước mắt cũng theo đó mà rơi xuống.

“Đây là nước mắt hạnh phúc sao?” Hắn nhẹ nhàng chạm lên nước mắt cô.

Cô yên lặng gật đầu.

“Anh thích khi em vui, khi em hạnh phúc, em sẽ cười chứ không phải khóc thế này.” Hắn dịu dàng nói, lại trở lại ngồi bên cạnh cô, ôm cô vào lồng ngực mình. “Sau này cho dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, anh cũng sẽ không buông em ra đâu, Nhân Nhân à.” Hắn chân thành ước hẹn.

“Em yêu anh.” Cuối cùng cô cũng thốt nổi thành lời.

“Anh cũng yêu em, rất yêu, rất yêu.” Hắn dịu dàng hôn cô.

Hôm sau, Phù Khiết xin phép nghỉ lên lớp, mới sáng sớm đã bảo Khươ