Pair of Vintage Old School Fru
Chồng Khờ Không Nghe Dạy

Chồng Khờ Không Nghe Dạy

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323843

Bình chọn: 7.00/10/384 lượt.

có thể rửa sạch oan ức lại bị thua Điền Bảo Bối “nhanh mồm nhanh miệng” ở dưới.

Làm ơn đi, lần này anh lại có thể chưa đầy một phút đã bắn ra, thế là oán niệm trên người Diệp Tỉnh An phát ra càng ngày càng mạnh, sau đó Điền Bảo Bối lại thử “an ủi” cho anh thêm mấy lần, kết quả là anh cố gắng duy trì cao lắm cũng chỉ được vài phút, cũng không biết tại sao, nhìn thấy Điền Bảo Bối làm vậy anh liền cảm thấy chịu không nổi.

Diệp Tỉnh An bắt đầu lâm vào khủng hoảng.

Vốn dĩ lúc đầu nói sinh con xong sẽ ly hôn, hiện tại năng lực của anh lại có vấn đề, điều này nghĩa là cô sẽ càng mau chóng muốn ly hôn với anh sao?

Thế là tính tình nóng nảy của Diệp Tỉnh An lại nổi lên, anh bắt đầu suy nghĩ kế hoạch, mà kế hoạch của anh vốn chả phải gọi là kế hoạch, anh nghĩ cái gì thì làm cái đó, tâm trạng thay đổi nhanh chóng, so với phụ nữ có thai cũng không khác nhau là bao.

Giống như hôm nay, không biết anh tính toán chuyện gì, lại ra một số điều khoản, lưu loát viết ra mười mấy điều, toàn bộ đều liên quan đến cuộc sống riêng tư của Điền Bảo Bối, Điền Bảo Bối nhìn qua một lần, sau đó đem mấy điều khoản này hỏi anh: “Cái này không phải là anh muốn hạn chế tự do của tôi sao?”

Diệp Tỉnh An nghiêng người ngồi trên ghế, lắc lắc cái chân tỏ vẻ không quan tâm: “Hạn chế tự do? Tôi sẽ không nhàm chán như vậy.”

Điền Bảo Bối chớp mắt mấy cái: “Đây không phải hạn chế thì là gì?”

Diệp Tỉnh An ngồi thẳng người, nghiêm trang gõ lên bàn một cái: “Tôi là vì đứa bé, cô là mẹ, phải vì con mình mà hy sinh bản thân một chút, nhất là tự do.” Anh giống như đang nói chính nghĩa và lợi ích chung: “Không phải chỉ là một mình cô, ăn uống mỗi ngày phải suy nghĩ cho đứa bé trong bụng nữa, tôi đây đặt ra những điều này cũng không phải là không có căn cứ, mỗi điều tôi đều đã thảo luận qua với bác sĩ, tất cả đều tốt cho đứa bé.”

Điền Bảo Bối bĩu môi nhìn tờ giấy: “Không cho liên lạc với Từ Hàng cũng là vì tốt cho đứa bé à?”

Ánh mắt Diệp Tỉnh An lóe lên, nghiêm túc nói: “Từ Hàng thích cô, cô cũng biết chứ? Mà bác sĩ nói em bé trong bụng rất nhạy cảm, cô tiếp xúc với Từ Hàng, lỡ em bé nhìn thấy cô bên ngoài. . . . tưởng Từ Hàng là cha nó thì sao?” Giải thích xong, Diệp Tỉnh An nghiêng về phía sau một chút: “Cô là người trong cuộc, lợi hay hại cô có quyền quyết định, muốn xóa tôi cũng không có cách nào khác.”

Điền Bảo Bối bất đắc dĩ cười cười, gõ tay vào khung kính: “Giấy anh cũng đã treo vào khung, tôi còn thay đổi cái gì.”

Diệp Tỉnh An nghẹn lời, tức giận nói: “Tôi cũng chỉ vì muốn tốt cho cô mà thôi.”

Điền Bảo Bối đầu hàng: “Được rồi được rồi, dù sao tôi và anh ta cũng không cần thiết phải liên lạc.”

Diệp Tỉnh An gần đây nóng lạnh bất thường, Điền Bảo Bối lười phải cãi cọ với anh, cô nói: “Tôi làm theo là được.” Sau đó vỗ vỗ thắt lưng, ngáp một cái, đi thẳng lên lầu.

Gần đây phản ứng lúc mang thai của cô trở nên tương đối nghiêm trọng, số lần nôn mửa càng ngày càng nhiều, lại hay buồn ngủ, cả ngày lẫn đêm đa số là ngủ, không còn tràn đầy sức sống giống như lúc trước, số lần cãi nhau với Diệp Tỉnh An cũng giảm dần.

Diệp Tỉnh An đợi một lúc, chờ Điền Bảo Bối lên lầu rồi mới nhanh chóng đứng lên.

Anh đem cái khung đi lên lầu ba, sau khi treo lên một cách chắc chắn mới thở phào nhẹ nhõm, hài lòng đứng tại chỗ suy nghĩ thêm những giao ước mới, gian kế sau khi thực hiện thành công thì cười mấy cái, sau đó anh bước đến thư phòng.

Diệp Tỉnh An lén lén lút lút đóng cửa lại, lấy một gói thuốc từ trong cái tủ lạnh mini mới mua, rồi lại lén lén lút lút đi tới phòng bếp dùng lò vi sóng làm nóng thuốc, sau đó ngồi xuống trước bàn ăn, cắt một góc, cắm ống hút vào bắt đầu uống, tiếng nuốt ừng ực chứng tỏ anh đã hoàn toàn thích ứng với mùi vị của thuốc bắc.

Không phải là vì anh cảm thấy mình không đủ năng lực nên mới uống thuốc, chẳng qua là cảm thấy lúc trước mua nhiều như vậy, bỏ đi thật lãng phí, Diệp Tỉnh An tự nói với mình như vậy, sau đó giống như một cậu bé ngoan đem thuốc uống sạch không còn một giọt.

Sau khi uống xong, anh thỏa mãn nấc một cái rồi đi vào toilet, đem gói thuốc ném vào thùng rác, sau đó liếc nhìn đồng hồ một cái, thay quần áo rồi tới công ty.

Đến công ty, anh ăn uống qua loa rồi bắt đầu làm việc, gần ba giờ chiều, thư ký cầm một ly cafe đi vào, Diệp Tỉnh An liếc mắt không vui nói: “Tôi đã nói với cô bao nhiêu lần, tôi không uống cafe.”

Thư ký nhíu mày vô tội: “Diệp chủ tịch, không phải phu nhân của ngài đã mang thai rồi sao?”

Diệp Tỉnh An tức giận nhìn thư ký, một câu cũng không trả lời.

Thư ký biết mình lỡ miệng, lập tức run rẩy nói xin lỗi: “Diệp chủ tịch, tôi sẽ lập tức đi đổi nước cam.”

Diệp Tỉnh An không nhịn được, phất tay: “Được rồi được rồi, đi đi. . . . . “ Anh dừng một chút, lại nói: “Hâm nóng cho tôi một gói thuốc, không cần ống hút, cứ bỏ vào tách cafe là được, làm nóng tám phần thôi.” Thư ký sửng sốt, sau đó đáp một tiếng rồi đi ra.

Diệp Tỉnh An cúi đầu sắp xếp công việc, vuốt vuốt chân mày đau nhức, đoán không chừng qua mấy ngày chuyện của mình sẽ bị truyền đi xôn xao.

Sau khi uống hết gói thuốc bổ, đột nhiên a