là hoành thánh, cách vài ngày sẽ mua về ăn, làm cho khắp nơi trong căn phòng tràn ngập hương vị của hoành thánh, hiện tại Diệp Tỉnh An nghe thấy mùi cũng muốn phun, nhưng không đợi tới lượt anh, Điền Bảo Bối đã có cảm giác buồn nôn trước.
Điền Bảo Bối ôm ngực, trợn to hai mắt, vẻ mặt như muốn ói, cô lấy tay che miệng, buông chén xuống, chạy vào toilet, kế tiếp Diệp Tỉnh An chỉ nghe tiếng cô nôn mửa.
Diệp Tỉnh An dài cổ ngóng, càng ngóng càng dài, thiếu chút nữa thì bò lên sofa mà nhìn, đến khi trong toilet có tiếng xả nước, anh mới nhanh chóng ngồi trở lại, sửa sang quần áo, dáng vẻ bình tĩnh.
Sắc mặt Điền Bảo Bối trắng bệch, ngồi trở về chỗ cũ, vỗ vỗ nhẹ lên ngực, hô hấp có chút hỗn loạn.
Diệp Tỉnh An nhìn cô vài lần, đấu tranh tư tưởng một hồi, không nhịn được lên tiếng: “Cô gần đây làm sao vậy? Cứ ăn xong rồi ói, thật lãng phí thức ăn.”
Không những thế lại còn hay nóng nảy tức giận, Diệp Tỉnh An cảm thấy gần đây Điền Bảo Bối thay đổi thật nhiều.
Điền Bảo Bối trừng mắt nhìn anh, không muốn trả lời, nhưng im lặng một hồi, sắc mặt cô khẽ biến, ngồi thẳng người, sau đó kinh ngạc nhìn Diệp Tỉnh An.
Diệp Tỉnh An bị cô nhìn có chút run rẩy, nhích về phía sau, chớp mắt vài cái: “Tôi không có ý gì, tôi chỉ quan tâm cô thôi, tôi không muốn cãi nhau với cô.”
Lời còn chưa nói xong, cô liền bổ nhào tới trước mặt anh, khuôn mặt nhỏ nhắn nháy mắt gần kề, Diệp Tỉnh An theo phản xạ ôm đầu: “Không được đánh vào mặt.”
Điền Bảo Bối chép chép miệng vài cái, kéo tay Diệp Tỉnh An xuống: “Aizzz, tôi không có đánh anh.”
Diệp Tỉnh An vẻ mặt hoài nghi nhìn cô: “Vậy cô định làm gì?”
Vẻ mặt Điền Bảo Bối đang lạnh nhạt dần dần trở nên hưng phấn: “Học trưởng, gần đây tôi hay có cảm giác buồn nôn có phải không?”
Diệp Tỉnh An gật gật đầu.
Điền Bảo Bối cắn cắn ngón tay, ánh mắt tỏa sáng: “Ăn cũng rất nhiều phải không?” Diệp Tỉnh An nhìn thấy cô hưng phấn tươi cười mà trong lòng xao động, lúc này mới phát hiện mình có chút nhớ nhung nụ cười của cô.
Điền Bảo Bối giơ tay nhìn trần nhà, lẩm bẩm đếm, sau đó lại kích động lao tới: “Học trưởng, tháng này nguyệt sự của tôi cũng chưa tới, ăn vào lại ói, anh nghĩ có phải tôi . . . . . . “
Lời nói của cô làm Diệp Tỉnh An thay đổi sắc mặt, lập tức ngồi thẳng dậy: “Ý cô nói là cô có thai?”
Điền Bảo Bối cắn môi, cười híp mắt gật đầu: “Ừ.”
Diệp Tỉnh An nuốt nuốt nước miếng, vẻ mặt mờ mịt: “Vậy. . . . . . . . “
Điền Bảo Bối nhìn anh chằm chằm một hồi, thấy anh không có phản ứng, liền chụp tay anh, gấp gáp nói: “Nhanh lên, đi mua que thử thai.”
Diệp Tỉnh An bừng tỉnh, lập tức mặc quần áo đi ra cửa.
Loại chuyện mua que thử thai này cũng không thể sai trợ lý hay bảo vệ đi làm, cho nên nửa đêm vắng vẻ, chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn Tỉnh Sắc lén lén lút lút xuất hiện ở tiệm thuốc, sau đó cầm lấy một que thử thai đặt trước quầy thuốc, vội vã tính tiền.
Trên đường về nhà, Diệp Tỉnh An cảm thấy mình bị tụt xuống một bậc rồi, sống hai mươi tám năm, thật không nghĩ tới một ngày chính mình phải lén lén lút lút đi mua que thử thai.
Anh xách túi chạy về nhà, sau đó ném que thử thai cho Điền Bảo Bối.
Điền Bảo Bối cầm que thử thai chạy vào trong toilet, sau đó không nghe thấy động tĩnh gì nữa.
Diệp Tỉnh An cũng đi tới, đứng bên ngoài hỏi vọng vào: “Sao rồi?”
Điền Bảo Bối nói: “Chờ một chút.”
Qua mấy phút sau, Diệp Tỉnh An lại hỏi: “Sao rồi?”
Điền Bảo Bối lại nói: “Chờ một chút.”
Lại qua thêm mấy phút, Diệp Tỉnh An không nhịn được hỏi: “Vẫn chưa có à?”
Điền Bảo Bối thét chói tai: “Tôi không tiểu được.”
Diệp Tỉnh An ngậm miệng, đợi thêm mấy phút nữa, bỗng nghe thấy có tiếng nước chảy rõ ràng trong toilet.
Anh hắng giọng một cái, không nói gì, yên lặng chờ, trong lòng thầm nghĩ lần này chắc cũng không có, thử qua mấy lần không thành công, lần này chắc cũng thế thôi.
Một lúc sau, cửa toilet đột nhiên mở ra, Điền Bảo Bối trợn to hai mắt nhìn Diệp Tỉnh An, ngực phập phồng nhưng không nói lời nào.
Diệp Tỉnh An đứng thẳng người, cúi đầu nhìn cô: “Sao rồi?” Điền Bảo Bối nắm que thử thai thật chặt, gương mặt ửng hồng.
Da đầu Diệp Tỉnh An run lên, xong rồi, phản ứng lần này có vẻ không ổn.
Điền Bảo Bối nhón chân, mím môi kìm nén đến mức khuôn mặt trở nên đỏ rực, cuối cùng cũng không kìm được, thét chói tai: “Học trưởng, tôi có thai rồi.”
Lần chiến tranh kéo dài này giữa Diệp Tỉnh An và Điền Bảo Bối cứ như vậy kết thúc.
Bảng chu kỳ và chế độ ăn uống đảm bảo cuộc sống khỏe mạnh cứ như thế đều bị dẹp sang một bên, đổi thành một bảng kế hoạch đảm bảo sức khỏe thời kỳ mang thai.
Vất vả lắm mới có thai nên Điền Bảo Bối rất coi trọng việc này, đối với lời dặn dò của bác sĩ tuyệt đối nghe theo, mỗi ngày đúng bữa sẽ ăn cơm, uống thuốc bổ, vận động đúng mực, đi tản bộ, tránh xa tất cả những vật dụng có chất phóng xạ, còn mua một đống sách viết về thời kỳ mang thai, thật ra những thứ này Diệp Tỉnh An có thể nhịn được tất cả, chỉ có một điều. . . . . . . . . . không thể làm chuyện vợ chồng, cái này anh hoàn toàn không chịu nổi.
Dựa vào cái gì mà không cho anh làm chuyện đó? Không làm chuyện đó t
