Chồng Ngốc Của Tôi

Chồng Ngốc Của Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323911

Bình chọn: 9.5.00/10/391 lượt.

đó.” Đỗ Vũ tức giận nói.

“Anh dị ứng với cafe sao?” Kiều Nhung Ngọc vừa đút anh ăn sáng vừa hỏi.

Lắc đầu, tỏ ý không hiểu. Vẻ mặt anh mờ mịt, không hiểu anh hai nói dị ứng là ý gì.

“Anh từng uống qua chưa?”

Gật đầu, hình như đã uống một lần nhưng hương vị thế nào thì anh lại quên mất rồi.

“Sau khi uống xong có cảm giác gì?” Xem ra anh chẳng nhớ gì rồi.

Lắc đầu, lần đó làm sao uống được anh còn không nhớ rõ thì sao có thể nhớ được uống xong có cảm giác gì chứ.

“Để tôi nói.” Đỗ Vũ thật sự không chịu nổi cảnh một hỏi một đáp.

“Lúc 10 tuổi nó từng uống trộm cafe quản gia pha cho cha nuôi kết quả là tim đập nhanh, chân tay co giật suýt chút nữa thì sốt cao, may mà quản gia

đến phòng bếp mang cafe ra mới phát hiện được nó, nếu không thì nó đã

chết từ lâu rồi.” Nhớ lại cảnh tượng lúc đó, nói không dọa người mới là

lạ.

Sau khi nghe xong, Kiều Nhung Ngọc trực tiếp giành lấy cốc từ trong tay anh, đưa đến bên miệng: “Uống hết sữa đi.”

Anh cũng đâu nhớ rõ, chắc chắn là anh hai nói lung tung rồi. Bĩu môi, không tình nguyện uống hết sữa, hai mắt vẫn chăm chú nhìn cốc cafe trong tay

mọi người.

“Lát nữa các anh cứ đi làm đi, tôi sẽ bảo lái xe đưa

chúng tôi về Phong gia.” Thấy anh ngoan ngoãn uống hết sữa, Kiều Nhung

Ngọc mới nói ra quyết định của mình.

Bốn người suy nghĩ một lúc liền gật đầu.

Ha ha, đợi lát nữa các anh đi hết, anh sẽ uống trộm một chút chắc sẽ không sao đâu. Giống như đứa trẻ đang chuẩn bị làm việc xấu, ánh mắt lén lút

đảo quanh.

Gõ đầu anh một cái: “Không cho phép uống trộm.” Vừa thấy dáng vẻ của anh liền biết đang suy nghĩ gì rồi.

Hai tay ôm đầu, ngây ngốc nhìn Kiều Nhung Ngọc vẫn ngồi trên đùi mình,

chẳng hiểu tại sao cô lại biết anh đang nghĩ gì.(pó tay với anh!)

Bốn người kia cùng vợ chồng Kiều thị cũng hết cách với sự ngốc ngếch của

anh, nhìn vẻ mặt kia chẳng những Kiều Nhung Ngọc mà đến cả bọn họ cũng

biết anh nghĩ cái gì.

“Ông không thấy cậu ấy rất đáng yêu sao?” Lâm Tuyết chỉ vào anh, nhỏ giọng hỏi Kiều Nguyên Sinh.

Bất mãn ăn bữa sáng, sau khi nhét đầy thức ăn vào mồm mới gật gật đầu. Ông

thừa nhận anh đáng yêu nhưng không có nghĩa là ông sẽ để anh cướp mất

con gái yêu.

“Anh dám uống trộm thì em sẽ không để ý đến anh nữa.” Tức giận đứng dậy, chạy ra khỏi phòng ăn.

“A!”

Vừa nghe cô nói không để ý đến mình, anh liền hoảng sợ, vội vàng đuổi theo, vừa chạy vừa gọi: “Nhung Nhung, Nhung Nhung, anh không uống trộm nữa,

đừng giận anh mà, Nhung Nhung....”

Nhìn hai người đã chạy đi xa, mọi người đều bật cười.

“Xem ra, em trai sẽ bị vợ quản nghiêm đây.” Đỗ Vũ cười to, sau này sẽ có

người quản lý giúp bọn họ, không để anh lén lút làm loạn nữa.

“Đúng vậy, cuối cùng cũng có người quản được nó rồi.”

Bạch Dật Phong cười vui vẻ, đừng thấy Phong Vũ Vọng ngốc nghếch, đúng là

ngoại trừ đôi khi cực kỳ ngoan ngoãn thì phần lớn đều vô cùng nghịch

ngợm khiến người ta đau đầu. Thường xuyên làm chút chuyện làm người ta

dở khóc dở cười, rồi lại chẳng nỡ đánh mắng anh, cùng lắm chỉ nhắc nhở

vài câu nhưng anh luôn luôn nghe xong rồi quên, thật sự hết cách với

anh.

“Chỉ cần nó ít làm những chuyện nguy hiểm đến bản thân thì

anh yên tâm rồi.” Mạnh Triết nhấp một ngụm cafe, cafe này thật sự rất

tuyệt vời.

Chuyện kỳ quái nó làm nhiều không kể xiết. Có lúc đột

nhiên trèo lên cây, nói là muốn nhìn chim non lớn lên như thế nào, kết

quả là vừa leo lên đã tụt xuống; hoặc là tự vẽ cho mình một tấm bản đồ

nói muốn đi phiêu lưu rồi một mình chạy trên đường, kết quả là lạc đường còn phải huy động toàn bộ nhân viên đi tìm; hoặc là bỗng nhiên cầm súng đồ chơi nói muốn chơi trò đánh giặc rồi lao ra điên cuồng bắn phá người đi đường, kết quả bọn họ phải xin lỗi thậm chí còn bồi thường ít tiền

mới khiến người ta không gọi điện đến bệnh viện tâm thần....Chuyện như

thế, nhiều lắm. Nó thường xuyên bộc phát ý tưởng, giống như đứa bé nghĩ

gì làm nấy mặc kệ hậu quả. Có lẽ suy nghĩ của nó vẫn chỉ dừng lại ở giai đoạn trẻ con nhưng thân thể là của người trưởng thành, nó như vậy người không biết không nghĩ nó bị bệnh thần kinh mới lạ đó.(tưởng tượng anh

cầm súng nước ra bắn người đi đường là cười đến vỡ bụng luôn!)

“Về sau đổi người nhức đầu rồi.”

Nhậm Ngã Hành trong buổi sáng nay đã uống hết ba cốc cafe, cuối cùng không

nhịn được hỏi: “Cô à, cafe cô pha thật sự là quá tuyệt vời.”

Cả

bốn người bọn anh đều nghiện cafe, mỗi ngày đều phải uống mấy cốc, nếu

biết quán nào ngon thì bọn anh tuyệt đối sẽ đi ủng hộ Nhưng anh chưa

từng uống qua cafe thuần hương như vậy, ông trời, sau khi uống thử thì

anh không dám tưởng tượng cái loại khác sẽ có hương vị gì nữa.

“Đúng thế, đúng thế. Cafe này tuyệt đối là loại hảo hạng, làm sao để pha được như thế? Chỉ cho chúng cháu với.” Đỗ Vũ cũng gật đầu khen ngợi.

Thật chẳng dám tưởng tượng những thứ cafe trước kia anh làm cách nào mới có

thể uống hết, so sánh với loại này thì những thứ trước kia không khác gì nước rửa bát. (Hóa ra trước kia anh toàn uống nước rửa bát thôi

à!!!!!!!!)

Mỉm cười, dùng khăn ăn lau miệng mới chậm rãi trả lời: “Cafe này không


Polaroid