Disneyland 1972 Love the old s
Chồng Ngốc Của Tôi

Chồng Ngốc Của Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323973

Bình chọn: 8.5.00/10/397 lượt.

theo phía sau, đi chưa đến vài bước bọn họ liền dừng lại.

Má Lỗ mở cửa gian phòng cách phòng anh chỉ vài bước chân: “Đây là phòng cô Kiều.”

Phát hiện phòng cô gần phòng mình như vậy anh liền vui sướng ôm cô chạy vào: “Nhung Nhung, thật quá tốt, em rất gần anh đó.”

Đứng ở ngoài cửa má Lỗ khẽ cười, may mà bà dặn người hầu đặt hành lý của cô ở góc tường nếu không lấy dáng vẻ chạy loạn của anh không ngã mới là lạ.

Đóng cửa lại, nhường không gian cho đôi tình nhân trẻ.

Xem ra, cậu chủ đã thực sự tìm được một người thật tâm thích mình rồi.

“Vũ Vũ, để em xuống đi.” Vỗ vai anh ý bảo để mình xuống.

“Được rồi.” Cuối cùng cũng đồng ý đặt cô xuống, anh hơi cúi người buông tay ra, chờ sau khi cô đứng vững mới đứng thẳng dậy.

Tuy để cô xuống nhưng vẫn liên tục lẩm bẩm: “Cũng không để người ta ôm thêm một chút...Ôm Nhung Nhung thật thoải mái....”

Không để ý đến anh nhỏ giọng lẩm bẩm chỉ khẽ mỉm cười rồi bắt đầu xem xét xung quanh.

Thấy cô đi lại xung quanh phòng anh liền giống như cái đuôi bám theo sau, cô đi đâu anh theo đó.

Không tồi, gian phòng này rất đẹp cũng rất thoải mái. Ga trải giường màu tím

đậm, gối lông vũ tím nhạt hơn rất nhiều so với màu ga trải giường, đặc

biệt là ba tầng lụa tím hồng treo bốn góc giường đang khẽ lay động trông vô cùng lãng mạn. Phía trước ban công là cửa sổ sát đất, rèm lụa tím

treo hai bên, trên mặt rèm còn dùng tơ vàng thêu vài đóa hoa nhỏ vừa ấm

áp nhưng vẫn không mất đi phần thanh lịch. Phòng tắm còn tuyệt vời hơn,

bồn tắm mát xa siêu lớn, ba bốn người ngồi cũng không cảm thấy chật

chội. Đặc biệt trong phòng còn thiết kế một phòng thay đồ riêng, xung

quanh đều là tủ quần áo hoàn toàn khiến cho người ta khó có thể tin

được.

Mỉm cười thỏa mãn, cô cực kỳ hài lòng với căn phòng này. Từ phòng thay đồ xoay người chuẩn bị đi ra liền đụng phải Phong Vũ Vọng

đứng ngay đằng sau mình.

Che cái mũi đau buốt nước mắt đảo quanh hốc mắt, đau quá, suýt chút nữa thì khiến cô rơi xuống giọt lệ trân quý.

“A?” Không ngờ cô lại đột nhiên xoay người dọa anh nhảy dựng lên, vừa nhìn

thấy lệ nơi khóe mắt cô anh liền sợ hãi, vội ôm cô chạy ra ngoài.

“Rất đau à? Rất xin lỗi, anh đưa em đi gặp bác sĩ.”

Vừa chạy vừa la to: “Má quản gia, má quản gia, không xong, không xong rồi...”

Bị hành động của anh hù dọa khiến cô nhất thời không kịp phản ứng, đến khi nghe thấy tiếng hét của anh cô mới phục hồi tinh thần, nghĩ muốn ngăn

cản thì không kịp nữa.

“Vũ Vũ, Vũ Vũ, em không sao...”

“Cậu chủ, làm sao vậy, làm sao vậy?”

“Cậu chủ, xảy ra chuyện gì thế?”

“Con trai, con sao vậy?”

“Em trai, em nói cái gì không xong vậy hả?”

......

Anh vừa kêu, thế giới liền rối loạn.

Không chỉ má Lỗ vội vàng chạy đến mà cả những người khác cũng bỏ lại hết công việc quan tâm chạy tới. Mà tệ nhất là Phong Long Sinh cùng bốn vị anh

trai kia cũng từ ngoài chạy vào.

Trời ạ, lần này thật sự quá mất mặt rồi!

Kiều Nhung Ngọc vỗ trán rồi dứt khoát giấu mặt vào lòng anh định nhắm mắt làm ngơ.

Phong Vũ Vọng không ngờ lại có nhiều người chạy đến như vậy bị bọn họ hỏi dồn dập khiến anh không biết nên phản ứng thế nào, chỉ biết lúng túng ôm

Kiều Nhung Ngọc đứng ngây giữa cầu thang.

“Con...”

“Em trai, rốt cuộc là cậu bị sao vậy?” Nhìn Kiều Nhung Ngọc như đà điểu trốn ở trong lòng anh tất cả đều lộ vẻ khó hiểu.

Chẳng lẽ cô Kiều bị bệnh sao?

“Cậu chủ?” Má Lỗ lo lắng gọi anh.

“Nhung Ngọc?” Phong Long Sinh liếc anh một cái rồi quyết định xuống tay với người có liên quan.

Kiều Nhung Ngọc muốn anh thả cô xuống nhưng anh vẫn lắc đầu không đồng ý.

Vừa rồi Nhung Nhung khóc, chắc chắn là rất rất đau nên mới khóc.

“Em không sao, ngoan, đặt em xuống.” Anh lo lắng như thế cô đương nhiên rất vui nhưng hiện tại trở nên như vậy cô cũng biết xấu hổ chứ, lại còn

phải giải thích với mọi người nữa, cô thật sự muốn tìm một cái hang chui vào quá.

“Được rồi.” Xác định cô thật sự không sao trừ cái mũi hơi hồng lại không khóc nữa mới bằng lòng đặt cô xuống.

Cô kéo anh đến trước mặt Phong Long Sinh, xấu hổ cúi đầu, nhỏ giọng giải thích.

“Vừa rồi cháu vô ý đụng phải ngực anh ấy, mũi hơi đau mới rơi vài giọt nước mắt...” Cô thật sự không nói nổi nữa, quá mất mặt.

“Anh ấy tưởng...Cho nên...” Ấp úng một lúc lâu, ngoại trừ phần đầu nói rõ

ràng còn phần sau chẳng ai hiểu cô muốn nói gì. Song, nghe xong phần đầu thì bọn họ cũng lờ mờ đoán ra được.

“Em trai, cậu thật lợi hại.” Đỗ Vũ dùng tay ra hiệu với anh, xem ra không chỉ biến thành bị vợ quản

nghiêm mà còn trở thành nô lệ của vợ nữa.

“Em thật rất lợi hại sao?” Hoàn toàn không biết anh đang chế giễu mình, ngược lại còn rất vui vẻ truy hỏi.

Bị anh truy hỏi, Đỗ Vũ suýt chút nữa thì ngớ ngẩn nhưng rất nhanh liền mỉm cười còn không quên gật gật đầu: “Đúng, cậu rất lợi hại.”

“Nhung Nhung, anh hai nói anh rất lợi hại đấy.” Vui vẻ kéo Kiều Nhung Ngọc đứng bên cạnh, vẻ mặt đầy đắc ý.

Sau khi trừng mắt Đỗ Vũ một cái mới quay đầu nhìn anh, có lẽ bị sự vui

sướng của anh cuốn hút nên cũng mỉm cười vui vẻ: “Đúng, anh rất lợi

hại.”

“Anh biết mình rất lợi hại mà.” Tay chống ngang hô