sao?” Ôm bát bột mì xoay người nhìn
về phía má Lỗ một lúc lâu mới khó hiểu hỏi. Chẳng phải cứ để vậy nhào
sao?
“Không phải chứ?”
Kiều Nhung Ngọc chạy đến trước mặt nhìn bát trong tay anh suýt chút nữa thì ngất xỉu. Cô còn đang thắc mắc sao bột mì lại bay khắp nơi hóa ra là do anh không cho nước vào, vậy là chẳng thể thêm trứng gà vào được rồi. Cô chỉ lo khuấy bơ nên cứ để mặc
anh, xem ra là không xong rồi.
“Anh lập tức cho thêm nước.” Nói xong vội xoay người múc một muôi nước đổ ụp vào bát.
Má Lỗ và Kiều Nhung Ngọc không kịp ngăn cản.
Động tác vụng về của anh khiến cho tất cả bột mì đều bắn hết lên mặt, ban
đầu trên mặt chỉ có vài chấm nhỏ giờ thì hay rồi toàn khuôn mặt trắng
giống như diễn viên kịch Nhật Bản.
Bị tình huống này dọa sợ anh
vội đưa tay lên lau mặt nhưng lại quên mất mình đang cầm bát, kết quả là một tiếng ‘bộp’ vang lên. Bột mì bên trong đã chuyển đặc chẳng những đổ hết lên người anh mà còn vương vãi khắp sàn.
Thấy vậy, anh hơi hoảng giữ nguyên tư thế hai tay lau mặt không dám động đậy.
Nhìn thấy tình cảnh lộn xộn này má Lỗ đau lòng không dứt, biết trước sẽ
không cho cậu chủ bảo bối này vào bếp, đúng là bom hẹn giờ mà. Không
biết bà phải mất bao lâu mới thu dọn xong cái đống hỗn độn kia đây.
Nhìn vẻ mặt bi thương của má Lỗ, Kiều Nhung Ngọc muốn cười to nhưng vẫn phải ra sức nín xuống, lôi anh chạy ra ngoài.
Nhìn bóng dáng hai người khuất xa chỉ biết thở dài, lắc đầu, biết trước bà
cứ để ông chủ kéo hai đứa ra ngoài vậy hiện tại sẽ chẳng vất vả như thế
này.
Vừa mới chạy lên cầu thang đã thấy Phong Long Sinh đang từ trên tầng đi xuống.
Nhìn thấy dáng vẻ thảm hại của cả hai liền nhíu mày, đôi trẻ này lại làm gì nữa đây?
Nhìn trên người cả hai toàn bột mì lại thấy dấu chân in trên mặt đất kéo tới phòng bếp suýt chút nữa thì hộc máu. Chết tiệt, rõ ràng là bà ở cùng
với Nhung Ngọc vậy mà vẫn còn dong dài hỏi mình một đống điều, hại ông
đi tìm người khắp nơi.
“Hai đứa...”
“Bác Phong, có việc gì nói sau đi, cháu và Vũ Vũ phải về phòng thay quần áo.” Thấy ông có điều muốn nói, Kiều Nhung Ngọc vội cắt ngang lời ông. Cô cũng không muốn
đứng ở cầu thang nói chuyện với ông trong bộ dạng này.
“Vậy lát
nữa cháu đến thư phòng tìm bác, bác có chuyện muốn bàn.” Nhìn con trai
không những khắp người toàn bột mì mà quần áo còn như bị dính keo thật
sự quá buồn nôn.
“Vâng.” Nhanh chóng kéo Phong Vũ Vọng về phòng.
Lấy một bộ quần áo sạch sẽ rồi đẩy anh vào phòng tắm: “Anh đi tắm rửa thay
quần áo nhanh lên, em cũng trở về phòng tắm gội rồi sẽ qua tìm anh.”
“Ừ.” Nhìn bột nhão trên người liền lè lưỡi, thứ này bẩn quá đi.
Cầm quần áo sạch đặt lên giường: “Tắm sạch vào, em sẽ kiểm tra đó.”
“Ừ, anh sẽ tắm đến thơm thơm.” Ra sức gật đầu.
“Vậy Nhung Nhung phải mau qua tìm anh đó.” Anh không muốn xa cô quá lâu đâu.
“Ngoan lắm.” Mỉm cười rồi xoay người đi ra ngoài trở về phòng mình. Vừa mới
đóng cửa, nhớ đến một màn hỗn loạn trong phòng bếp liền không thể nín
cười.
Anh thật sự quá đáng yêu mà!
Lấy một bộ quần áo sạch đặt lên giường rồi xoay người đi vào phòng tắm.
Mở nước vào bồn tắm, trong lúc chờ đợi tiện gội đầu luôn. Thời gian vừa
đúng, cô gội xong thì nước trong bồn cũng đầy được tám phần.
Đây
chính là chỗ thiết kế đặc biệt, bình thường bồn lớn như thế phải mất hai đến ba mươi phút mới đầy nhưng kiến trúc sư lại bố trí bốn đầu rồng
phun nước tại bốn góc như vậy sẽ không phải đợi quá lâu, trong lúc đợi
nước có thể tranh thủ gội đầu.
Đổ một chút dầu táo rồi chậm rãi bước vào trong bồn, đem gối mềm đặt bên mép bồn rồi thoải mái tựa vào, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Cô rất thích hương táo ngọt ngào nên vẫn dùng loại sữa tắm này. Ngâm mình
một lúc cô bắt đầu buồn ngủ, đúng lúc cô sắp ngủ thì bị tiếng kêu bên
ngoài đánh thức.
“Nhung Nhung, Nhung Nhung, em ở đâu?”
Phong Vũ Vọng tắm rửa, thay quần áo sạch sẽ liền ngồi trong phòng đợi cô, một lúc lâu vẫn không thấy cô đến tìm lập tức chạy đến phòng cô. Vào phòng
vẫn chưa thấy người liền lớn tiếng gọi.
Mấy ngày nay anh đều như
thế, nếu một lúc lâu mà không thấy cô sẽ bắt đầu hoảng sợ gọi to như sợ
cô bỏ rơi mình. May mà cô cũng chẳng ngại anh quấn lấy mình, có thể nói
còn có chút hưởng thụ chứ nếu không sẽ có mấy ai chịu nổi người khác cứ
quấn lấy mình như thế.
Vội vàng bước ra kéo khăn tắm quấn quanh
người, chưa kịp lau nước trên người lập tức chạy ra ngoài. Cô không muốn anh lại sợ hãi chạy ra bên ngoài tìm người đâu, như thế sẽ mất mặt lắm.
“Em đây, anh đừng sợ.”
“Nhung Nhung....”
Vừa thấy cô cũng mặc kệ trên người cô chỉ quấn mỗi khăn tắm vội ôm cô vào
lòng, miệng vẫn lẩm bẩm: “May quá, may quá, em còn ở đây...Chưa có
đi...Thật tốt quá...”
Nghe anh lẩm bẩm trong lòng cô chợt lo
lắng, khẽ đẩy anh ra rồi dắt đến bên giường để anh ngồi xuống, còn mình
thì đứng giữa hai chân anh.
Nâng mặt anh lên thấy trong mắt anh đầy sợ hãi, cô hoàn toàn không biết anh lo sợ điều gì.
“Anh đang sợ cái gì?”
Vươn tay ôm lấy eo thon, ngửi hương táo thơm nồng tỏa ra từ người cô anh
cũng không biết mình sợ cái gì, dù sao thì vẫn là