ành động của cô, vợ chồng Kiều Nguyên Sinh lập tức biết cô đã chọn được đối
tượng cho mình rồi. Tuy hơi ngốc nghếch song nhìn kỹ lại cảm thấy anh vô cùng đáng yêu.
Nhìn thấy lệ quang lóe lên trong mắt anh, cô liền cất khăn tay vào túi, hai tay nâng mặt anh lên, nhẹ giọng hỏi: “Vì sao
lại khóc?”
Nghe thấy cô hỏi, còn quan tâm đến lý do mình khóc anh liền ngẩn người nhìn cô, vô thức nói ra: “Em sẽ không thích tôi bởi vì
tôi là kẻ ngốc.”
Sau khi dùng trán chạm nhẹ trán anh một cái liền kéo anh đứng lên, chỉ vào ghế sofa: “Anh ngồi đây đợi một chút, em có
lời muốn nói với cha anh.”
Nói xong, quay đầu nhìn về phía Phong Long Sinh, đúng mực yêu cầu: “Bác Phong, cháu có thể nói chuyện riêng
với bác được không?”
Nếu đã chọn được đối tượng vừa ý thì cô phải ngẩng đầu ưỡn ngực tiến vào nhà họ Phong, không thể để cho người ta bàn tán được. Phong Vũ Vọng ngoan ngoãn ngồi lên sofa, hai tay đặt ngay ngắn trên đầu gối, thẳng lưng, không dám cử động, chăm chú nhìn cô.
Mỉm cười với anh rồi quay đầu tiếp tục nhìn thẳng Phong Long Sinh.
Phong Long Sinh gật đầu ý bảo cô cùng ông lên lầu.
“Con gái à...”
Kiều Nguyên Sinh muốn nói gì đó nhưng cô không hề quay đầu lại, vẫn đi theo
Phong Long Sinh, ông chỉ có thể bất lực nhìn về phía vợ. Lâm Tuyết nắm
tay chồng, vỗ nhẹ mu bàn tay ông ý bảo đừng lo lắng.
Đám người Mạnh Triết thấy anh sau khi Kiều Nhung Ngọc lên lầu vẫn ngồi thẳng người trên sofa liền cảm thấy buồn cười.
“Em trai à, cậu đâu cần ngồi ngay ngắn như thế?” Đỗ Vũ trêu chọc anh.
“Dạ?”
Mãi đến khi không thấy bóng lưng cô nữa, anh mới cứng ngắc quay đầu nhìn về phía Đỗ Vũ, không hiểu anh đang nói gì.
“Cô Kiều chỉ bảo em ngồi lên ghế sofa chứ đâu có nói phải ngồi ngay ngắn
giống như đi học thế kia.” Bạch Dật Phong cũng cảm thấy dáng ngồi của
anh quá khoa trương khiến cho mình không tự chủ được cũng nghiêm túc hẳn lên.
“Vâng.” Tuy mồm nói vâng nhưng vẫn không nhúc nhích.
Nhậm Ngã Hành lắc lắc đầu còn Mạnh Triết chỉ cười không nói.
Lâm Tuyết cảm thấy anh tuy hơi ngốc nhưng vẫn rất đáng yêu, vì thế liền mỉm cười, ngồi xuống cạnh anh.
Cảm giác có người ngồi bên cạnh khiến toàn thân Phong Vũ Vọng lập tức cứng
đờ, bắp thịt đều rắn lại gần như có thể thấy được gân xanh.
Vỗ vỗ vai anh, nhẹ giọng nói: “Thả lỏng đi, đừng quá khẩn trương.”
“Bã xã?”
Kiều Nguyên Sinh khó hiểu nhìn vợ, cảm thấy bà hình như hơi thích đứa ngốc này rồi.
Anh chậm chạp quay đầu, lúc thấy nụ cười của bà giống như cô gái kia lại
càng thêm lo lắng. Cứng ngắc nhếch khóe miệng cười đến vô cùng khó coi.
Bởi vì cha và các anh đã nói: nếu người khác cười với mình thì phải cười đáp lại, không thể vô lễ.
Nhìn thấy động tác cứng ngắc của anh,
bốn người kia không nhịn được bật cười. Còn chưa từng thấy anh lo lắng
đến thế đâu, nhìn động tác quay đầu kia đã thấy buồn cười rồi.
Tiếp tục cười, vẫn dịu dàng vỗ vai anh: “Chàng trai trẻ, đừng quá lo lắng như thế, thả lỏng nào.”
Hít thở sâu, cố gắng muốn thả lỏng, kết quả lại hoàn toàn trái ngược. Anh
thả lỏng một cái, cả người lập tức ngã xuống sofa, giãy dụa muốn ngồi
dậy nhưng do ghế sofa quá mềm nên không thể đứng dậy nổi. Chỉ thấy anh
cố gắng giãy dụa giống như con rùa vô pháp lật người, tứ chi cố gắng lắc lư vẫn không có hiệu quả. (dễ thương wa! )
Mạnh Triết bật cười, vươn tay kéo anh ngồi dậy. Ba người kia cũng bật cười, đùa cậu em này thật sự rất vui.
Kiều Nguyên Sinh cũng cảm thấy đứa ngốc này thật sự quá đáng yêu, không nhịn được nở nụ cười đầu tiên sau khi tiến vào nơi đây.
Sau khi Lâm Tuyết ngồi xuống liền cười hỏi anh: “Chàng trai, cháu tên là gì?”
“Phong...Phong Vũ Vọng.” Cúi đầu, nhỏ giọng trả lời.
“Bao nhiêu tuổi?”
“26 tuổi.” Vấn đề Lâm Tuyết hỏi, anh đều ngoan ngoãn trả lời.
“Thích cô gái vừa nãy không?” Ha ha, cậu nhóc này thật thú vị, so với đám con
nhà giàu bây giờ, anh hoàn toàn như một thiên sứ đơn thuần.
“Thích...Thích...”
Trả lời xong lại càng cúi đầu thấp hơn. Cô gái vừa nãy cười vô cùng dịu
dàng với anh, lần đầu tiên có người đối xử với anh như thế, còn lau mặt
giúp anh nữa.
“Em trai à, đầu cậu sắp rớt xuống đất rồi kìa.” Đỗ Vũ trêu chọc anh.
“A!” Nghe vậy, vội vàng ngẩng đầu lên, còn không quên lấy tay đỡ chặt cằm,
dáng vẻ như sợ đầu sẽ thật sự rơi xuống. Kết quả, phản ứng của anh lại
chọc cho mọi người cười vang.
“Muốn biết tên cô gái đó không?” Càng lúc càng cảm thấy anh đáng yêu, Lâm Tuyết tiếp tục hỏi.
“...Muốn...Muốn...” Mặt đỏ bừng, không dám nhìn bà, nhỏ giọng nói.
“Cô gái đó tên Kiều Nhung Ngọc, là con gái của cô và chú này.” Chỉ chỉ ông xã đang ngồi bên cạnh.
Phong Vũ Vọng ngây ngốc quay đầu nhìn về phía Kiều Nguyên Sinh, đúng lúc thấy ông cười với mình liền theo bản năng cười đáp lại, sợ sệt lên tiếng
chào hỏi.
“Chào chú ạ.”
Hóa ra cô gái xinh đẹp kia tên là Kiều Nhung Ngọc, người đáng yêu, tên cũng đáng yêu.
“Ngoan lắm.”
Mỉm cười, cảm thấy đứa ngốc này được giáo dục rất tốt, rất lễ phép tuy hơi nhát gan nhưng không khiến người ta cảm thấy vô lễ.
“Em xem, nhà bọn họ có phải đều thích cậu ấy rồi không?” Đỗ Vũ nhỏ giọ