Chồng Ngốc Của Tôi

Chồng Ngốc Của Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323140

Bình chọn: 9.5.00/10/314 lượt.

chỉ kém chưa có nhảy dựng

lên, kéo tay cô ra sức lắc: “Bây giờ anh lập tức qua đón em.”

Đỗ Vũ đi đến bên cạnh, đập một phát vào gáy anh: “Cô ấy còn chưa về mà.”

Đáng thương buông tay, sờ sờ gáy, oan ức liếc hung thủ một cái, chu môi nói: “Vậy Nhung Nhung đừng về nữa.”

Nhìn dáng vẻ tội nghiệp của anh, Kiều Nhung Ngọc lại cảm thấy buồn cười. Lập tức kéo anh dẫn đầu đi ra cửa, sau khi đến bên cạnh xe liền dừng lại

rồi quay đầu nhìn anh.

Anh nháy mắt, chỉ kém chưa vẫy vẫy đuôi, vẻ mặt đáng yêu giống như cún con nhìn cô.

Nhìn kỹ xung quanh rồi bước lên trên bậc thềm, như vậy hai người mới không chênh lệch quá nhiều.

Hai tay quàng qua cổ anh, tươi cười nói: “Em phải về dọn đồ, ngày mai anh đến sớm đón em là được rồi.”

Hai tay anh vô cùng tự nhiên ôm lấy eo cô, vốn đang rất vui vẻ vì mình có

thể ôm cô nhưng khi nghe cô nói muốn về nhà lập tức mất hứng, thở phì

phì, bĩu môi: “Không cho em về.”

Hôn môi anh một cái, tuy rất

thích anh quấn lấy mình nhưng cô không định để anh tùy hứng, cô cũng có

kiên trì của mình: “Vậy ngày mai không cho phép anh đến đón em, em cũng

chẳng đến đây nữa.”

Nghe thế, anh lập tức lo sợ, hai tay đặt trên eo cô dùng sức ôm chặt cô vào lòng: “Không muốn.”

Khẽ cười hỏi: “Vậy ngày mai anh đến đón em nhé?”

“Được rồi.” Trả lời rất tủi thân, nước mắt đảo quanh hốc mắt.

“Ngoan lắm.” Tay nhẹ vỗ đầu anh tỏ ý khen thưởng.

Buông cô ra chỉ chỉ môi mình, mặt đỏ bừng.

Nhìn hành động của anh cô liền mỉm cười. Tên này chẳng ngốc lắm đâu, còn

biết phải thưởng nữa. Thuận theo yêu cầu của anh, sau khi ấn xuống môi

anh một nụ hôn liền buông anh ra chuẩn bị vào xe.

Năm người nhà

họ Phong nhìn thấy một màn như thế đều cảm thấy rất an tâm, đặc biệt là

bốn người kia, tại thời khắc này bọn họ nguyện ý tin tưởng cô là thật

lòng.

Phong Vũ Vọng tựa vào cửa xe, lưu luyến không rời: “Nhung

Nhung, Nhung Nhung, ngày mai anh sẽ đến đón em từ rất rất sớm, em phải ở cùng một chỗ với anh.”

“Được.”

Vỗ nhẹ tay anh: “Em ở nhà chờ anh qua đón, hôm nay anh phải ngoan ngoãn đó.”

“Ừ.” Ra sức gật đầu, tỏ ý mình nhất định sẽ rất rất ngoan.

“Vậy mai gặp lại.” Sau khi vẫy tay tạm biệt liền bảo tài xế lái xe rời đi.

Anh vẫn cứ mãi vẫy tay đuổi theo xe, cho đến khi xe mất hút mới chịu dừng lại.

“Vũ Vọng?” Mạnh Triết đi đến bên cạnh, vỗ vai anh ý bảo vào nhà.

Anh vui sướng khoa chân múa tay chạy lướt qua mọi người, vừa chạy vừa la: “Mau mau, đi ngủ, ngày mai còn đi đón Nhung Nhung.”

Trong suy nghĩ của anh, chỉ cần ngủ một giấc tỉnh lại sẽ là ngày mai.

“Vũ Vọng à, giờ mới 3h chiều thôi...” Đỗ Vũ nghe thấy tiếng hét của anh,

đang định đưa tay ngăn cản thì anh đã chạy lên phòng mất rồi.

Những người khác chỉ biết lắc đầu trước sự đáng yêu của anh.

“Để nó đi đi, nó vui là được rồi.” Phong Long Sinh cười nói, đã lâu rồi mới thấy con vui vẻ như thế.

“Nó đừng có nửa đêm thức dậy rồi bảo chúng ta đưa đi đón người là được.” Đây mới chính là vấn đề Đỗ Vũ lo lắng.

Bạch Dật Phong sờ cằm nghĩ ngợi: “Rất có thể.”

“Vậy hiện tại chúng ta có phải cũng nên đi ngủ hay không?” Như thế bọn họ

mới có tinh thần, miễn cho lúc đó mọi người mắt đỏ rực đứng trước cửa

nhà họ Kiều làm người khác kinh sợ.

Nhậm Ngã Hành trừng anh một cái.

Còn Mạnh Triết chỉ cảm thấy anh suy nghĩ quá nhiều: “ Đâu cần phô trương đến thế.”

Anh lo lắng là vấn đề khác.

“Cha, cha cảm thấy cô Kiều kia sẽ đối xử tốt với nó sao?”

Liếc bọn họ một cái ý bảo cùng vào phòng sách: “Chúng ta vào phòng rồi nói.”

Vẫn nên nói rõ chuyện Nhung Ngọc một chút tránh cho về sau có gì hiểu lầm sẽ không hay.

*******************

Ba người ngồi trên xe, đặc biệt là vợ chồng Kiều Nguyên Sinh đầy một đống nghi vấn muốn hỏi.

“Bảo bối, con thật sự muốn lấy Phong Vũ Vọng?”

Tuy hiện tại Kiều Nguyên Sinh không cần lo lắng đến chuyện công ty phá sản

nhưng ông lại bắt đầu thấy lo cho hạnh phúc của con gái. Ông vẫn cảm

thấy tên ngốc Phong Vũ Vọng kia không xứng với cô.

“Đúng vậy, bảo bối, con nhất định phải lấy đứa ngốc đó sao?”

Mặc dù Lâm Tuyết cũng cảm thấy anh ngây ngô, đáng yêu nhưng liên quan đến

hạnh phúc của cô, bà vẫn hy vọng cô nên chọn một người có thể đem lại

hạnh phúc cho mình.

Khẽ mỉm cười: “Ba, mẹ, con khẳng định chính là anh ấy.” Vừa nghĩ đến dáng vẻ ngốc nghếch của anh cô lại thấy vui vẻ.

Phong Long Sinh liếc vợ một cái rồi vỗ nhẹ vai cô: “ Chúng ta hy vọng con có thể hạnh phúc.”

“Đúng vậy, con xác định nó có thể đem lại hạnh phúc cho con sao?”

Đây chính là điều Lâm Tuyết lo lắng, bốn người kia xem ra đều chẳng phải là hạng người hời hợt, nếu đến lúc Phong Long Sinh mất đi, bọn họ chiếm

đoạt gia sản rồi đuổi cô đi thì phải làm sao.

Cô còn không biết

ba mẹ đang lo lắng điều gì sao? Có lẽ họ chưa nhìn ra nhưng cô thì thấy

rất rõ, bốn người đó đối với bác Phong là tôn kính có thừa, đối với

Phong Vũ Vọng càng vô cùng thương yêu. Ngược lại, cô tin rằng, nếu sau

này cô bắt nạt anh thì bốn người bọn họ sẽ bất chấp thủ đoạn để đối phó

với mình.

“Con chắc chắn. Mẹ, hai người không cảm thấy anh ấy rất đáng yêu sao?”

‘Phì’ một tiếng, nghĩ


XtGem Forum catalog