Chồng Ngốc Của Tôi

Chồng Ngốc Của Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323414

Bình chọn: 9.00/10/341 lượt.

g có đầu óc.”

Lúc Đỗ Vũ nhìn thấy Phong Vũ Vọng chuẩn bị khóc liền biết mình đã phạm sai

lầm lớn rồi nên cũng để mặc cho Ngã Hành đánh không có hoàn trả. Thế

nhưng, thật sự là con bà nó đau mà, khẳng định là bầm tím rồi.

Phong Long Sinh cũng đi tới phía sau, đập cho anh một cái.

Miệng tuy bị bịt kín song anh vẫn chưa từ bỏ ý định mở mồm nói chuyện, đến

nỗi lời anh nói ra nghe như kiểu thiên thư ( sách do thần tiên trên trời viết ra), không một ai hiểu.

“Nông nông...Tát niệm lâu...” Vừa

khóc vừa nói rất đáng thương, định dùng sức kéo tay che trên miệng xuống nhưng chỉ tốn công vô ích. (ý anh nói là Nhung Nhung...chán ghét

em...bó tay với anh! )

“Em trai, em đừng nghe nó nói linh tinh, cô Kiều sao có thể chán ghét em được.”

Mạnh Triết đầu đầy vạch đen, anh hoàn toàn không hiểu Vũ Vọng đang nói gì song cũng đoán được chút ít.

“Đúng vậy, đúng vậy. Anh hai nói lung tung đấy.”

Đỗ Vũ vội nhận sai, trong nhà bọn họ làm cho Vũ Vọng khóc là chuyện không

thể tha thứ được, hình phạt là phải giúp má Lỗ dọn vệ sinh ít nhất một

tháng, nhìn tình hình này thì chắc anh bị phạt ba tháng rồi.

“Đúng thế, Vũ Vọng à, Nhung Ngọc thích con còn không kịp sao có thể chán ghét con được.” Phong Long Sinh cũng gia nhập vào hàng ngũ an ủi.

“Tham tích mã?” ( Có thật không?)

Ngừng khóc, mặt vì bị bịt miệng khiến hô hấp không thuận mà đỏ bừng, hai mắt

mở to, đôi mắt được nước mắt tẩy rửa càng thêm trong trẻo.

Tham tích mã? Nhậm Ngã Hành suýt chút nữa thì hộc máu, đang nói gì vậy chứ.

Nhìn mặt anh đỏ bừng, vội nói với Bạch Dật Phong ở phía sau: “Anh ba, mau buông nó ra, anh muốn nó chết ngạt à.”

Nghe vậy anh liền vội vàng buông tay, nhìn Phong Vũ Vọng đang liều mạng hít thở, áy náy nói: “Rất xin lỗi.”

Sau khi hô hấp thông thuận, anh ba bước làm thành hai vọt đến bên cạnh

Phong Long Sinh giữ chặt tay ông ra sức lắc: “Cha, cha, Nhung Nhung thật sự thích con sao? Phải không? Phải không?” Thật là vui quá đi, cha nói

Nhung Nhung thích anh.

“Đừng lắc, đừng lắc nữa.” Vội vàng ngăn

cản động tác của anh, xương cốt già yếu của ông sắp bị đứa con ngốc này

lắc cho rụng rời rồi.

Thấy anh dừng động tác mới đưa tay vỗ trán anh một cái: “Là thật, chính miệng nó nói với cha như thế.”

“A!”

Một hồi hô to: “Nhung Nhung thích mình!”

Cảm xúc biến đổi nhanh chóng, trong nháy mắt anh liền quên đi buồn bực lúc

trước, lại khoa chân múa tay chạy vòng quanh mọi người.

“Em trai à.” Mạnh Triết giữ chặt anh, tiếp tục để cho anh làm loạn nữa thì anh chưa mệt, bọn họ đã bất tỉnh hết rồi.

“Chuyện gì, chuyện gì?”

Tay chân ra sức giãy dụa muốn tránh khỏi bàn tay đang giữ chặt quần áo của

mình nhưng hoàn toàn vô ích. Chỉ thấy anh như một con mèo bị tóm chặt

cổ, vung vẩy tay chân song vẫn không có kết quả.(sao anh lại đáng yêu

đến vậy cơ chứ!)

Thấy anh vui vẻ, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Nếu đêm hôm khuya khoắt để cho anh khóc đến long trời lở đất thì ngày mai

chẳng biết báo chí sẽ đăng thế nào nữa. Không khéo lại nói bọn họ ngược

đãi hoàng thái tử chính thống của Phong thị v.v...

“Em không muốn đi đón cô Kiều nữa à?” Bạch Dật Phong cười hỏi anh, nhìn dáng vẻ vui

sướng kia thì chắc đã quên mất chuyện này rồi.

“Hả?” Dừng động tác, một lúc lâu mới kịp phản ứng.

“Muốn, muốn.” Suýt chút nữa thì quên mất phải đi đón Nhung Nhung rồi.

Ha ha, quả nhiên là quên rồi.

“Vậy đi thôi, bọn anh đưa em đi.” Mạnh Triết đổi thành kéo tay anh, trực

tiếp lôi ra ngoài. Ba người còn lại bước theo sau, chậm chạp tiến ra

cửa.

“Mấy đứa đưa nó đến rồi về nhé, chờ sáng mai đến đón nó cũng được.” Phong Long Sinh đứng phía sau dặn dò.

Đỗ Vũ quay đầu, nghẹn họng nhìn người đang đứng bên cạnh cổng lớn, suýt

chút nữa thì phun máu. Bọn họ đi cũng phải mất một, hai tiếng rồi đến

khi đó còn trở về ngủ được sao? Chẳng bằng mượn phòng khách nhà người ta rồi ngủ một giấc còn thuận tiện hơn.

“Đi đón Nhung Nhung thôi.”

Ngồi trên xe, giống như một đứa bé ồn ào hai tay chống xuống ghế, mông

nhổm lên ra sức nhìn xung quanh, vô cùng vui vẻ.

“Ngồi yên, xe chạy rồi.” Ngồi trên ghế lái, Bạch Dật Phong mỉm cười nhìn anh.

“Vâng.” Không ngọ nguậy nữa, song đôi mắt to kia vẫn ra sức nhìn xung quanh,

giống như làm thế sẽ có thể nhanh chóng đến nhà họ Kiều. (Woa, yêu anh

chết mất thôi!)

“Em đoán, chúng ta sẽ bị người nhà họ Kiều hận chết mất.” Đỗ Vũ ai oán nói.

Ba giờ đêm, chạy đến quấy rầy giấc ngủ của người khác, không bị oán giận mới là lạ.

“Đừng nói lung tung.” Mạnh Triết cảnh cáo anh. Còn mở mồm nói lung tung nữa thì xem anh trị cậu như thế nào.

Ngoan ngoãn ngậm miệng, Đỗ Vũ có thể nói là không sợ trời, chẳng sợ đất chỉ

sợ hai chuyện: một là Phong Vũ Vọng khóc, hai là Mạnh Triết tức giận.

Tuy bình thường Mạnh Triết rất điềm tĩnh, vô cùng quan tâm đến bọn họ

nhưng nếu chọc anh tức giận thì so với quả bom nổ chậm Nhậm Ngã Hành còn khủng bố hơn. Đã trải qua một lần, anh không muốn bị lần thứ hai nữa.

Nhậm Ngã Hành ngồi trên ghế phụ cũng quay đầu liếc anh một cái.

Đáng đời! Kẻ làm việc không suy nghĩ rất xứng đáng bị dạy dỗ.

*****************


The Soda Pop