ông vẫn không hiểu gì cả.
“Chỉ là cậu Phong giữ đúng lời hứa với con gái, tới ‘sớm’ đón nó mà thôi.”
Cố ý nhấn mạnh chữ ‘sớm’. Ai, đứa ngốc này thật sự quá đáng yêu, chắc con
gái cũng không ngờ nó ‘sớm’ như vậy đã đến đón người rồi.
“Hả?”
Chợt hiểu ra, ông cảm thấy quá khó tin: “Vậy cũng quá sớm đi.” Nhìn đồng hồ treo tường, mới 3h25’ sáng, thật sự là rất sớm.
Ngáp một cái, kéo ông trở về phòng: “Đi về ngủ thôi.”
Buồn ngủ quá! “Tự anh vào đi, tôi
muốn đi ngủ.” Tiểu Lỵ dẫn Phong Vũ Vọng tới phòng Kiều Nhung Ngọc rồi
ngáp dài một cái, giục anh mau chóng đi vào để cô còn đi ngủ tiếp.
“Được, cô đi đi.” Dùng sức gật đầu.
“Một mình anh không sao chứ?” Nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của anh, hoài nghi hỏi.
Lại dùng sức gật đầu: “Không sao.”
“Vậy được rồi, tôi đi ngủ đây.” Nói xong liền quay người đi xuống lầu.
Thấy cô đi xuống rồi, Phong Vũ Vọng mới nhẹ nhàng mở hé cửa, khẽ thò đầu vào nhìn xung quanh.
Thực ra, lúc chuông cửa vang lên Kiều Nhung Ngọc đã tỉnh rồi nhưng cô chỉ
ngồi dậy cũng không định xuống xem là ai. Song, cô cũng có thể đoán ra
được.
Khi nhìn thấy Phong Vũ Vọng thò đầu vào cẩn thận dò xét cô liền nở nụ cười, cười đến vô cùng vui vẻ. Biết ngay là anh mà.
Nhìn về phía giường quả nhiên thấy được người thương. Trong giây phút anh
nhìn thấy Kiều Nhung Ngọc lập tức bị mê hoặc, chỉ có thể ngây ngốc đẩy
cửa vào, đứng bên cạnh cửa ngơ ngác nhìn cô, chỉ có duy nhất một suy
nghĩ: cô đẹp quá!
Bị đánh thức từ trong mộng đẹp, Kiều Nhung Ngọc tóc dài rối tung xõa sau lưng, ánh mắt có chút mông lung, môi cánh hoa
đỏ tươi hơi sưng, mặc bộ đồ ngủ màu trắng viền hoa càng tôn lên nét đáng yêu của cô, ánh đèn ngủ màu vàng từ phía sau chiếu lên khiến cho toàn
thân cô như tỏa ra một vầng sáng mê người.
Nhìn người đang ngây ngốc đứng cạnh cửa liền mỉm cười vẫy tay với anh: “Lại đây.”
“Ừ.” Từ từ nhấc chân lên.
“Đóng cửa lại.” Nhìn Phong Vũ Vọng bị mình mê hoặc đến đầu óc choáng váng, cô càng cười tươi hơn, nụ cười rực rỡ suýt chút nữa làm anh bất tỉnh.
“Được.”
Từ từ xoay người đóng cửa nhưng tầm mắt vẫn không nỡ rời khỏi cô, chỉ thấy đầu anh quay một hướng còn thân lại ở một hướng khác, vất vả lắm mới
đóng được cửa.
Sau khi đóng cửa, lại chậm rãi bước về phía cô.
Động tác vô cùng chậm chạp giống như sợ đi nhanh quá thì cô sẽ biến mất. Anh đi rất chậm, đoán chừng để con rùa trên đất nó bò còn nhanh hơn
anh.
Thật quá đáng yêu mà! Lại giơ tay ra vẫy vẫy anh: “Lại đây nhanh lên.”
Thật sự nghe lời, chỉ thấy hành động chậm rì rì của anh trong nháy mắt liền
thay đổi giống như một cảnh phim quay chậm đột nhiên bị tua nhanh lên,
vút một cái đã đứng trước giường cô.
Ai da, sao lại có một người đáng yêu đến vậy chứ? Cô yêu anh chết đi được. (Ta cũng yêu anh ấy chết đi được!)
Nằm xuống, kéo chăn đắp ngang người rồi nhấc lên một góc vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh mình: “Vào đây, nằm bên cạnh em.”
“Ừ.” Ngồi xuống giường cởi giày cùng bít tất.
“Cởi bớt quần áo ra đi.” Mặc nhiều như thế nằm ngủ sẽ không thoải mái.
“Ừ.” Đứng lên, bắt đầu cởi quần áo. Áo khoác, áo sơ mi, quần dài...Anh vừa
cởi vừa nhìn cô, thấy cô đang nhìn mình liền xấu hổ đến đỏ bừng mặt.
Nhìn mặt anh đỏ bừng liền nở nụ cười, tuy cô không chút đỏ mặt nhìn anh cởi
quần áo nhưng thực ra cô vẫn rất xấu hổ. Đây là lần đầu tiên cô nhìn một người đàn ông cởi đồ trước mặt mình, cô phải tự chủ lắm mới khống chế
được bản thân, ra sức nói với chính mình đừng ngại ngùng mới dám nhìn
anh như thế.
Thấy anh cởi xong quần dài đang định cởi nốt vật
che đậy cuối cùng cô liền không nhịn nổi nữa, vội ngăn lại. (đố mấy nàng vật đó là gì? Hì hì!)
“Không cần cởi cái đó.” Anh còn cởi nữa sẽ thật sự trống trơn mất.
Nhìn lồng ngực rắn chắc, cánh tay mạnh mẽ, đôi chân thon dài cùng cơ bụng
săn gọn cô rốt cuộc không khống chế được nữa mà đỏ bừng mặt. Woa, không
ngờ dáng người anh lại gợi cảm đến vậy.
Đỏ mặt, chui vào trong
chăn, nằm nghiêng người, nhìn chằm chằm cô. Lúc hai chân của mình chạm
phải bàn chân mềm mại của cô mặt anh càng đỏ hơn, khoa trương nhất là cổ cũng đỏ theo.
Sau khi kéo chăn đắp tốt cho cả hai, cô mới nhìn anh.
“Nhung...Nhung Nhung...Nhung...” Vì quá lo lắng anh đến cả nói chuyện cũng lắp bắp,
trong đầu trống rỗng không suy nghĩ được gì. Mặc dù bình thường anh cũng không nói được cái gì cho ra hồn cả.
Vươn tay ra giữ chặt mặt anh, cười dịu dàng: “Đừng quá lo lắng, em cũng đâu có ăn anh.”
Bật cười, đùa với anh, chắc anh cũng chẳng hiểu được ý của cô đâu.
“Anh không ăn được.” Lắc đầu, có lẽ do chăn che khuất cơ thể nên anh cũng bớt đi ngại ngùng, nói chuyện cũng dễ dàng hơn.
Biết ngay mà!
“Sao anh đến sớm vậy?”
Hiện tại chắc chỉ mới hai, ba giờ sáng thôi. Không phải là thức suốt đêm rồi nhìn lịch thấy đã sang ngày mới liền chạy đến đây đó chứ? (chuẩn lun)
“Anh tỉnh dậy lập tức đến đón em ngay.”
Tay lén lút chạm vào eo cô rồi lập tức thu về giấu sau lưng giống như làm
như thế cô sẽ không biết mình chạm vào cô. (Đáng yêu chết đi được!)
“Anh ngủ bao lâu?”
Quá thần kỳ rồi, coi như là chín giờ ngủ thì cũng chẳng đ