Chồng Ngốc Của Tôi

Chồng Ngốc Của Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323461

Bình chọn: 7.5.00/10/346 lượt.

nh phúc.” Mạnh Triết quả quyết nói, ba người khác cũng gật đầu tán thành.

Vì để cho anh hạnh phúc, không chịu thêm bất kỳ tổn thương nào nữa, bọn họ liền không để tâm đến người ngoài bàn tán. Vì bảo vệ anh, bọn họ sẽ cố

gắng hết sức mình.

Màn đêm buông xuống,

Dương Minh Sơn chìm trong tĩnh lặng, ánh trăng dịu dàng che phủ khắp

nơi, trong lúc mọi người đang chìm sâu vào trong giấc ngủ thì nhà họ

Phong lại vô cùng náo nhiệt.

Đúng như dự đoán của Đỗ Vũ, hơn ba

giờ chiều Phong Vũ Vọng chạy đi ngủ, ngủ thẳng đến hơn mười hai giờ thì

bị cơn đói làm tỉnh giấc. Sau khi ăn xong bữa tối liền bắt đầu chạy đi

gõ cửa phòng đám người Đỗ Vũ khiến bọn họ không thể ngủ nổi. Thế còn

chưa nói, anh còn ầm ĩ muốn bọn họ đưa đến nhà họ Kiều để đón Kiều Nhung Ngọc nữa.

“Nhanh nhanh, em muốn đi đón Nhung Nhung.” Phong Vũ

Vọng chạy vòng quanh đám người đang mệt mỏi ngồi trên sofa, vừa chạy vừa kêu làm bọn họ đau hết cả đầu.

Mạnh Triết vỗ trán, đau đầu nhìn anh: “Em trai à....”

Anh thật không biết nên nói gì nữa, bây giờ cho dù bọn họ đưa nó đến nhà họ Kiều thì nhà người ta vẫn đang ngủ mà.

“Em đừng chạy nữa.” Nhậm Ngã Hành bị anh làm cho choáng hết cả đầu.

“Vâng” Vừa nghe anh rống to, Phong Vũ Vọng liền ngoan ngoãn đứng yên, hai mắt mở to đầy mong chờ.

“Em trai, em muốn đến nhà họ Kiều cũng phải đợi trời sáng chứ.”

Đỗ Vũ thật sự hận chết mình, đúng là miệng quạ đen. Nó thì tốt rồi, ba giờ chiều liền chạy đi ngủ còn anh phải xử lý văn kiện cùng với mọi người

đến tận khuya, mới vừa nằm chưa được 3 phút đã nghe thấy tiếng đập cửa

long trời lở đất, đương nhiên là anh sẽ mất ngủ rồi.

“Nhưng Nhung Nhung bảo em đến sớm đón cô ấy mà.”

Thấy mọi người đều không có ý đưa mình đi đón Nhung Nhung, hốc mắt anh lập

tức đỏ lên, nước mắt vương trên khóe mi, có thể rơi xuống bất cứ lúc

nào.

Vừa thấy vẻ mặt này của anh, Bạch Dật Phong vội vàng mở

miệng: “Em trai, không phải bọn anh không cho em đi đón người mà giờ này chắc cô ấy vẫn còn đang ngủ.”

Tuyệt đối không thể để cho anh

khóc, nếu đánh thức cha nuôi dậy thì bọn họ muốn trốn cũng chẳng được.

Tuy bọn họ rất nuông chiều nó nhưng so với ông vẫn còn kém xa, nó muốn

gì được nấy, cho dù bất chấp thủ đoạn cũng phải giúp nó đạt được ước

nguyện.

“Vậy em đến nhà chờ cô ấy tỉnh lại, như vậy cô ấy vừa tỉnh dậy sẽ nhìn thấy em, sẽ biết em rất ngoan vì đã đến sớm đón cô ấy.”

Thật ra suy nghĩ của anh rất đơn giản, chính là để Kiều Nhung Ngọc biết anh

rất nghe lời đến sớm đón cô, như thế, cô sẽ không tức giận mà không để ý đến mình nữa. (dễ thương quá! )

“Trời ạ.” Đỗ Vũ kêu thảm thiết, ba người kia cũng nghẹn họng.

“Mấy đứa đưa nó đến nhà họ Kiều rồi quay về nghỉ ngơi.”

Phong Long Sinh từ trên lầu chậm rãi đi xuống, xem ra là bị tiếng đập cửa

long trời lở đất của Phong Vũ Vọng đánh thức. Chỉ có điều, ông vẫn trốn ở cầu thang chưa xuất hiện thôi. Nếu ông còn trốn nữa thì đứa con ngốc

kia sẽ không ngoan ngoãn buông tha cho bọn họ đâu.

“Nhưng bây giờ mới hơn hai giờ sáng, chúng con đưa nó đi dọa ma à.”

Đỗ Vũ không nhịn nổi trợn trừng mắt, đúng là một người cha chuyên làm hư

con cái. Có lẽ nên nghĩ cách dọa nó để nó không ầm ĩ đòi đến nhà họ Kiều nữa.

“Chẳng sao cả, người nhà họ Kiều sẽ không đuổi nó về đâu.”

Điểm này ông vô cùng chắc chắn, nể mặt ông, nhà họ Kiều sẽ chẳng dám bày ra vẻ mặt khó coi đâu.

Đúng vậy, sẽ không đuổi đâu chỉ hận nó đến chết thôi!

“Em trai à...” Ha ha, không tin là cậu còn dám ầm ĩ đòi đến nhà họ Kiều, vẻ mặt Đỗ Vũ xấu xa nghĩ.

“Anh định làm gì?” Bạch Dật Phong nhìn thấy dáng vẻ này của anh liền biết có chuyện không hay, anh ta sẽ không nghĩ ra cái chủ ý vớ vẩn nào đó chứ.

Ra hiệu OK, ý bảo cứ giao cho mình xử lý.

Mạnh Triết và Nhậm Ngã Hành cùng nhíu mày, trong lòng nổi lên một dự cảm xấu.

“Đỗ Vũ, em đừng...” Mạnh Triết muốn ngăn cản nhưng chẳng kịp nữa, Đỗ Vũ đã nói ra mất rồi.

“Em trai, bây giờ mà em đến đánh thức cô Kiều thì cô ấy sẽ chán ghét em đó.”

... ...... ...... ...

Vừa dứt lời, tất cả âm thanh đều lập tức tan biến khiến người ta có ảo giác ‘nói cũng như không’. Một trận gió lạnh thổi qua làm mọi người rùng

mình rồi mới kịp phản ứng trước câu nói của anh.

Đỗ Vũ vừa nói

xong liền cảm thấy không khí lập tức biến đổi, khó hiểu nhìn mọi người,

chẳng hiểu tại sao bọn họ lại nhìn mình kỳ quái như thế.

Phong

Long Sinh cũng bị dọa đến kinh sợ, lo lắng nhìn con trai. Mạnh Triết bày ra vẻ mặt mình đoán đúng mà, Bạch Dật Phong phản ứng lại đầu tiên, thầm nghĩ thật sự là một chủ ý vớ vẩn còn phản ứng của Nhậm Ngã Hành có vẻ

trực tiếp hơn, lớn tiếng quát: “Đồ ngốc này, anh nói linh tinh gì đó.”

Phản ứng thứ hai của mọi người là lo lắng nhìn về phía Phong Vũ Vọng, quả

nhiên đúng như dự đoán, nước mắt nhanh chóng trào ra giống như vỡ đê.

Đây mới là bắt đầu, chỉ thấy sau vài tiếng nấc nghẹn miệng anh há to

chuẩn bị gào khóc. (tưởng tượng cái cảnh này đúng là tốn bao nhiêu kalo

a!)

Bạch Dật Phong vội vàng chạy đến, che miệng anh lại: “Em trai, đừng gào mà.”

Còn Nhậm Ngã Hành thì tặng ngay cho Đỗ Vũ một đấm: “Đồ khôn


Snack's 1967