hoặc là có mục đích riêng nên mới chọn Vũ Vọng à.
"Sao anh có thể nói như thế? Anh muốn ám chỉ con gái tôi không bình thường à?" Lâm Tuyết không kìm được vỗ bàn, đứng bật dậy, tức giận nhìn người phóng viên nói lung tung kia.
"Tất cả mọi người đều nói như thế, đâu phải chỉ một mình tôi." Phóng viên kia còn cố cãi.
Tất cả mọi người ở đây đều nghĩ như thế, trong mắt toàn lộ vẻ nghi ngờ.
Kiều Nguyên Sinh cực kỳ tức giận, ông đứng lên, rồi nhìn về đám phóng viên: "Tôi chỉ nói một lần thôi: đứa con rể này là do chính bảo bối nhà tôi chọn lựa. Mặc kệ ở trong mắt người khác là tốt hay xấu, trong mắt chúng tôi, Phong Vũ Vọng là một người bình thường, là một người đàn ông tốt."
Nói xong, ông liền đi ra ngoài. Ít nhất là ba tháng nữa, ông sẽ không nói chuyện với đám phóng viên này, thật là làm cho người khác quá tức giận.
Lâm Tuyết cũng đứng lên, theo chồng ra ngoài. Bà không muốn nói thêm bất kỳ điều gì nữa.
Hiện tại, mấy vị trưởng bối cùng nhóm nhân vật chính đã đi hết rồi, buổi họp báo này cũng phải kết thúc thôi.
Đỗ Vũ đứng lên, tuyên bố bế mạc. Lời tuyên bố này, khiến cho đám phóng viên vô cùng bất mãn. Đối với sự kháng nghị của phóng viên, bọn họ đều vờ như không thấy.
Cuối cùng, một buổi họp báo cứ như vậy mà kết thúc.
**********************
Mide cùng Đào Du Linh đều ngồi trước tivi, xem toàn bộ buổi họp báo phát trực tiếp này.
Mide nhìn vẻ mặt mệt mỏi của Kiều Nhung Ngọc, trong lòng anh ta liền cảm thấy vô cùng đau đớn. Anh ta có cảm giác, cho dù chuyện này có kết thúc như thế nào, thì sau này, anh ta sẽ rất khó nhìn thấy cô ấy rồi.
"Cậu thấy chưa, người cô gái kia yêu chỉ có Phong Vũ Vọng mà thôi." Đào Du Linh còn 'đổ thêm dầu vào lửa'. Từ lúc hai người kia tiến vào phòng vẫn nắm chặt tay nhau, ai cũng có thể thấy được, người cô gái yêu là tên ngốc Phong Vũ Vọng kia.
"Bà im miệng cho tôi." Không thấy anh ta đang vô cùng buồn chán sao? Sao cứ đâm trúng chỗ đau của anh ta.
"Đó là sự thật, còn sợ tôi nói ra sao?" Bà ta mới không sợ anh ta tức giận, song, trong lòng bà ta vẫn có một chút vui vẻ: đứa bé Phong Vũ Vọng đó đã lấy được một người vợ thật sự yêu mình.
"Bà còn nói tôi, bà không nghe thấy bọn họ nói gì à? Vì sao Phong Vũ Vọng lại trở thành kẻ ngốc, đó là do sau khi bị bà bắt cóc, sinh bệnh mới trở thành như vậy." Mide nắm được nhược điểm, liền chỉ trích bà ta không chút khách sáo. Nếu bà ta không châm chọc mình trước, thì anh ta cũng sẽ chẳng nói như thế.
"Cậu..." Đương nhiên, Đào Du Linh cũng nghe được, nên lúc này bà ta mới chẳng biết phải nói thế nào.
Bà ta biết, trước kia Phong Vũ Vọng là một đứa trẻ rất thông minh, tuy có hơi cô độc nhưng vẫn là một đứa bé ngoan. Tuy bà ta vì mục đích riêng mà vào nhà họ Phong, song, bà ta cũng vô cùng đồng cảm với cảnh ngộ của Phong Vũ Vọng. Cho nên, bà ta luôn rất quan tâm đến Vũ Vọng. Không ngờ, về sau vẫn là bà ta hại Vũ Vọng biến thành kẻ ngốc như thế.
Vậy bà ta lấy tư cách gì để trả thù nhà họ Phong đây?
Bà ta thầm tự hỏi. Chuyện năm đó, bà ta cũng có một phần lỗi, cho dù nhà họ Phong đã sử dụng hết mối quan hệ để kết án bà ta nhiều năm như vậy. Nhưng, bây giờ, bà ta không còn biết mình trả thù vì lý do gì nữa rồi.
Ánh mắt đầy hoang mang, xem hết buổi phát trực tiếp này, bà ta chỉ biết im lặng mà thôi.
Mide nhìn Kiều Nhung Ngọc khổ sở thoát ra khỏi vòng vây của đám phóng viên, anh ta liền cảm thấy nghi ngờ về hành động của mình.
Anh ta vẫn nói luôn yêu thương cô, song, người làm tổn thương cô ấy sâu nhất lại chính là anh ta. Vậy, anh ta còn có tư cách gì để tranh với Phong Vũ Vọng.
Từ đầu tới cuối, có lẽ Phong Vũ Vọng không hề hiểu một chút gì, nhưng anh ta vẫn luôn ở bên cạnh, tiếp thêm sức mạnh cho cô ấy.
Sau khi thấy Kiều Nhung Ngọc đi ra khỏi phòng họp, anh ta cũng trở về phòng mình, lặng lẽ thu dọn hành lý. Anh ta muốn trở về nước Mỹ. Tuy anh ta không thể tự nói với cô, song trong lòng vẫn âm thầm chúc phúc cho cô. Chúc cho hai người họ mãi mãi hạnh phúc.
*********************
Sau khi kết thúc buổi họp báo, bọn họ còn lo lắng sẽ liên tục bị bám theo. Song, không ngờ, ngoại trừ các bài báo in ngày hôm sau, còn lại là không có thêm tin tức gì nữa, cũng không có tòa soạn nào bám theo họ nữa.
Mọi người vừa thở phào nhẹ nhõm, liền cảm thấy lo lắng. Bởi vì, sau khi kết thúc họp báo, Kiều Nhung Ngọc liền bị bác sĩ yêu cầu nhập viện dưỡng thai.
"Nhung nhung, em muốn ăn gì à?" Mấy ngày nay, Phong Vũ Vọng đều ở trong bệnh viện cùng cô, mỗi ngày đều chạy xung quanh cô hỏi han, sợ cô bị lạnh, bị đói. Anh giống như một con gà mái mẹ tận tâm với đàn gà con.
"Vũ Vũ à, em vừa ăn xong mà, không ăn thêm nữa đâu." Kiều Nhung Ngọc kéo tay anh, muốn anh ngồi xuống, không cần vây quanh cô nữa.
Mấy ngày qua, anh đều ngoan ngoãn nghe lời người lớn, luôn quan tâm đến bữa ăn, giấc ngủ của cô. Có lẽ, anh không hề biết chăm sóc cho người khác là như thế nào, song, cứ cách vài phút anh lại hỏi, giúp cô tất cả mọi việc. Anh khiến cho cô vừa tức lại vừa thương. Thương vì anh luôn lo lắng cho mình, còn tức vì anh suốt ngày hỏi nhiều.
"Vậy uống chút gì nh