anh sẽ chọn thế nào?" Ngẩng đầu, trong mắt cô đầy vẻ ưu thương.
Phong Vũ Vọng chưa từng thấy dáng vẻ này của cô, nên có chút sững sờ, song vẫn trả lời câu hỏi của cô theo bản năng: "Anh chọn Nhung nhung."
Anh không hề biết danh lợi là cái gì, cho dù biết, thì trong lòng anh cùng không có gì quan trọng bằng Nhung nhung. Giống như anh đã nói, anh chỉ muốn cô, đến cả con mình, anh cũng có thể không cần, chỉ cần một mình Nhung nhung thôi.
"Vũ Vũ vẫn chọn em sao?" Vòng tay qua eo anh, cô tựa đầu vào ngực anh, nghe tiếng tim đập bình ổn của anh.
"Tất nhiên rồi." Nghiêm túc gật đầu, anh chỉ muốn ở cùng Nhung nhung cả đời thôi.
"Vũ Vũ..." Cô rất muốn khóc, cô rất vui vì đã chọn được một người đàn ông tốt như anh.
"Nhung nhung, đừng khó chịu. Ai bắt nạt em, em cứ nói với anh, để anh đi đánh hắn." Giơ tay lên, anh quơ vài cái trong không khí.
"Được, anh giúp em đánh hắn." Cô khẽ gật gật đầu.
"Nhung nhung, chúng mình đi chơi đi." Trong suy nghĩ của anh, cứ mỗi lần anh khó chịu hay không vui, thì chỉ cần đi chơi là có thể vui vẻ lại.
"Đợi cục cưng ra đời, hai chúng mình sẽ đi chơi." Nhìn dáng vẻ của mình bây giờ, cho dù cô muốn đi chơi, thì hai nhà chắc chắn sẽ loạn lên mất.
Cúi đầu nhìn cái bụng tròn tròn của cô, vẻ mặt anh đầy hoang mang: "Bao giờ cục cưng ra đời?"
Sao bụng Nhung nhung lại giống như quả bóng thổi đầy hơi vậy, càng ngày càng...lớn đó. Anh tò mò, đặt tay lên bụng cô. Bụng Nhung nhung giống như to thêm vậy.
Cọ cọ mặt vào lồng ngực anh, cô đáp: "Còn mấy tháng nữa thôi."
Bây giờ, cô đã hiểu tại sao năm đó mẹ của Vũ Vũ vẫn kiên trì sinh con, dù biết sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Vì người đàn ông mình yêu, việc sinh con đẻ cái chính là nguyện vọng đẹp nhất trong cuộc đời người phụ nữ.
Hai người ôm nhau nằm trên giường, cảm thụ thời khắc ấm áp này.
**************
Hai ngày sau, Phong thị đặc biệt dành ra một gian phòng họp lớn nhất, để mở một buổi họp báo nhỏ.
Mấy tòa soạn báo cùng đài truyền hình được mời đều cử những phóng viên xuất sắc nhất đến tham dự. Bởi vậy, có thể thấy được giới truyền thông cực kỳ coi trọng tin tức này của Phong thị.
Những bên không được mời, cũng cử các phóng viên đợi ở bên ngoài, xem có thể phỏng vấn được chút gì hay không. Bây giờ, bất kỳ tin tức nào của Phong thị cũng đều được ưu tiên đưa lên trang nhất hết.
Trong phòng họp, từng nhóm phóng viên đứng tụ tập thảo luận, bởi vì người nhà họ Phong vẫn chưa xuất hiện.
Cửa phòng họp bị đẩy ra, Đỗ Vũ tiến vào đầu tiên.
Thấy anh tiến vào, tất cả mọi người lập tức trở về chỗ của mình.
"Xin mọi người im lặng, buổi họp báo sẽ bắt đầu ngay bây giờ. Hy vọng mọi người có thể giữ đúng thứ tự, mỗi tòa soạn đều có cơ hội phỏng vấn. Về những chuyện liên quan đến cha nuôi của tôi, cũng chính là tổng giám đốc tiền nhiệm của Phong thị - ông Phong Long Sinh, xin mọi người đừng nhắc đến. Nếu có người không tuân thủ theo những điều này, thì chúng tôi sẽ mời người đó ra ngoài. Mọi người đã rõ chưa ạ?" Đỗ Vũ đứng ở trên bục chủ tịch, nghiêm giọng nói. Bởi vì quan hệ giữa anh và các tòa báo rất tốt, nên tất cả đều vô cùng nể mặt anh.
Nhóm phóng viên ngồi ở phía dưới đều gật đầu tán thành. Bọn họ cũng không muốn vì một chuyện nhỏ mà đắc tội với Phong thị.
Nhận được sự đồng thuận của mọi người, anh lại đi ra khỏi phòng họp. Chờ anh tiến vào lần nữa, thì tất cả những người liên quan đều xuất hiện.
Lúc này, các tòa soạn đều hiểu rõ: gọi là buổi họp báo nhỏ, nhưng Phong thị chỉ định mời một lần duy nhất, về sau, cho dù bọn họ có đưa ra tin tức gì, thì họ sẽ không phản ứng gì nữa. Thật may là bọn họ đều nằm trong danh sách mời, nếu không thì sẽ lỡ mất tin nóng.
Chờ mọi người ngồi vào chỗ của mình, Đỗ Vũ liền đứng ra chủ trì buổi họp.
"Trước tiên, xin phép giới thiệu những vị khách mời trong buổi họp này." Đỗ Vũ giới thiệu theo thứ tự từ trái sang phải.
Mạnh Triết, Bạch Dật Phong, Nhậm Ngã Hành, Phong Long Sinh, Phong Vũ Vọng, Kiều Nhung Ngọc, Kiều Nguyên Sinh, Lâm Tuyết và Naria, tất cả đều xuất hiện trong buổi họp.
"Hôm nay, chúng tôi mời tổng cộng mười tòa soạn cùng đài truyền hình. Bây giờ, xin bắt đầu từ các tòa soạn, mỗi nhà hỏi một vấn đề, cuối cùng là để cho mọi người hỏi tự do." Sau khi Đỗ Vũ chỉ vào một tòa soạn, liền quay về chỗ ngồi của mình.
Thật ra, buổi họp báo lần này chỉ mời chín tòa soạn và một đài truyền hình đến thu trực tiếp mà thôi. Như vậy, tất cả mọi chuyện đều được giải quyết, giống như đám phóng viên kia suy đoán: nếu về sau có bất cứ tin tức gì liên quan đến Phong thị, thì bọn họ sẽ không bao giờ ra mặt nữa.
Tòa soạn bị điểm danh bắt đầu hỏi trước.
Đây là lần đầu tiên Phong Vũ Vọng nhìn thấy cảnh này, nên có chút sợ hãi. Nhờ Kiều Nhung Ngọc nắm tay anh, luôn nhỏ giọng an ủi sát tai anh, nên mới khiến anh tạm thời ổn định. Nhưng anh vẫn không dám nhìn xuống dưới, chỉ có thể nhìn chằm chằm Kiều Nhung Ngọc.
"Nhung nhung..." Lo lắng gọi tên cô, anh không biết vì sao mình lại ngồi đây? Bị nhiều người nhìn như vậy, làm anh hơi sợ hãi.
"Ngoan, Vũ Vũ, đừng sợ, sẽ kết thúc nhanh thôi." Bởi vì anh cả đã đồng ý đ
