ột nhiên lại hy vọng có một người đàn ông ôm mình vào trong lòng
như vậy chứ.
Núp ở góc khuất, Đỗ Vũ rút điều thuốc ra, ngậm ở trên môi, anh trầm tư nhìn bóng dáng Naria.
Hoá ra là cô ấy thích Nhung Ngọc… 'Tin nóng: Căn cứ vào nguồn tin đáng tin cậy, cô con dâu tập đoàn Phong thị - Cô chủ lớn nhà họ Kiều - Cô Kiều Nhung Ngọc, lúc còn học ở đại học Harvard đã bị tình nghi là sao chép luận văn tốt nghiệp nên bị giáo sư hủy thành tích thi, đến nay vẫn chưa lấy được bằng kinh tế học của Harvard.'
"Sao lại thế này..." Naria khó tin, trợn to hai mắt nhìn tin tức đăng trên báo hôm nay. Mide lại dám nói ra tin tức này.
"Nhanh, nhanh, đem hết báo chí giấu đi." Cô bắt đầu thu hết đống báo chí trong nhà.
"Cô làm gì vậy?" Mạnh Triết trợn mắt há mồm nhìn cô giống như gió lốc cuốn đi tất cả báo chí trong nhà, đến cả tờ báo anh đang đọc cũng bị cô lấy mất.
"Mang hết báo giấu đi." Cô vừa trả lời, vừa tiếp tục công việc trên tay.
Báo chí đã gom hết rồi, nhưng phải giấu ở đâu đây? Nhìn trái nhìn phải, đều là không có chỗ, cuối cùng cô ôm luôn đống báo định xôn ra ngoài.
"Cô đem báo đi đâu vậy, báo hôm nay tôi còn chưa xem xong mà?" Mạnh Triết gọi với theo cô.
"Không được, không được, nhất định phải vứt hết đi, để cho Ngọc nhi thấy thì gay to." Những tin này, tuyệt đối không thể để Ngọc nhi đọc được.
"Cái gì mà để mình nhìn thấy thì gay to hả?" Kiều Nhung Ngọc nắm tay Phong Vũ Vọng cùng bước vào phòng ăn, liền nhìn thấy Naria đang ôm một chồng báo lớn, không biết là muốn làm gì.
"A?" Quay đầu liền nhìn thấy Kiều Nhung Ngọc đứng cách mình chưa tới hai bước, tay Naria liền buông lỏng làm cho đống báo chí rơi đầy trên đất.
"Ai biết cô ấy muốn làm gì chứ, báo hôm nay anh đã kịp đọc đâu." Mạnh Triết đi tới, tùy ý nhặt lên một tờ báo rồi lại đi về ghế ngồi, tiếp tục đọc báo.
"Có cái gì mà mình không thể xem sao?" Kiều Nhung Ngọc khom người muốn nhặt một tờ, nhưng lại bị bụng bầu cản trở.
"Vũ Vũ, nhặt giúp em một tờ." Ưu điểm của chồng chính là có thể tùy thời sử dụng.
"Ừ." Phong Vũ Vọng bước lên trước, rồi cúi lưng nhặt một tờ báo, đưa cho Kiều Nhung Ngọc.
"Ngọc nhi..." Naria không muốn để cô xem. Cô biết, chuyện năm đó là nỗi đau lớn nhất của Ngọc nhi, tuy hai năm qua, cô ấy chưa từng nhắc một lần nào.
Lật trang tiếp theo, cô liền nhìn thấy tin tức mà Naria không muốn để cô xem nhất.
Tờ báo rơi xuống khỏi tay cô, nhất thời, cô không biết nên phản ứng thế nào. Cô vẫn nghĩ sự kiện kia đã không còn ảnh hưởng gì đến mình nữa, nhưng, không phải là không ảnh hưởng, mà chỉ là cô chọn cách quên đi thôi. Một khi có người khơi ra thì vẫn khiến cô bị tổn thương.
"Mide lại..."
"Ngọc nhi, cậu vẫn ổn chứ?" Naria lo lắng hỏi. Nhìn sắc mặt tái nhợt, dáng vẻ lảo đảo của Nhung Ngọc, cô thật không biết nên an ủi thế nào.
"Nhung nhung?" Phong Vũ Vọng không hiểu vì sao sắc mặt cô lại kém như vậy, giống như có thể ngất xỉu bất cứ lúc nào.
"Vũ Vũ..." Đi đến bên anh, cô vòng tay ôm eo anh, mượn tiếng tim đập trầm ổn của anh để ổn định lại chính mình.
"Ôm em về phòng, được không?" Cô cảm thấy rất khó chịu, cô thật không ngờ Mide lại không kiêng nể gì mà nói ra chuyện đó. Bất cứ chuyện gì cũng chẳng thể làm tổn thương cô như chuyện đó.
"Được." Mặc kệ lý do gì, chỉ cần cô yêu cầu, anh đều giúp cô vô điều kiện. Ngồi xổm xuống, bế cô lên, anh chỉ im lặng ôm cô về phòng.
Lúc này, Mạnh Triết cũng đọc được tin chấn động đó.
"Naria, đây là?" Tin tức này đúng là quá chấn động rồi.
"Sao thế? Em vừa nhìn thấy Vũ Vọng bế Nhung Ngọc về phòng rồi." Đỗ Vũ bước vào, khó hiểu hỏi.
"Đúng vậy, sắc mặt Nhung Ngọc rất tệ." Nhậm Ngã Hành cũng vào theo. Mới sáng sớm mà đã có chuyện rồi sao?
"Sao vậy?" Phong Long Sinh đi theo sau, vừa nghe thấy Nhung Ngọc không khỏe liền lo lắng hỏi.
"Nhung Ngọc không khỏe sao?"
"Đống báo này là sao đây?" Bạch Dật Phong đi vào cuối cùng, nhìn đống báo rơi đầy đất, anh đúng là có chút bất ngờ. Thật không ngờ nhà này lại nhiều báo đến vậy.
Mọi người bước đến bàn ăn rồi ngồi xuống ghế, tất cả đều chờ hai người kia giải thích.
Naria nhặt báo lên rồi phát cho mỗi người một tờ, hiện tại, cô rất lo lắng cho Ngọc nhi nên không muốn nhiều lời.
"Mọi người xem tin tức ở trang thứ ba đi." Mạnh Triết nói thẳng với bọn họ.
Sao có thể đăng tin tức như thế này chứ?
"Đây là..."
Bốn người đọc xong đều giật nảy mình, rồi đồng loạt quay đầu nhìn Naria. Trong mấy người bọn họ thì Naria quen Kiều Nhung Ngọc lâu nhất, chuyện đăng trên báo này, cũng chỉ có Naria mới biết được.
"Ai.." Thở dài, Naria tìm chỗ ngồi xuống, khó xử nhìn mọi người, cô không biết có nên nói hay không.
"Nói mau đi." Đỗ Vũ thúc giục cô. Nhìn dáng vẻ lưỡng lự kia của cô, đúng là làm cho người ta tò mò mà.
"Được rồi." Giống như đã hạ quyết tâm, cô khẽ gật đầu, quyết định nói cho mọi người biết. Hít sâu một hơi, cô gằn từng tiếng kể lại cho mọi người nghe chuyện xảy ra năm đó.
"Chuyện này xảy ra từ hai năm trước, trước khi chúng tôi tốt nghiệp ba tháng, Ngọc nhi làm một bài luận văn độc lập, không ai biết. Mà đó, cũng chính là sơ suất lớn nhất của cô
