XtGem Forum catalog
Chồng Ngốc Của Tôi

Chồng Ngốc Của Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323280

Bình chọn: 7.5.00/10/328 lượt.

ớn nhất,

cũng là duy nhất trong mười năm Kiều Nhung Ngọc sống ở Mỹ. Nếu muốn lay

chuyển cô ấy thì cũng chỉ có mỗi chuyện này mà thôi.

"Có chứng cớ gì không?" Nói suông thì sẽ không có ai tin tưởng.

"Lên mạng tra thêm là biết ngay. Năm đó, chuyện này cực kỳ ồn ào ở

Harvard, cuối cùng vẫn là bị trường học dùng quan hệ đặc biệt áp chế

xuống."

Hiện tại, anh ta đã không còn biết mình muốn gì nữa, trả thù Phong Vũ Vọng vì đã cướp đi người con gái anh ta yêu sao? Nhưng

Anh ta cũng không biết phải làm gì bây giờ nữa. Ngẩng đầu, nhìn Đào Du Linh, có lẽ anh ta không nên hợp tác cùng bà ta ta.

“Cậu đi tra ngay cho tôi.” Bà ta sẽ không dùng máy vi tính này nọ, nếu

bà ta mà biết, thì đã chẳng phải làm ở quán bar rồi. Hai mươi mấy năm

trước, người biết dùng máy vi tính đều được xem như là nhân tài công

nghệ.

Ngôi dưới đất, ngẩng đầu nhìn ba ta, Mide không hề nhúc nhích.

Từ trên ghế đứng dậy, bà ta bước đến bên cạnh Mide, rồi cúi đầu nhìn anh ta: “Tôi muốn nhìn thấy tất cả tư liệu vào trước sáng mai.” Bây giờ,

hai người đều ngồi chung một thuyền, nên không ai có thể tách rời ai cả.

Vẫn ngồi yên không nhúc nhích, anht ta không chớp mắt nhìn bà, khiến cho người ta chẳng thể biết được suy nghĩ của anh ta.

Nhẹ đá cẳng chân anh ta một cái, khinh bỉ nhìn anh ta một lúc rồi bat ta liền trở về phòng.

Kẻ vô dụng.

Mide nhìn ba ta rời đi, vẫn không hề có phản ứng gì.

Anh ta biết, bây giờ, anh ta giống như một vận động viên nhảy cầu, đã đi đến mép cầu rồi, không thể không nhảy xuống. Cho dù có chết thì anh ta

vẫn phải nhảy.

Anh ta không ngờ mọi chuyện lại trở thành như vậy, hoàn toàn không nằm trong tầm kiểm soát của anh ta nữa.

Đúng như người nhà họ Phong suy đoán, hai người bọn họ hớp tác, cũng đều do Mide phụ trách thuê phòng, hai người cùng ở chung. Đó là lý do vì

sao Mạnh Triết đã phái nhiều người đi điều tra, cũng như sử dụng hết

cách , mà vẫn chẳng tìm thấy Đào Du Linh. Ba bữa ăn của bà ta đều do

Mide xử lý, bà ta hoàn toàn không ra ngoài.

***********************

“Ngọc nhi, cậu nói Mide…” Tuy Naria không thích Mide, nhưng nhìn thấy anh ta như thế, cô cũng chó chút lo lắng.

Gối đầu trên đùi phong vũ vông, Kiều Nhung Ngọc nhắm hai mắt lại, câu được câu không trò chuyện với Naria.

“Chỉ cần anh ta đừng làm chuyện gì phạm pháo là được.” Chỉ cần anh ta

không phạm pháp thì bọn họ sẽ tha thứ cho anh ta. Nhưng nếu anh ta không biết hối hận thì cô cũng không thể giúp gì được.

“Thật không hiểu vì sao anh ta lại nghĩ quẫn như vậy?” Giống như cô, đã

nghĩ thoáng hơn rất nhiều. Bây giờ, cô chẳng những không kết oán cùng

Ngọc nhi mà quan hệ còn tốt hơn trước nữa. Thật ra không làm được người

yêu thì làm bạn bè cũng tốt.

Liếc nhìn Phong Vũ Vọng đang ngoan ngoãn ngồi trên ghế sofa, tuỳ ý để

Kiều Nhung Ngọc gối đầu lên đùi mình, cô cảm thấy người đàn ông ngốc này cũng không tệ. Ngốc đến đáng yêu, chỉ có điều hơi bám người mà thôi.

Mở to hai mắt, cô có ý tứ liếc bạn một cái rồi bật cười trêu chọc: “Cậu nghĩ rằng ai cũng giống cậu sao?”

Nhớ lại ngày đó, Kiều Nhung Ngọc còn tưởng rằng Naria sẽ rất khó chấp

nhận chuyện cô yêu người khác, nhưng thật không ngờ, cô ấy lại hiểu

được, ngược lại Mide lại không thể nghĩ tông.

Duỗi lưng, tựa người vào ghế sofa, Naria không để ý đến lời trêu chọc

của cô. Dù sao thì chuyện cô là người đồng tính, Ngọc nhi cũng biết, hơn nữa, đối tượng của cô còn là Ngọc nhi nữa.

“Mình đã sớm biết cậu không thể chấp nhận mình. Mình nghĩ, cho đến tận

bây giờ, Mide vẫn chưa thể chấp nhận được chuyện này. Đối với phụ nữa,

anh ta vẫn luôn rất tựtin, cho nên bị anh ấy đánh bại, anh ta chắc sẽ

khó chấp nhận nổi.” Chỉ vào Phong Vũ Vọng, cô nói. Nói thật, nếu bị một

người thế này đánh bại thì ai cũng sẽ khó chấp nhận.

“Chúng ta vĩnh viễn là bạn bè nhé.” Kiều Nhung Ngọc chân thành nhìn

Naria, có lẽ, cô không thể cho cô ấy tình yêu, nhưng tình bạn thì cô sẽ

không keo kiệt.

Đem hai t ra sau cổ, cô thoải mái cười to.

“Mình tưởng chúng mình vẫn là bạn bè chứ.” Cho dù Ngọc nhi không thừa nhận người bạn này thò cô vẫn sẽ bám lấy cô ấy.

“Đúng vậy, bạn bè.” Cô ngồi xuống, rồi vươn tay ôm lấy eo bạn, tặng cho Naria một cái ôm tình bạn.

Phong Vũ Vọng phản ứng rất nhanh, có lẽ anh vốn chẳng biết ghe là gì,

nhưng anh lại cảm thấy không vui. Anh vội vàng kéo Kiều Nhung Ngọc trở

lại lòng mình, khiến cho Naria tức đến nghiến răng.

“Em không được ôm người khác.”

“Anh keo kiệt quá rồi đó.” Naria cố ý trêu anh, cô giả vờ như muốn đoạt lại Kiều Nhung Ngọc từ trong lòng anh.

Anh vội chặn nnag ôm lấy vợ rồi chạy nhanh về phòng ngủ, vừa chạy vừa kêu: “Không cho cô ôm, Nhung Nhung là của một mình tôi.”

“Ha ha ha ha” Kiều Nhung Ngọc nằm trong ngực anh, vui vẻ cười to. Sau

việc anh xông ra lần trước, đã lâu rồi cô chưa được vui vẻ như vậy.

Naria hâm mộ nhìn theo dáng hai người, bất chợt, cô hy vọng sẽ có một người đàn ông đối xử tốt với mình như thế.

Bị suy nghĩ trong lòng doạ cho hốt hoảng, cô dùng lực lắc lắc đầu, rồi

nhanh chóng chạy về phòng. Đáng ghét, chẳng phải cô thích con gái sao,

sao đ