XtGem Forum catalog
Chồng Ngốc Của Tôi

Chồng Ngốc Của Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323295

Bình chọn: 10.00/10/329 lượt.

ều hy vọng mọi chuyện mau chóng kết thúc.

**********************

“Nhung Nhung, Nhung Nhung, em ở đâu?” Phong Vũ Vọng đầu đầy mồ hôi chạy

quanh khắp phòng vẫn không tìm thấy Kiều Nhung Ngọc, anh gấp đến nỗi

suýt thì bật khóc.

Anh cũng đã tìm qua mấy nơi Kiều Nhung Ngọc hay đến, phòng ngủ, phòng

bếp, vườn hoa nhưng vẫn không thấy người. Anh có kéo vài người hỏi song

đều không thấy, anh không vội mới lạ.

“Má quản gia, má quản gia.” Anh lại chạy vào phòng bếp, lôi kéo má Lỗ.

“Cậu chủ? Có chuyện gì sao?” Mới vừa nãy, bà đã thấy anh chạy vào phòng

bếp một lần, bà còn chưa kịp gọi lại, anh đã giống như một trận gió chạy đi mất. Bây giờ lại hấp tấp chạy về lôi kéo bà, trên đầu còn đầy mồ

hôi, không biết là đang vội cái gì nữa.

“Nhung Nhung, Nhung Nhung”. Quýnh lên, anh một câu cũng không nói rõ ráng, chỉ biết gọi tên Kiều Nhung Ngọc.

“Cô chủ?” Má lỗ khó kiểu hỏi. Mấy ngày qua, cậu chủ luôn bám theo sau cô chủ, hiện giờ lại chạy đến hỏi bà, bà sao biết được chứ.

“Cậu chủ, cậu đừng vội, nói từ từ thôi, rốt cuộc là cô chủ bị làm sao?” Bà kéo anh ngồi xuống ghế, để anh từ từ nói.

“Nhung Nhung, Nhung Nhung…” Ngồi ở trên ghế, anh liều mạng thở dốc. Một lúc sau, anh mới nói được câu trọn vẹn.

“Không thấy Nhung Nhung đâu cả!” Dứt lời, anh lập tức đứng dậy, lại định xông ra ngoài. Anh không tìm được Nhung Nhung rồi.

Má Lỗ giữ tay anh lại, ngăn cản anh không đầu không đuôi xông ra ngoài.

“Má quản gia, con muốn đi tìm Nhung Nhung, má đừng kéo con mà.” Anh muốn tránh khỏi tay bà nhưng lại không dám dùng nhiều sức, bời vì Nhung

Nhung đã nói phải biết lễ phép với má quản gia. Anh đã chọc cô tức giận

rồi, cũng không dám làm cho cô giận thêm nữa.

“Cậu chủ, trước tiên câu cứ nói rõ ràng với má Lỗ đã, biết đâu Má Lỗ có

thể giúp cậu tìm được cô chủ.” Cậu ấy mà cứ chạy loạn bên ngoài như thế

thì chỉ làm mỉnh mệt thôi, sẽ không thể tìm được người.

“Thật sao ạ?” Vừa nghe bà nói có thể giúp mình tìm Kiều Nhung Ngọc, anh

lập tức ngừng giãy dụa, ngoan ngoãn đứng im, xoay người lại nhìn bà.

“Má quản gia có thể tìm Nhung Nhung giúp con sao?” Thật là tốt quá rồi.

Gật đầu, tỏ ý bà có thể tìm người giúp anh.

“Trước tiện cậu chủ nói cho má Lỗ biết, không phải cậu ở cùng với cô chủ à? Sao giờ lại phải đi tìm người vậy?”

Hai người này lúc nào cũng như hình với bóng, một bước không rời. Bây

giờ lại thành một người mất tích để người kia giống như ruồi bay loạn đi tìm, thật khiến người ta quá khó hiểu mà.

“Cha xấu xa, nói có chuyện muốn nói với con, kết quả là không thấy Nhung Nhung đâu.” Đều do cha và các anh cả, nếu không phải bọn họ cứ nói suốt thì bây giờ anh đã không phải đi tìm Nhung Nhung rồi.

“Hả…?” Hôm nay hình như ông chủ và bốn cậu kia muốn bàn bạc về chuyện

đang trên báo, nhưng sao lại kéo cậu chủ nhỏ đi cùng? Biết rõ là cậu ấy

nghe cũng chẳng hiểu, lại còn kéo đi, đúng là có ý muốn bắt nạt cậu ấy

mà.

“Má quản gia, Nhung Nhung, Nhung Nhung đâu ạ? Má nói cho con biết đi.”

Lật tay, giữ chặt lấy tay bà, anh dùng sức lắc lắc, muốn câu trả lời.

“Rồi, rồi , rồi” Dùng tay còn lại giữ chặt lấy tay anh, xương xốt già nua của bà không chịu nổi được sức của anh đâu.

“Cậu chủ, cậu đã tìm những đâu rồi?” Bà cũng phải hỏi xem anh đã tìm những chỗ nào rồi thì bà mới có thể nghĩa được.

“Con đã tìm ở phòng ngủ, phòng bếp và vườn hoa ạ.”

“Vậy cậu đã tìm ở nhà kính phía sau vườn hoa chưa?” Sau khi đi tuần

trăng mât về, cô chủ đã thuê người xây dựng nhà kính kia, cũng chỉ mới

hoàn thiện được vài ngày trước. Hai ngày qua, bà thường nhìn thấy cô chủ đi vào trong đó.

“Nhà kính!” Nhận được đáp án, anh liền quên cả nói cảm ơn, lập tức chạy như bay ra ngoài.

Nhìn bóng dáng anh dần khuất xa, bà chỉ biết lắc đầu cười, rồi lại tiếp tục làm chuyện của mình.

“Nhung Nhung, Nhung Nhung!” Anh chạy một mạch đến nhà kính phía sau vườn hoa, dùng sức đầy ra cánh cửa thuỷ tinh liền nhìn thấy Kiều Nhung Ngọc

đang nằm ngủ trên ghế.

Anh vội vàng đặt một ngón tay lên miệng mình, sau đó nẹ nhàng bước tới

bên cạnh cô. Nhìn vẻ mặt say ngủ của cô, anh khẽ thở ra rồi ngồi xuống

thảm cỏ, dựa lưng vào ghế.

Gian nhà kính này rộng hai mươi mấy mét vuông, tất cả tường và mái nhà

đều làm bằng kính chịu lực, hoàn toàn trong suốt. Trên đất trải một thảm cỏ dày, sát mép tường trồng rất nhiều loại hoa, song bốn góc lại toàn

liễu rũ xanh biếc, vừa tạo nên sự khác biệt, lại không mất đi vẻ lãng

mạn. Nhà kính này đặc biệt ở chỗ, người ngoài nhìn vào chỉ thấy một màu

xanh vui mắt nên sẽ nghĩ bên trong phải có rất nhiều loài hoa. Song nếu

thật sự đi vào bên trong thì mới phát hiện nó cực kì trống trải ,trừ bốn góc trồng hoa thì chỉ có mỗi thảm cỏ ở giữa, vừa yên tĩnh lại tươi mát. Ngồi trên thảm cỏ, anh vươn tay dứt nhẹ mấy cọng cỏ, được một lúc, anh

liền cảm thấy nhàm chán. Vì thế, anh xoay người lại, ngồi xổm trên đất,

hai tay tựa cằm đặt lên ghế, anh bắt đầu ngắm nhìn Kiều Nhung Ngọc.

Nhung nhung thật đẹp....

Nhìn một lượt từ đầu đến chân, ánh mắt anh liền dừng lại trên cái bụng

đã nhô ra của Kiều Nhung Ngọc. Cảm thấy rất khó tin, anh