ghe lời Emma nói, nhân lúc bà không chú ý lén chuồn ra ngoài đến khi Emma phát hiện cũng đã muộn. Emma vừa tức vừa vội lập tức gọi điện
kêu cô về nhà. Mặc dù tính nhẫn nại của tiểu thư rất kém nhưng vẫn rất
nghe lời Emma.
Dù cô đồng ý về nhà nhưng không có nghĩa cô sẽ không chuồn đi tiếp.
Sáng sớm, mọi người trong nhà còn chưa thức giấc, Jill mặc áo ngắn tay màu
hồng nhạt kết hợp cùng quần đùi và áo khoác màu trắng xám, chân đi đôi
giày thể thao màu hồng, lưng đeo ba lô nhỏ hình mặt mèo, chỉnh sửa lại
vài lọn tóc, lại nhìn chính mình trong gương nhăn nhăn mũi một cái rồi
rón rén xuống lầu chuồn ra ngoài.
Trước khi ra ngoài sợ mọi người lo lắng cô để lại tờ giấy nói đến tối sẽ về nhà.
Đóng cửa lại, Jill Anderson vui vẻ nở nụ cười, cô thong thả đi về phía sông Seine.
Nằm cạnh dòng sông Seine duyên dáng là dãy nhà cổ đã lỗi thời, từng mảng
tường trắng đã sớm bong tróc, lộ ra dấu vết thời gian. Nhưng môi trường ở đây không hỗn độn mà sạch sẽ lại an tĩnh, bên cạnh có trạm xe điện
ngầm, chỗ rẽ có siêu thị khá lớn rất tiện cho việc mua sắm. Ngoài ra còn có cửa hàng bánh ngọt mỗi buổi sáng đều tỏa ra mùi bánh mì thơm phức.
Khu dân cư nằm sát nhau nên mọi người đều rất quen thuộc, coi nhau như hàng xóm cho nên giao tình cũng không tệ, có tin tức gì thì cùng trò chuyện
tán gẫu.Vì đều là người quen nên nếu có người lạ xuất hiện bọn họ sẽ
đánh giá một chút nhưng không có ác ý, chỉ là tò mò mà thôi.
Nửa năm trước có hàng xóm mới chuyển về, là một người đàn ông phương Đông
còn rất trẻ lại đẹp trai, bộ dạng có phần bất cần đời làm cho phụ nữ
quanh đó tâm tình không khỏi xốn xang. Nhưng anh chàng phương Đông này
không dễ gần chút nào, lạnh như băng vậy.
Đối với sự chú ý của mọi người, anh ta không mảy may quan tâm, cũng không
muốn kết giao láng giềng, hơn nữa rất ít khi ra khỏi nhà, nếu có thì
cũng chỉ đi siêu thị mua đồ, không thì tạt vào cửa hàng bánh mì mua mấy
túi. Mỗi lần anh ta chỉ mua bánh mì Polo .Khu dân cư yên tĩnh đột nhiên
có người mới đến, bọn họ đương nhiên tò mò, đặc biệt người hàng xóm mới
hầu như không ra khỏi cửa, bộ dạng lại nhàn nhã không thấy anh ta đi làm hay công tác gì khiến mọi người không khỏi xì xào bàn tán. Lúc đầu bọn
họ tưởng đây là một đại thiếu gia nhiều tiền, nhưng đã là thiếu gia thì
cần gì ở khu nhà cổ lỗ này chứ?
Cuối cùng họ kết luận anh ta chắc chắn gây chuyện với đại ca xã hội đen nào
đó nên mới trốn đến đây, sợ bị truy lùng nên không dám ra khỏi nhà.
Sau đó, lúc sự hiếu kỳ của mọi người dần biến mất thì lại xuất hiện một cô
gái, mỗi ngày đều đứng ở ngã tư nhìn chằm chằm vào cửa nhà anh hàng xóm
mới. Thế là bọn họ lại có đề tài để buôn bán.
Cô gái thoạt nhìn không lớn tuổi, bộ dạng thuần khiết, nhìn là biết bị
diện mạo của anh chàng phương Đông hư hỏng kia lừa gạt. Mọi người đều
nhất trí với kết luận này, cũng không quên lắc đầu hoặc đưa cái nhìn xem thường. Đối với lời đồn của hàng xóm, người nào đó chắc chắn không
biết, mà dù biết anh cũng không có phản ứng gì. Anh chỉ sống trong thế
giới của mình, người ngoài quan tâm anh xem như gió thổi mây bay, chỉ
cần không quấy rầy anh là được. Cuộc sống yên tĩnh như vậy là tốt rồi.
Nhưng mà thế sự khó lường, tự nhiên xuất hiện một quái nhân.
Sáng sớm, đúng sáu giờ chuông cửa chợt reo lên. Cô gái đang ấn chuông có
dáng người bé nhỏ, mái tóc vàng xinh đẹp, mặc chiếc quần đùi làm lộ ra
đôi chân trắng nõn tinh tế.
Một phút qua đi cửa vẫn không mở.
Ngón trỏ tiếp tục ấn chuông cửa, lần này cô ấn liên tục ba lần,một phút qua
đi cửa vẫn không mở. Có chút mất kiên nhẫn, tay ấn chuông mạnh hơn nữa.
Lần này chưa đến một phút cửa đã mở.
“Mẹ kiếp! Đứa nào vậy?” Trời còn chưa sáng đã ầm ỹ, thực con mẹ nó bực
mình. Người đàn ông đầu tóc lộn xộn,trên người chỉ mặc độc chiếc quần
lót màu đen, thân mình tráng kiện, cơ bụng sáu múi gợi cảm đủ làm cho
người ta chảy nước miếng, nhưng mà sắc mặt của anh ta hết sức u ám chứng tỏ giờ phút này tâm tình vô cùng khó chịu. Đối mặt với lửa giận của
người đàn ông, Jill Anderson lại cười rạng rỡ như ánh mặt trời, trái
ngược với sắc mặt khó coi của ai kia “Hi! chào buổi sáng”
Mẹ kiếp! Chào buổi sáng cái khỉ gì! Bách Nghiêu Nhất trầm mặt, ngủ không
đủ anh đã muốn phát hỏa mà lại bị cô đánh thức như đổ thêm dầu vào lửa.
Đôi mắt hung dữ có những tơ máu trừng cô.
Jill nhấc cao túi giấy trong tay tươi cười nói: “Muốn ăn sáng chưa?”
Cửa đóng rầm lại thay cho câu trả lời.
Jill lại giơ tay ấn chuông. Bách Nghiêu Nhất còn chưa đi đến cửa phòng ngủ chuông cửa lại vang lên chói tai.
Chết tiệt! Chắc chắn anh sẽ rút dây điện ra.
Anh hừng hực lửa giận lại mở cửa nhưng lần này không đợi anh lên tiếng Jill đã mở miệng trước.
“Đừng nóng giận cũng đừng đóng cửa nếu không em sẽ bấm chuông liên tục đấy”
Anh cũng đừng hòng ngủ tiếp, cô thầm nghĩ trong lòng.
Bách Nghiêu Nhất nheo mắt, loại uy hiếp yếu ớt này thực là buồn cười. Anh khoanh hai tay trước ngực, lạnh lùng nhướn mày “Tôi có thể gọi cảnh sát”
Jill suy nghĩ một chút nhìn anh hồn nhiên cười “ Vậy anh sẽ phải đợi cảnh sát đế
