đối không buông tay” mà kìm lòng không đậu trong lòng ấm áp.
Nhà ăn viên công giữa trưa bắt đầu đông đúc, mà Đái Tương Luân chói mắt, trước sau như một là mục tiêu mọi người truy đuổi.
Tuy rằng bởi vì vài lần sai lầm trong công việc mà bị giáng chức, nhưng bởi vì hắn may mắn có được dung mạo anh tuấn cùng mị lực mê hoặc lòng người, cho nên đoàn người chú ý tới hắn vẫn tăng chứ không giảm.
Tình hình này làm cho Hoa Lộ Dư nhẹ nhàng thở ra,nhưng nàng cũng không hoàn toàn có được giải sầu, nguyên nhân là bởi vì hắn cư nhiên một mình đi đến phòng học làm mẹ.
Được rồi, nàng thừa nhận nguyên nhân là nàng rất không được tự nhiên, ngượng ngùng vì thân phận chưa kết hôn mà đi đến nơi đó, lại không chịu nhân ý kiến của hắn, là cho hắn cùng đi, giả bộ làm một đôi vợ chồng, cho nên Đái Tương Luân vụng trộm sau lưng nàng đi báo danh, chính mình chạy đến đi học. (ôi, ta ước gì cũng có người như thế yêu ta)
Sao biết một phụ nữ có thai cũng ở trong lớp học đó vừa vặn là nữ phóng viên tạp chí, nàng ta rất ngạc nhiên một đại nam nhân vì sao lại một mình chạy đến chỗ này, cho nên hướng hắn hỏi tin tức.
Tính cách Đái Tương Luân hiền hòa lại hài hước, đối mặt câu hỏi như vậy, hắn chính là sâu kín cười nói –“Lão bà của tôi có vẻ nhát gan thẹn thùng, ngượng ngùng xuất hiện những nơi công chúng như thế này, cho nên tôi thay nàng đến học, học xong trở về giúp nàng”
Kết quả, nó biến thành tin tức sảng khoái của kì tạp chí đó.
Càng đáng sợ là, tạp chí này vừa vặn bị viên công công ty phát hiện, kế tiếp ba chữ “Đái Tương Luân” ở tập đoàn Quang Minh càng thêm vang dội.
Tỷ như giờ phút này, vài viên công thừa dịp thời gian cơm trưa, đem hắn vây quanh, bắt đầu nói bóng gió cộng thêm nghiêm hình bức cung.
-“Đái quản lý, bị trở thành nhân vật trang bìa, có cái cảm giác gì?”
-“Đái quản lý, tôi có vẻ muốn biết, nội dung kì tạp chí này là thật sao? Anh chừng nào thì lấy vợ, vì sao chúng tôi không biết?”
-“Đái quản lý…”
Tuy rằng Đái Tương Luân đã bị cách chức đến phòng kế hoạch, nhưng hắn vẫn được viên công gọi như trước kia là Đái quản lý.
Đái Tương Luân cũng không hé răng, bị người vây quanh nhưng vẫn ăn bình thường, chính là vừa ăn vừa vô tình cố ý liếc nhìn tiểu nữ nhân ngồi cách mình không xa.
Ánh mắt hai người chạm nhau xong, Hoa Lộ Dư lập tức sợ tới mức lập tức né tránh, vùi đầu ăn.
Bên tai không ngừng truyền đến thanh âm ồn ào của đồng sự, thẳng đến khi cái thanh âm làm cho tim nàng đập gia tốc mãnh liệt vang lên, nàng mới vểnh tai, cố gắng lắng nghe.
-“Tôi bất quá chỉ là đi học khóa làm mẹ thôi, có gì mà kinh ngạc?” Đái Tương Luân ngồi tao nhã, dáng vẻ mê người, giơ tay nhấc chân đều toát ra phong phạm quý tộc.
Chẳng qua ánh mắt của hắn luôn khôn khéo dừng trên người nào đó.
Hoa Lộ Dư đúng lúc nhìn thấy trò đùa giai của hắn khi nhìn về phía mình cười, đáy lòng loạn lạc, hoàn toàn mất đi phương hướng, muốn chạy trốn, lại không chịu khống chế bị hắn hấp dẫn.
Thản nhiên thu hồi ánh mắt tà ác, trên mặt Đái Tương Luân vẫn là vẻ mặt tươi cười làm người ta mê muội như trước –“Tuy rằng tôi bây giờ còn chưa có cưới vợ sinh con, nhưng không lâu trong tương lai nhất định sẽ lấy vợ, sũng nhất định sẽ sinh con, hiện tại học nhiều một ít, tương lại có thể thuần thục chiếu cố vợ con”
Hắn nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, mọi người nghe được đều trầm trồ hâm mộ.
-“Đái quản lý thật sự là tuyệt thế nam nhân trên đời, nữ nhân gả cho anh nhất định thực hạnh phúc.”
-“Đương nhiên, nữ nhân trời sinh nhu nhược, từ nhỏ chính là để nam nhân yêu thương, hơn nữa sinh con vất vả như vậy. nếu không cẩn thận yêu thương chiếu cѬ thật sự uổng làm nam nhân”
Nói xong, hắn lại nhìn về phía Hoa Lộ Dư, nàng bị nhìn đến khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, xinh đẹp vô cùng giận liếc hắn một cái, mâu trúng gió tình ,mê hoặc cực điểm.
Hắn cười ngạo nghễ, mị lực ngàn vạn,bị hắn khai hỏa điện lực nhìn như vậy, khuôn mặt bên kia đã muốn hồng sắp biến thành than đỏ.
Tốt lắm, hắn muốn chính là kết quả này, hắn Đái Tương Luân từ nhỏ đến lớn bị giáo dục, đều là không đạt được mục đích thì không bỏ qua. Nếu tiểu nữ nhân kia là mục tiêu hắn nhận định, làm sao có thể để cho nàng tiếp tục trốn tránh?
Lý do thoái thác ái muội này lọt vào tai Hoa Lộ Dư không thiếu một chữ, nàng nghe mà tai nóng lên, giống như những điều kia đều nói cho nàng.
Nhớ lại thời gian hai người ở chung, hắn đối chính nàng chiếu cố, bởi vì trước mắt nàng là người có thai, mọi chuyện trong nhà đều do hắn làm.
Nấu cơm ,mua đồ, giặt quần áo, mọi thứ đều bị hắn cướp làm, quan tâm cùng yêu thương, lại mỗi ngày nhất định trình diễn tiết mục cùng lời kịch, nàng đã bắt đầu không phân rõ được thật giả, chỉ biết tâm tư của mình dần dần luân hãm vì hắn, sắp không thể kiềm chế.
Cũng có lẽ, đã sớm luân hãm.
Thẳng đến di động có tiếng báo tin nhắn, nàng mới kéo tinh thần trở lại. Mở ra tin nhắn, mặt trên viết – bữa tối nay ăn cháo, nếu dám cự tuyệt, ta hiện tại hướng toàn nhân viên công ty tuyên bố trong bụng em có cục cưng của ta.
Nàng nhíu mày, nhìn nam nhân ngồi chỗ khác ki