ằng đất) mắt mở lớn tròn xoe, ngay cả cái miệng nhỏ cũng vì kinh ngạc mà hơi hé ra.
Này …. Đây là cái “hung khí” khiến nàng thống khổ đêm qua sao?
Cũng khó trách, bởi vì nó thật sự lớn …. Rất lớn …..
“Đừng sợ, Hi Nhi”, Lăng Vũ Dương bị phản ứng của nàng làm cho tức cười, bàn tay to bắt lấy tay nhỏ bé của nàng giữ chặt ở bụng hắn, rất nhanh làm nàng cầm lấy cái phần sưng phồng đang dâng trào kia của chính mình, hướng dẫn cho tay nàng trượt lên xuống…..
Mộc Hi Nhi nhịn không được tò mò nghe theo hắn mà vuốt ve cái “của quý” kia, mặt khác không không hiểu sao trong đầu vẫn hiện lên đủ loại thắc mắc mà không có đáp án.
Cuối cùng, mắt nàng lộ ra vẻ hoang mang, nhìn nam nhân trước mặt đang nhắm mắt “hưởng thụ” mà khẽ rên lên.
“Nhị thiếu gia, người sao lại muốn lấy tay ta chà xát cái phần này của người ….. A, cái phần này ….” , cái phần này là cái gì vậy?
Lăng Vũ Dương đang bị từng cơn khoái cảm tê dại tấn công, nghe vậy bất giác mắt mở hờ nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn của Mộc Hi Nhi vừa mê hoặc lại vừa ngượng ngịu.
“Bởi vì thế này thực thoải mái a!”, hắn thẳng thắn đáp. “Đừng dừng lại”. Hắn nhắc nhở như muốn nàng nhanh tay lên.
Cái gì? Là sao?
Tay nhỏ bé của nàng theo phản xạ nghe mệnh lệnh của hắn lại trượt lên, đôi mắt to tròn vẫn nhìn chòng chọc lửa nóng cố nén trong nước, trong lòng có rất nhiều thắc mắc, lại không biết nên mở miệng hỏi như thế nào.
“Ô! Hi Nhi, nàng khiến ta thật thoải mái”, Lăng Vũ Dương thở hổn hển khen. Không ngờ tới cái tay nhỏ bé không kinh nghiệm như vậy, thế nhưng có thể khiến hắn có được khoái cảm mất hồn như thế. Như vậy nếu để nàng ….
Lăng Vũ Dương kéo tay nàng rút khỏi thân thể của mình, lùi người lại, ngồi ở bên cạnh ao, một tay còn lại thuận thế đem Mộc Hi Nhi đưa vào giữa hai chân hắn, làm cho nam tính cố nén lộ trên mặt nước hiện ra ở trước mắt của nàng.
“Đến đây, Hi Nhi, ngậm lấy nó”, bàn tay to của hắn để ở sau đầu của nàng , hướng đến nam tính của chính mình mà áp lên.
Khi phần dục vọng nam tính vừa nóng vừa lớn kia để ở bên miệng nàng, Mộc Hi Nhi mới từ chỗ ngây ngốc mà kinh ngạc kêu lên.
“A ……. A …..” , không ngờ khi nàng mới hé môi, ngược lại là cơ hội tốt cho hắn.
Lăng Vũ Dương thừa dịp nàng ngạc nhiên há mồm kêu lên, thuận thế đem phần thân thể của mình chui vào trong miệng của nàng.
” Hi Nhi ngoan, ngậm chặt, nhưng đừng có cắn nó ….”, hắn ép đằng sau đầu của nàng lại, hướng dẫn môi nàng ngậm vào nhả ra dục vọng nóng bỏng của hắn.
“A….” , chỉ một thoáng, một cơn khoái cảm mất hồn tuyệt đỉnh len vào toàn thân trên dưới của Lăng Vũ Dương, làm hắn sung sướng gầm nhẹ.
Mộc Hi Nhi bị kinh hãi bởi cái kia của hắn vừa nóng lại vừa phồng lên thật lớn, “Ô ….”, nàng bị hắn kiềm chế không thể tránh né, bên trong môi phun ra nuốt vào thật khó khăn khổ sở. Mà hắn cũng liên tiếp phát ra tiếng rên rỉ hài lòng.
Lửa nóng của hắn làm càn mà ra vào ở trong miệng nàng, cái loại khoái cảm ấm áp nóng bỏng này làm cho hắn cơ hồ không thể dừng lại được, nhưng là tiếng nức nở liên tục của Hi Nhi, khiến trong lòng hắn không nỡ.
Không nghĩ tới ngoài nơi mềm mại của nàng đặc biệt nhỏ ra, ngay cả cái miệng cũng nhỏ như vậy!
“Đến đây, Hi Nhi”, cuối cùng Lăng Vũ Dương cũng rút ra khỏi miệng nàng, đưa tay ra, đem thân thể mềm mại của nàng ngâm từ trong nước ôm lấy, đặt nàng trên tảng đá bằng phẳng ở bên cạnh ao, hắn cũng cúi người xuống theo.
Hắn cúi đầu bắt lấy bầu vú trắng muốt ửng đỏ của nàng, đầu lưỡi trêu chọc đầu- vú đứng thẳng cứng rắn này, lúc thì mút, lúc lại nhấm nháp ….
“A ….”, Mộc Hi Nhi bị hắn giữ chặt mà làm một mạch, cảm giác đầu lưỡi của hắn tựa như ngọn lửa thiêu cháy nàng, làm cho nàng không thể kháng nghị mà toàn thân mềm nhũn lại nóng lên.
Hắn mút đầu- vú đỏ bừng lại cứng rắn của nàng, có cảm giác của nàng ngọt ngào, hương thơm bay vào bên trong mũi làm miệng hắn yêu thích không thôi. Hắn men theo đường cong mềm mịn của thân thể nàng mà liếm mút, cho đến khi đầu lưỡi của hắn không e dè đi vào bụng nàng….
“Không ….”, nàng đột nhiên phát hiện có gì đó không đúng thốt lên tiếng rên kháng nghị.
Lăng Vũ Dương làm như mắt điếc tai lơ, bàn tay to dùng sức đẩy bung hai chân Mộc Hi Nhi ra, miệng nóng bỏng lập tức ngậm lấy mềm mại ngọt như mật hoa của nàng, cùng sử dụng hai đầu ngón tay vén đóa hoa của nàng ra, ánh mắt sáng rực nhìn kỹ nhụy hoa dần dần đỏ ửng.
“A …… A……”, kinh hãi hét lên cùng với thân thể đột nhiên trở nên buộc chặt, nhưng lập tức thay thế bằng tiếng rên rỉ mất hồn cùng thân thể run rẩy .
Lăng Vũ Dương liếm lấy nhụy hoa của nàng, nhìn từ bên trong tiết ra chất lỏng dính ướt, nhịn không được vươn ngón trỏ thuận theo dịch trơn, thử đâm vào qua lại bên trong nàng, đùa nghịch quấy động.
“A….”, mạnh mẽ đánh sâu vào làm cho Mộc Hi Nhi không kìm được rên rỉ liên tục, cảm giác xa lạ trống rỗng xâm nhập vào nàng, mà nàng cũng không biết vì sao lại có cảm giác như vậy.
“Nhị……. Nhị thiếu gia……”, nàng yếu ớt rên rỉ, tiếng nói hấp dẫn mê hoặc lại không biết phải tự cầu xin.
Lăng Vũ Dương rốt cuộc kìm nén không được, hắn nắm chặt tay cái nhu cầu sắp bùn